Nữ Chính Thanh Thuần, Nghèo Khó Đang Tải Lại Dữ Liệu [học Viện Quý Tộc] - Chương 135: Đến Nhà Anh: Cung Kính
Cập nhật lúc: 22/04/2026 11:01
Cái nóng tỏa ra từ lò than khi nãy cũng không khiến mặt Từ Dực Thu nóng bằng lúc này. Cậu thầm nghĩ, hẳn là mặt mình hiện tại đang đỏ bừng lên rồi.
Nhân lúc quay lại hậu trường, cậu khẽ khàng xin phép ông chủ cho nghỉ sớm. Vì cậu thường xuyên đến làm thêm, làm việc nhanh nhẹn lại khéo léo trong việc tiếp thị rượu nên ông chủ có ấn tượng rất tốt, lập tức đồng ý và thanh toán tiền lương theo giờ cho cậu ngay.
Từ Dực Thu nở nụ cười rạng rỡ, đôi mắt sáng bừng: "Cảm ơn ông chủ ạ."
Ông chủ cười vỗ vai cậu rồi rời đi.
Nhớ lại câu nói "Tôi cần anh rồi" của Bùi Giai Viện, vành tai Từ Dực Thu đỏ rực. Cậu lấy điện thoại ra định đặt phòng khách sạn.
Cô là tiểu thư cành vàng lá ngọc, cậu không thể đưa cô về nhà mình được. Nơi đó quá tồi tàn, cô sẽ không thể nào thích nghi nổi. Cậu có thể lớn lên trong môi trường ấy vì cậu vốn là cỏ dại, còn cô lại là đóa hoa kiêu kỳ.
Từ Dực Thu hiếm khi ở khách sạn, chỉ có lần đại diện trường Sligo đi thi đấu mới từng ở qua. Cậu không biết chọn thế nào, nhưng cứ chọn chỗ đắt nhất thì chắc chắn không sai, môi trường tốt thì Giai Viện mới thấy thoải mái.
Từ Dực Thu đặt xong phòng tại khách sạn Heros.
Cậu thay lại quần áo của mình, nhưng trên người vẫn còn vương chút mùi khói bếp, nên khi ra ngoài cậu cố ý ngồi cách xa Bùi Giai Viện một chút. Cậu im lặng nướng thịt cho cô, cắt thành từng miếng nhỏ để cô dễ ăn.
Bùi Giai Viện tò mò: "Anh ngồi xa thế làm gì?"
Từ Dực Thu mỉm cười nhẹ: "Ngồi thế này nướng thịt cho tiện ạ."
Bùi Giai Viện "ồ" một tiếng rồi mặc kệ cậu. Cô gọi rượu Soju, tự rót cho mình một chén rồi hỏi: "Đây là loại rượu anh bán à? Độ có cao không?"
Từ Dực Thu ngăn cô lại, ôn tồn khuyên nhủ: "Độ không cao, nhưng uống cũng không ngon lắm đâu."
Bùi Giai Viện ngước mắt nhìn cậu, đôi mắt trong veo như làn nước: "Nhưng uống một chút rượu vào, cảm giác hơi say say mới thú vị."
Cô hạ thấp giọng: "Lát nữa chẳng phải chúng ta sẽ 'làm' sao."
Từ Dực Thu ban đầu còn chăm chú lắng nghe, nhưng khi nghe đến vế sau, cậu không tự nhiên mà cụp mắt xuống, ngón tay khẽ cử động như muốn che miệng cô lại để cô đừng nói nữa. Lúc này cả người cậu đang nóng ran lên vì xấu hổ.
Nhưng ngón tay cậu chỉ khẽ nhúc nhích rồi lại cố kìm nén. Cái lý do cô đưa ra khiến cậu không thể nào ngăn cản được.
Bùi Giai Viện cầm chén rượu, nhìn chằm chằm vào cậu: "Anh cũng uống nhiều rồi phải không?"
"Mặt đỏ hết cả lên rồi." Cô khẽ cười, buông lời khen ngợi: "Trông đẹp lắm."
Từ Dực Thu mím môi, cố nén nụ cười đang chực dâng lên, không biết nói gì, chỉ lí nhí thốt ra hai chữ: "Cảm ơn."
So với thịt nướng, Bùi Giai Viện lúc này muốn "thưởng thức" cậu hơn. Chỉ động đũa vài miếng dứa nướng, cô đã bảo no rồi: "Chúng ta đi thôi."
Từ Dực Thu trả tiền bằng cách trừ thẳng vào tiền lương của mình.
Con hẻm vừa hẹp vừa tối, Bùi Giai Viện đi sát bên cậu. Cơ thể cậu rất cứng nhắc, luôn vô tình giữ khoảng cách với cô. Không phải vì cậu ghét cô, mà vì cậu sợ cô ngửi thấy mùi khói bếp trên người mình sẽ thấy chán ghét.
Nhưng cô cứ thế áp sát vào, không biết có phải vì say rồi nên không thể đi thẳng được hay không.
Khi cậu định dãn khoảng cách lần nữa, Từ Dực Thu phát hiện ngón tay út của mình bị móc lấy, cảm giác mềm mại và hơi lành lạnh. Cậu căng thẳng cúi đầu nhìn, thấy Bùi Giai Viện đang ngoắc tay mình. Cậu kinh ngạc ngước mắt lên, lại đ.â.m sầm vào đôi mắt xinh đẹp trong trẻo của cô.
Cô mấp máy môi hỏi: "Anh né tránh cái gì?"
Từ Dực Thu phủ nhận: "Tôi không có né."
Bùi Giai Viện ép sát: "Rõ ràng là có."
"Chẳng phải chính anh nói là khi nào tôi cần có thể liên lạc với anh bất cứ lúc nào sao? Giờ anh hối hận rồi à?"
Từ Dực Thu vội vàng giải thích: "Không phải đâu, tiểu thư Bùi. Vừa nãy tôi ở trong bếp nhóm than, trên người chắc là có mùi khói, tôi sợ cô ngửi thấy không thích nên mới..."
Giọng Bùi Giai Viện dịu lại đôi chút: "Ồ, ra là thế. Tôi còn tưởng anh đổi ý rồi."
Hai người tiếp tục bước đi, trong hẻm có những vũng nước đọng. Bùi Giai Viện không đi nữa, đứng yên tại chỗ. Làn da trắng sứ cùng mái tóc đen tuyền giữa con hẻm cũ kỹ, tăm tối tạo nên một vẻ đẹp có chút ma mị.
Từ Dực Thu thấy cô nhíu mày thì biết ngay cô không muốn làm bẩn giày, chê nước bẩn. Cậu chủ động bước đến trước mặt cô, khom lưng xuống, giọng nói trầm ấm đầy tin cậy: "Lên đi, tôi cõng cô."
Bùi Giai Viện chẳng chút ngần ngại leo lên lưng cậu, vòng tay ôm cổ cậu, dịu dàng nói: "Đến nhà anh đi."
Từ Dực Thu còn đang ngỡ ngàng vì sự mềm mại sau lưng, nghe thấy câu này thì sững người mất vài giây: "Nhà tôi... môi trường không tốt lắm đâu, cô sẽ không thích đâu, chúng ta ra khách sạn đi."
Bùi Giai Viện vỗ vỗ lưng cậu: "Tôi sắp tuột xuống rồi này."
Từ Dực Thu xốc cô lên cao hơn một chút, hỏi ý kiến: "Đi khách sạn được không?"
Bùi Giai Viện từ chối: "Không đi khách sạn, cứ đến nhà anh." Cô còn phải hoàn thành tình tiết truyện mà.
Từ Dực Thu chỉ đành đồng ý, trong lòng đầy thấp thỏm, sợ rằng sau khi đến nơi cô sẽ chê cười và rời xa cậu.
Đi qua vũng nước trong hẻm, cậu cũng không để Bùi Giai Viện xuống mà cứ thế cõng cô đi một quãng đường rất xa, thậm chí qua mấy cái dốc cao. Bùi Giai Viện thầm nghĩ lực cánh tay cậu ta tốt thật, lát nữa "lâm trận" chắc chắn sẽ không thành vấn đề.
Lúc đi ngang qua cửa hàng tiện lợi gần nhà, Từ Dực Thu hỏi cô có muốn ăn gì không, Bùi Giai Viện lắc đầu. Cậu để cô xuống rồi vào trong mua ít đồ ăn vặt, nước uống và cả cái bánh ngọt cầu nguyện rất linh kia.
Khi cậu bước ra, Bùi Giai Viện lục lọi túi đồ rồi ghé sát tai cậu nói thầm: "Anh chưa mua cái quan trọng nhất rồi."
Lúc này Từ Dực Thu mới phản ứng kịp, cậu quay vào trong mua "đồ bảo hộ" rồi trở ra với gương mặt đỏ bừng vì xấu hổ.
Đến nhà Từ Dực Thu, môi trường đúng là bình thường thật, điểm cộng duy nhất là rất sạch sẽ và ngăn nắp. Từ Dực Thu rót nước cho cô, bảo cô ăn bánh: "Tiểu thư Bùi cứ tự nhiên, tôi... tôi đi tắm trước đã."
Giọng cậu càng nói càng nhỏ dần. Bùi Giai Viện bắt đầu thấy thú vị, khẽ nhếch môi: "Đi nhanh đi."
Từ Dực Thu cầm khăn và quần áo sạch vào phòng tắm. Bùi Giai Viện đứng dậy đi vào phòng ngủ của cậu, chạm vào ga giường. Màu xám nhạt, rất sạch nhưng chất liệu là vải thô, mùa hè nằm thì thoáng mát nhưng lại khá ráp, hoàn toàn không có cảm giác trơn trượt mịn màng như vải lụa cô hay dùng. Đúng như cô dự đoán.
Cô tắt đèn phòng khách, ngoại trừ chút ánh sáng hắt ra từ phòng tắm, mọi nơi khác đều chìm vào bóng tối. Cô ngồi trên sofa đợi Từ Dực Thu tắm xong.
Từ Dực Thu tắm lâu hơn thường lệ. Khi cậu bước ra, hơi nóng bốc lên khiến gương mặt trắng trẻo ửng hồng, mái tóc đen còn ướt nước trông rất lãng t.ử.
Bùi Giai Viện đ.á.n.h giá cậu từ trên xuống dưới, bình phẩm: "Thực ra lúc này anh chẳng cần mặc đồ đâu. Đằng nào chẳng phải cởi."
Từ Dực Thu bối rối vò chiếc khăn trong tay, vừa xấu hổ vừa lúng túng. Cậu nghe lời cô, đưa tay kéo áo phông cởi ra.
Bùi Giai Viện bước tới, Từ Dực Thu biết chuyện gì sắp xảy ra, tim đập thình thịch, cổ họng khô khốc. Cậu đề nghị: "Chúng ta vào phòng ngủ nhé."
Bùi Giai Viện cong môi: "Ở đây luôn đi, ôm tôi."
Lúc nãy là cõng, giờ là ôm mặt đối mặt. Từ Dực Thu giữ chắc lấy cô, hai người sát rạt không còn khoảng cách.
Lưng Bùi Giai Viện tựa vào tường, cúc áo đồng phục mở ra vài chiếc, đầu cậu vùi vào trước n.g.ự.c cô. Đèn đã tắt hết, bóng tối bao trùm nên cô cũng chẳng bận tâm đến môi trường xung quanh nữa. Ga giường thô thì không nằm, dù sao đứng cũng có thể "làm" được.
Hai cơ thể nóng bỏng dán c.h.ặ.t vào nhau. Cánh tay Từ Dực Thu nổi gân xanh, sức mạnh tràn trề. Cậu thậm chí có thể dùng một tay đỡ lấy cô, tay còn lại thì mơn trớn. Bùi Giai Viện nâng mặt cậu lên hôn, trên người cậu có mùi hương cam quýt quyện với mùi rượu của cả hai, tạo nên một sự nồng nhiệt say đắm.
Mái tóc cô dày và mềm mại, khi phủ lên mặt cậu mang lại cảm giác ngột ngạt, nhưng không bằng một cảm giác nghẹt thở khác đang dâng trào. Cậu bị cô bóp nhẹ má, buộc phải mở miệng, Bùi Giai Viện đưa ngón tay vào nhấn lên đầu lưỡi cậu.
Nhịp điệu quá nhanh và sâu, Bùi Giai Viện khẽ thốt lên một tiếng, dép của Từ Dực Thu đã ướt, nước cũng văng lên bắp chân và cổ chân cậu. Bùi Giai Viện mệt lả, chưa kịp tuột xuống thì cậu đã lại xốc cô lên, sự mềm mại tràn ra qua kẽ tay, hơi thở cậu dồn dập, dỗ dành: "Tiếp nào."
Bùi Giai Viện dập dìu theo nhịp, mái tóc xoăn vẽ nên những đường cong tuyệt đẹp trong không trung.
Từ Dực Thu không kìm được mà hỏi: "Tiểu thư Bùi, tôi so với những chàng trai ở nước ngoài thì thế nào?"
Lần trước ở phòng thí nghiệm cô nói cô từ Mỹ về, quan điểm rất cởi mở.
Bùi Giai Viện lúc này chỉ biết thốt ra những âm thanh đứt quãng, đầu óc trống rỗng, làm sao mà trả lời được. Từ Dực Thu thấy cô không đáp, lại tưởng mình không bằng người ta nên càng ra sức hơn. Bùi Giai Viện cào xước cả lưng cậu.
Hệ thống nhắc nhở: "Ký chủ, tình tiết đoạn này thế là đạt rồi nhé."
Bùi Giai Viện hờ hững đáp: "Được rồi, biết rồi, đi chơi đi, đừng làm phiền tôi hưởng thụ."
Ở một diễn biến khác, sau khi quay lại bệnh viện, Hàn Hằng Du vẫn luôn túc trực bên cạnh Nhậm Tri Tinh. Dù cậu và Nhậm Tri Tinh không có nhiều giao tiếp, nhưng cậu luôn thấy tính cách của anh mà đi làm "tiểu tam" thì thật mâu thuẫn. Lại còn quay loại video đó cho Giai Viện nữa.
Quả nhiên không thể trông mặt mà bắt hình dong. Nếu là cậu, cậu chắc chắn không thể làm ra chuyện không biết liêm sỉ như thế.
Hàn Hằng Du ngồi bên giường nhìn chằm chằm Nhậm Tri Tinh, thầm thắc mắc anh ta rốt cuộc có sức hút gì mà có thể khiến Bùi Giai Viện bí mật qua lại, dù đã có bạn trai chính thức. Tại sao cô lại không phát ra tín hiệu đó với cậu?
Câu hỏi này đối với Hàn Hằng Du chẳng khác nào một bài toán thi đấu, khiến cậu rất muốn giải mã để tìm ra đáp án. Cậu so sánh gương mặt của Nhậm Tri Tinh với mình, thấy cũng chẳng kém cạnh gì. Về chỉ số thông minh, cậu chắc chắn hơn Nhậm Tri Tinh, vì cậu luôn đứng đầu ở Sligo.
Hàn Hằng Du lật chăn của Nhậm Tri Tinh ra để xem "phía dưới" có gì khác biệt không. Giai Viện làm xong không mặc đồ lại cho anh ta, nên Hàn Hằng Du bí mật so sánh với chính mình, thấy về tổng thể thì cũng sàn sàn như nhau.
Thế thì càng không có lý do gì cả.
Trong lòng Hàn Hằng Du bỗng nảy sinh một tia không phục. Chuyện này chẳng khác nào hai người cùng điểm số, bằng hạng nhau, nhưng khi xếp hạng người ta lại viết tên Nhậm Tri Tinh trước cậu vậy. Cảm giác thật khó chịu.
Ánh mắt Hàn Hằng Du lộ ra chút phiền muộn, nhưng lớp kính đen đã che giấu đi tất cả, khiến cậu trông vẫn hiền lành và điềm tĩnh. "Tiểu tam" đã bày ra trước mắt, cậu bắt đầu suy đoán xem "chính thất" có phải là Bạch Chấn Hạo không. Chắc là vậy rồi, lần trước cậu đã bắt gặp hai người đi ăn bánh gạo cay cùng nhau.
Hàn Hằng Du lại nhìn sang Nhậm Tri Tinh. Cậu không kém gì anh ta, lại còn làm chân sai vặt cho Bùi Giai Viện, chăm sóc tỉ mỉ chu đáo từng chút một. Giờ Nhậm Tri Tinh đang hôn mê, chắc sớm muộn gì Bùi Giai Viện cũng sẽ nhận ra điểm tốt của cậu và đưa ra gợi ý thôi.
Cậu đưa tay đẩy gọng kính, nghiêm túc suy nghĩ: Đến lúc đó liệu có nên đồng ý làm "tiểu tứ" của cô không? Đây là vấn đề về đạo đức.
Nhưng cậu là chân sai vặt của cô, cô đưa ra yêu cầu gì cậu cũng phải đáp ứng chứ, đó là tinh thần hợp đồng. Thực hiện đúng tinh thần hợp đồng chính là một biểu hiện của đạo đức, điều đó có nghĩa là việc cậu làm "tiểu tứ" cũng là một hành động có đạo đức.
Suy nghĩ đến đây, Hàn Hằng Du cảm thấy không còn gì phải đắn đo nữa. Chờ Bùi Giai Viện ra hiệu, cậu sẽ đồng ý ngay.
Ánh mắt cậu một lần nữa dừng lại trên người Nhậm Tri Tinh đang hôn mê. Đợi đến khi thành "tiểu tứ" rồi, chắc cậu sẽ thuộc quyền quản lý của Nhậm Tri Tinh nhỉ. Cậu nhất định sẽ đứng cùng phe với Nhậm Tri Tinh để cùng đối đầu với Bạch Chấn Hạo.
Nhậm Tri Tinh là "tiểu tam", tương đương với cấp trên của cậu rồi.
Ánh mắt Hàn Hằng Du nhìn Nhậm Tri Tinh bỗng trở nên cung kính hơn hẳn.
