(nữ Giả Nam Trang) Hướng Dẫn Trở Thành Bạch Nguyệt Quang - Chương 157
Cập nhật lúc: 29/03/2026 18:02
Mã Tuấn Anh đích thân đưa Kiều Lãnh và Ôn Hy Ân về nhà.
Trên xe, Kiều Lãnh ngồi ở ghế phụ, Mã Tuấn Anh vừa lái xe vừa trêu đùa trò chuyện với cô, không biết vô tình hay cố ý mà luôn phớt lờ Ôn Hy Ân.
Mỗi khi Kiều Lãnh định quay đầu nhìn Ôn Hy Ân đang ngồi ở ghế sau, Mã Tuấn Anh lại khéo léo lôi ra một chủ đề nào đó để kéo sự chú ý của Kiều Lãnh trở lại.
Về đến cửa nhà, Kiều Lãnh không xuống xe ngay mà nói với Ôn Hy Ân: "Em vào trước đi, chị còn có chuyện muốn nói với anh Mã."
Ôn Hy Ân nghiêng đầu, đôi mắt vốn như mặt nước lặng lờ bỗng chốc thoáng hiện một tia lạnh lẽo khác lạ.
Lần này, cô cuối cùng cũng nhìn thẳng vào Mã Tuấn Anh.
Mã Tuấn Anh nhìn lại, ánh đèn mờ ảo hắt lên một nửa khuôn mặt nghiêng của anh, ánh mắt thâm trầm khó đoán.
Ôn Hy Ân không nói gì, ngoan ngoãn xuống xe.
Mã Tuấn Anh thản nhiên thu hồi tầm mắt, anh lười nhác cụp mi xuống, không còn vẻ phản thường như vừa rồi.
"Tôi định cho Ân Ân chuyển trường." Kiều Lãnh nói ra điều đang đè nén trong lòng.
Chuyện xảy ra ở trường như vậy, cũng không biết đã bắt đầu từ bao giờ. Kiều Lãnh từng nghĩ đến việc đến trường làm loạn một trận, nhưng cô biết làm vậy cuối cùng cũng chẳng đi đến đâu, nên cô muốn rời khỏi đây, thay đổi một môi trường mới.
Hóa ra đây là lý do Ân Ân không muốn đến trường sao?
Con bé nhát gan như vậy, bị người ta bắt nạt chắc cũng chẳng dám hé răng nửa lời.
Kiều Lãnh đột nhiên cảm thấy mình là một người chị không xứng đáng, đã hứa sẽ bảo vệ em, hứa sẽ cho em cuộc sống tốt nhất, nhưng giờ thì sao?
Mọi chuyện dường như ngày càng tồi tệ hơn.
Đôi mắt người đàn ông không chút gợn sóng, sâu thẳm như đại dương có thể hút người ta vào vực thẳm không đáy. Khi nghe thấy tên Ôn Hy Ân, đáy mắt anh thoáng qua một tia sáng tối tăm cực nhanh, nhanh đến mức không ai có thể nhận ra.
"Được chứ, đi thành phố M đi. Chủ tịch một trường trọng điểm ở đó tôi có quen biết, tôi có thể sắp xếp người thu xếp."
Mã Tuấn Anh ra vẻ như mọi lúc đều nghĩ cho Kiều Lãnh, nhưng trong lòng anh đang tính toán điều gì thì chỉ mình anh rõ.
Kiều Lãnh do dự một lát: "Như vậy có phiền phức quá không?"
Người đàn ông lạnh lùng đối diện không chút do dự trả lời: "Không đâu."
Mã Tuấn Anh dừng lại một chút, ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve vô lăng, ánh mắt khẽ biến đổi: "Dù sao em gái tôi cũng rất thích Ân Ân. Ân Ân đáng yêu như vậy, khiến tôi cũng có chút yêu mến đấy."
Vài lọn tóc mái rủ xuống che khuất đôi mắt phượng dài, chỉ thấp thoáng thấy được ánh mắt đang lay động của anh.
Anh dường như đang nhìn Kiều Lãnh, lại dường như không phải.
Kiều Lãnh không nghe ra được ẩn ý sâu xa sau giọng điệu của Mã Tuấn Anh, nhưng cô biết anh không phải hạng người thiện lương: "Anh Mã, anh giúp đỡ tôi như vậy, rốt cuộc là có mục đích gì?"
Kiều Lãnh nhìn chằm chằm Mã Tuấn Anh, muốn từ vẻ ngoài của anh nhìn ra điều gì đó.
Tuy nhiên, chẳng có gì cả. Kiều Lãnh vĩnh viễn không thể thấu hiểu được người đàn ông này.
Mã Tuấn Anh nở nụ cười tà mị tiến sát lại gần Kiều Lãnh. Anh vốn dĩ đã mang vài phần tà khí, khi nhếch môi cười như thế lại càng toát ra vẻ hư hỏng. Anh ám muội vén lọn tóc mai của Kiều Lãnh ra sau tai: "Cô nghĩ tôi mưu cầu điều gì? Hay nói cách khác, cô có cái gì để tôi mưu cầu?"
Chóp mũi phảng phất mùi nước hoa nam đắt tiền, hormone nam tính lập tức ập đến, Kiều Lãnh không tự chủ được mà đỏ mặt, trông vô cùng xinh đẹp động lòng người.
"Anh Mã... tôi chẳng có gì cả. Anh giúp tôi thế này, khiến tôi không biết phải báo đáp anh thế nào." Kiều Lãnh cúi đầu, bỏ lỡ sự lạnh lùng thoáng qua trên mặt Mã Tuấn Anh.
"Làm sao lại thế được..."
Bên cạnh cô chẳng phải có một báu vật đang bị bụi mờ che phủ sao? Lớp bụi đó đang cần anh đến lau đi đấy thôi.
Kiều Lãnh rõ ràng đã hiểu sai ý của Mã Tuấn Anh, rặng mây đỏ trên khuôn mặt thanh tú lan rộng đến tận vành tai, ánh mắt né tránh, không dám nhìn thẳng vào anh.
.
Ôn Hy Ân đã chuyển trường, thủ tục đều do người của Mã Tuấn Anh làm. Mã Tình thì rất vui mừng vì cô vốn đang học ở thành phố M, chỉ vì chút việc riêng mới quay về đây. Không ngờ lại gặp được Ôn Hy Ân, giờ cô càng không muốn rời xa thành phố M nữa.
Ở thành phố mới, những con người xa lạ khiến Ôn Hy Ân đặc biệt không thích ứng, chính Mã Tình là người ngày ngày dẫn cô đi khắp nơi.
Mã Tình tính tình hoạt bát cởi mở, nhân duyên rất tốt. Những người xung quanh cũng rất thân thiện với một Ôn Hy Ân xinh đẹp nhưng mỏng manh, điều này khiến cô dần không còn bài xích, thậm chí bắt đầu quen với môi trường nơi đây.
Trời trong xanh, mây trắng bồng bềnh, ánh nắng dịu dàng ấm áp.
Ôn Hy Ân ngồi ở góc cuối lớp, lặng lẽ đọc cuốn sách trong tay.
Các bạn trong lớp đang cùng nhau trò chuyện vui vẻ.
Gương mặt họ tràn đầy nụ cười tràn đầy sức sống, rạng rỡ như phát sáng.
Ôn Hy Ân tuy không còn cô độc và u ám như trước, nhưng vẫn rất ít khi nói chuyện, không thân thiết với ai trong lớp.
Cô nghe thấy họ đang bàn tán về một học sinh chuyển trường, là một nam sinh, hôm nay sẽ chuyển đến lớp này.
Trong lúc mơ hồ, tiếng bàn tán ồn ào bỗng đột ngột dừng lại, không khí trở nên đông cứng.
Chỉ thấy bên khung cửa lớp học có một nam sinh đang đứng. Cậu ta như tỏa ra hào quang, trở thành tiêu điểm rực rỡ giữa đám đông.
Cậu ta mặc bộ đồng phục sạch sẽ ngăn nắp, lưng thẳng tắp, nụ cười rạng rỡ và đầy sức lan tỏa. Cậu ta không quá rực rỡ nhưng rất thanh tú, mang lại cảm giác vô cùng dễ chịu.
Mỗi cử chỉ hành động đều toát lên vẻ tao nhã.
Nam sinh đứng bên cạnh giáo viên, cao hơn giáo viên một cái đầu, trên gương mặt thanh tú nở nụ cười tươi: "Chào mọi người, mình tên là Vương Kỳ."
Có lẽ vì bị quá nhiều người nhìn chằm chằm, cậu ta trông có chút ngượng ngùng.
Lời vừa dứt, lớp học vang lên những tiếng vỗ tay giòn giã, phần lớn là của các bạn nữ.
Gương mặt của Vương Kỳ quả thực rất được lòng phái nữ, họ đang xì xào bàn tán, đem cậu ta ra so sánh với người khác.
Khi nói những lời này, ánh mắt họ vô thức liếc về phía Ôn Hy Ân.
Nhưng các nam sinh lại không nghĩ vậy, họ thấy Vương Kỳ này rất biết diễn.
"Trông cũng bình thường thôi, cứ yếu đuối kiểu gì ấy, có gì mà nhìn?"
Giọng nói của họ rất phóng túng, chẳng sợ bị phát hiện, cứ như cố tình nói thật to để người khác nghe thấy.
Nghe thấy từ "yếu đuối", Ôn Hy Ân gần như theo bản năng run lên một cái, ngón tay siết c.h.ặ.t trang sách.
Vương Kỳ nghe thấy những lời khinh miệt khó nghe đó, nụ cười hơi gượng gạo, nhưng cậu ta không tranh cãi với họ mà đi xuống bục giảng.
Nơi cậu ta đi qua, ánh mắt các bạn nữ không tự chủ được mà dõi theo.
Cuối cùng, Vương Kỳ dừng lại trước mặt Ôn Hy Ân. Thực sự là ngay từ cái nhìn đầu tiên khi bước vào, cậu ta đã chú ý đến người này trước tiên.
Cậu ta hơi căng thẳng hỏi: "Bạn ơi, mình ngồi cạnh bạn được không?"
Giọng nói của cậu ta cũng rất thanh thoát, êm dịu như tiếng nước chảy.
Ôn Hy Ân ngẩng đầu thản nhiên nhìn cậu ta một cái, không nói gì, rồi lại cúi đầu tiếp tục đọc sách.
Vương Kỳ ngượng đến đỏ mặt, cẩn thận quan sát sắc mặt của Ôn Hy Ân, bất an hỏi: "Vậy mình ngồi nhé?"
Ôn Hy Ân không từ chối, cũng không đồng ý.
Sau khi ngồi xuống cạnh Ôn Hy Ân, Vương Kỳ dọn dẹp bàn ghế một lượt.
Sau đó, cậu ta lấy từ trong ba lô ra mấy viên kẹo.
Vương Kỳ không ăn ngay mà cẩn thận đưa đến trước mặt Ôn Hy Ân, cười nói: "Bạn ăn kẹo không?"
Ôn Hy Ân liếc nhìn, là kẹo vị dâu tây.
Ôn Hy Ân quay đầu nhìn cậu ta, cậu ta mắt mày cong cong cười với cô: "Kẹo này ngon lắm đấy."
Vương Kỳ xích lại gần Ôn Hy Ân, cô có chút không quen, vô tình né sang một bên.
Ôn Hy Ân không nhận kẹo, biểu cảm trên mặt cũng ít đến đáng thương.
Vương Kỳ dường như thấy rất ngại ngùng, cậu ta bóc viên kẹo dâu tây ra rồi tự mình ăn.
Trong miệng vẫn còn ngậm kẹo, cậu ta hỏi: "Bạn tên là gì vậy?"
Ôn Hy Ân dường như chê cậu ta phiền phức, liền cúi đầu đọc sách, chẳng buồn để ý đến cậu ta.
"Kiều Ân..."
Giọng nói trầm thấp thanh thoát thốt ra hai chữ này, mang theo ý cười.
Ôn Hy Ân ngẩn ra, sau đó mới phát hiện hóa ra Vương Kỳ đã nhìn thấy vở bài tập của cô, trên đó có ghi lớp và tên.
Buổi trưa, Mã Tình và Ôn Hy Ân đi xuống căng tin.
Lúc đang xếp hàng lấy cơm, Vương Kỳ đứng ngay phía sau Ôn Hy Ân.
Ôn Hy Ân đã miễn nhiễm với ánh mắt của những người xung quanh, hoàn toàn coi họ như không khí.
