(nữ Giả Nam Trang) Hướng Dẫn Trở Thành Bạch Nguyệt Quang - Chương 158
Cập nhật lúc: 29/03/2026 18:02
Ngược lại là Vương Kỳ có chút không bình thường, có lẽ vì hai người là bạn cùng bàn nên Vương Kỳ luôn đi theo bên cạnh cô. Vương Kỳ vốn bám dính cô suốt quãng đường đột nhiên lại rời đi.
Mã Tình thấy Ôn Hy Ân cứ nhìn chằm chằm về hướng đó, thuận theo tầm mắt nhìn qua thì thấy Vương Kỳ nổi bật nhất trong đám đông. Nhưng Mã Tình nhanh ch.óng thu hồi ánh mắt, lo lắng hỏi: "Ân Ân, sao vậy em?"
Ôn Hy Ân thu lại tầm mắt, lắc đầu, không nói gì.
Vài ngày sau, Ôn Hy Ân mới biết được một số chuyện, vẫn là nghe từ miệng người khác.
Cha của Vương Kỳ là giáo viên của một trường trọng điểm, kết quả hình như bị kiện vì quấy rối nữ sinh. Tuy chưa xảy ra quan hệ trực tiếp nhưng chuyện đã làm rùm beng lên.
Vì vậy Vương Kỳ mới buộc phải chuyển trường.
Tuy nhiên, là con trai của một người cha như thế, Vương Kỳ tự nhiên cũng bị liên lụy. Người ta tin vào câu "cha nào con nấy", cho rằng Vương Kỳ cũng là kẻ có đời tư không đứng đắn, thậm chí còn có người đồn đại rằng cậu ta đã làm một cô gái mang thai.
Chuyện này lập tức lan truyền khắp trường, Vương Kỳ giống như biến thành chuột chạy qua đường.
Không ai tin chuyện này là giả, vì cuối cùng cô gái bị quấy rối kia đã trực tiếp kiện cha Vương Kỳ ra tòa, và thành công tống ông ta vào tù.
Địa vị của Vương Kỳ trong lớp từ trên trời rơi xuống vực thẳm chỉ trong nháy mắt.
Ôn Hy Ân đối với những chuyện này không có chút d.a.o động nào, vẫn thờ ơ như cũ, nhưng cô cũng không nói chuyện với Vương Kỳ.
Vương Kỳ biết biện minh cũng chẳng có ích gì nên cậu không bao giờ nói nhiều. Thế nhưng đối với Ôn Hy Ân, cậu có lòng muốn giải thích, nhưng vì Ôn Hy Ân trông quá đỗi lạnh lùng nên khiến cậu hơi chùn bước.
Lúc ăn trưa, Ôn Hy Ân vẫn ngồi tại chỗ chờ Mã Tình.
Và Vương Kỳ cũng ở đó, cậu tự mang theo hộp cơm, không định xuống căng tin ăn.
Lần nào cậu nhìn Ôn Hy Ân cũng với vẻ mặt muốn nói lại thôi.
Ngay khi cậu lấy hết can đảm định mở lời thì phía sau có mấy nam sinh không có thiện ý đi vào vây quanh cậu.
Trong mắt họ tràn đầy ác ý, có lẽ thấy Ôn Hy Ân ở đây nên họ không dám quá phóng tứ.
Họ gọi Vương Kỳ ra ngoài, Vương Kỳ cúi đầu đi theo họ.
Lớp học khôi phục lại sự yên tĩnh, sau đó suốt cả buổi chiều Ôn Hy Ân không thấy bóng dáng Vương Kỳ đâu.
Lúc tan học, Ôn Hy Ân nghe thấy có người đang bàn tán về Vương Kỳ.
Cô đang làm bài tập, tay cầm b.út máy, viết xuống một đoạn văn mỹ lệ.
"Thật sự rất buồn nôn, không ngờ trông mặt mũi sáng sủa mà lại là một kẻ cặn bã, nghe nói ở bên ngoài còn làm một đứa con gái có bầu nữa đấy!"
Họ tụ tập lại, dùng động tác khoa trương để miêu tả như thể chính mắt nhìn thấy, ai nấy đều đặc biệt hưng phấn, cứ như việc giẫm đạp người ưu tú hơn mình xuống dưới chân là một điều vô cùng vui sướng vậy.
Xem đi, đẹp trai thì đã sao? Học giỏi thì đã sao? Chẳng phải cũng là rác rưởi của xã hội, thậm chí còn chẳng bằng họ.
Bàn tay đang viết chữ vô thức dừng lại, mực đen để lại một vệt không thể xóa nhòa trên tờ giấy trắng.
Ôn Hy Ân mím c.h.ặ.t bờ môi nhợt nhạt, không nói lời nào.
Trong đầu hiện lên gương mặt thanh tú kia, cùng nụ cười dịu dàng của cậu khi cẩn thận hỏi cô có ăn kẹo không.
Bàn tay Ôn Hy Ân đặt trên bàn đang run rẩy, cô như nhìn thấu qua Vương Kỳ để thấy chính mình của trước kia.
Trong những ngày nước sôi lửa bỏng đó, trong ngôi trường chỉ có lăng mạ và đau đớn, Ôn Hy Ân không bao giờ muốn trải qua một lần nào nữa.
"Trông ái nam ái nữ thế này, ngày nào cũng định quyến rũ ai đấy?"
"Đánh thật mạnh vào, xem nó còn dám đi quyến rũ người ta khắp nơi không."
"Không chỉ là đồ ái nam ái nữ, mà còn là đồ câm à!"
...
"Con đĩ thì nên để vạn người cưỡi, mày thấy đúng không?"
Giọng nói trầm thấp khàn đục của thiếu niên, vẻ hờ hững xen lẫn ý cười, dường như vẫn còn vang vọng trong tâm trí.
Đầu ngón tay bị bóp đến trắng bệch, Ôn Hy Ân thở hắt ra một hơi, mồ hôi dính trên lông mi, đôi mắt cô trống rỗng không chút thần sắc.
.
Giờ nghỉ trưa, Ôn Hy Ân đi vào nhà vệ sinh.
Nhìn mình trong gương, Ôn Hy Ân có chút thẩn thờ, cô vặn vòi nước, tạt nước vào mặt.
Làn nước lạnh ngắt kéo Ôn Hy Ân thoát khỏi cơn ác mộng ban trưa.
"Rầm." Một tiếng động lớn kéo Ôn Hy Ân về thực tại.
Ôn Hy Ân quay đầu lại thấy Vương Kỳ đang đau đớn cuộn tròn trên mặt đất, gương mặt xinh đẹp kia sưng vù lên như gò đất nhỏ, in rõ dấu năm ngón tay tụ m.á.u.
Ôn Hy Ân vô cảm nhìn, nhưng nếu nhìn kỹ sẽ phát hiện lúc này cô đang sợ hãi, đang hoảng hốt.
"Thằng nhóc này khá bản lĩnh đấy chứ, dựa vào cái mặt này mà kiếm được không ít lợi lộc từ bọn con gái nhỉ?" Nam sinh đang nói chuyện đầy vẻ ghen tị, chỉ vì lý do bạn gái hắn chia tay là vì thích Vương Kỳ.
Vương Kỳ không hé răng, vết thương trên mặt cậu chỉ có thể dùng từ dữ tợn để miêu tả.
Ôn Hy Ân nhìn vết thương trên mặt cậu như bị kim châm, lập tức thu hồi tầm mắt.
Nhưng Vương Kỳ đã nhận ra ánh mắt của cô, lập tức ngẩng đầu nhìn sang, cậu không nói gì nhưng đôi mắt vốn ảm đạm lại ánh lên một tia hy vọng.
Nam sinh kia cũng nhìn thấy Ôn Hy Ân, hắn do dự đứng đó không ra tay nữa. Thân phận của Mã Tình ở ngôi trường này là người mà không ai dám đụng vào, mà Ôn Hy Ân xuất hiện một cách bất ngờ ở trường này lại còn có nhiều đặc quyền, khiến người ta không thể không suy đoán nhiều.
Dù sao thì người chơi cùng Mã Tình, gia cảnh làm sao mà kém được.
Cho nên họ đều không dám đụng đến Ôn Hy Ân, thậm chí còn muốn tạo mối quan hệ tốt với cô, nhưng khổ nỗi cô quá ít lời, thực sự khó mà tiếp cận.
Ôn Hy Ân lùi lại một bước, sắc mặt cực kỳ tái nhợt.
Tuy nhiên, bước lùi này của Ôn Hy Ân trong mắt những kẻ đó là để tránh hiềm khích, giống như rất chán ghét vậy.
Mấy nam sinh đó đều thở phào nhẹ nhõm, bắt đầu đối xử với Vương Kỳ tàn tệ hơn.
Ôn Hy Ân như bị đóng đinh tại chỗ, đôi chân không thể bước đi, trơ mắt nhìn nam sinh kia đ.ấ.m thêm một cú vào người Vương Kỳ.
Vương Kỳ bướng bỉnh vẫn nhìn chừng chừng vào Ôn Hy Ân, một khắc cũng không rời mắt, ẩn hiện một luồng điên cuồng.
Ôn Hy Ân thản nhiên cụp mi, lộ ra vài phần đạm mạc lạnh lùng, cô rút khăn giấy lau vệt nước trên ngón tay, quay người rời đi.
Không ai phát hiện ra lúc Ôn Hy Ân lau nước, bàn tay cô đang run rẩy nhẹ.
Phía sau đứt quãng truyền đến tiếng nắm đ.ấ.m va chạm, cùng một tiếng thở dài nhẹ của Vương Kỳ.
"Ôn Hy Ân..."
Bước chân Ôn Hy Ân ngày càng nhanh, nhịp tim cũng ngày càng dồn dập.
