(nữ Giả Nam Trang) Hướng Dẫn Trở Thành Bạch Nguyệt Quang - Chương 199
Cập nhật lúc: 01/04/2026 15:01
Chương 222: Đi trong sương sớm, rơi giữa mây chiều (60)
Sáng sớm ngày hôm sau, Ôn Hy Ân vẫn còn mệt mỏi rã rời nằm bẹp trên giường ngủ nướng. Những nụ hôn dày đặc của Mã Tuấn Anh lần lượt rơi xuống bên cổ quấy rầy cô một hồi rồi hắn mới đứng dậy bên giường cài thắt lưng da.
Khi Ôn Hy Ân tỉnh dậy, Mã Tuấn Anh đã mua xong bữa sáng. Lần này hắn không đến công ty sớm mà quyến luyến cùng Ôn Hy Ân ăn xong bữa sáng rồi mới đưa cô đến trường.
Ôn Hy Ân ngoài mặt lạnh nhạt nhưng trong lòng thực chất chẳng dám nói gì, dù sao nỗi khổ ngày hôm qua cô đã nếm đủ rồi, cô không muốn lại chuốc khổ vào thân một lần nữa.
Đến trường thì đã muộn mất hai tiết học, Ôn Hy Ân biết Mã Tuấn Anh chắc chắn đã xin nghỉ giúp mình. Cô tháo dây an toàn, vừa định mở cửa xe thì bờ vai đã bị người đàn ông ấn lại.
"Ân Ân không cho tôi một nụ hôn sao?" Giọng người đàn ông trầm thấp đầy từ tính, khi hạ thấp tông giọng nghe đặc biệt gợi cảm, ngay cả khi nói những lời sến súa cũng khiến vành tai người ta tê dại.
Nhưng lọt vào tai Ôn Hy Ân thì chỉ thấy nổi hết da gà, thế nên gương mặt trắng bệch diễm lệ càng thêm băng giá, đôi môi nhạt màu mím c.h.ặ.t, sự chán ghét dưới đáy mắt không hề che giấu dù chỉ một chút.
Mã Tuấn Anh không lộ rõ hỉ nộ, chỉ rũ mắt nhìn sâu vào đôi đồng t.ử lạnh lẽo của Ôn Hy Ân, ngón tay mơn trớn vòng eo cô vài cái, rồi lại nở một nụ cười nhạt.
Lại là nụ cười này!
Lông mi Ôn Hy Ân run rẩy dữ dội, trên cổ nổi lên những mạch m.á.u xanh nhạt, yết hầu khẽ lăn động khi nuốt nước bọt. Lời nói sợ hãi cùng ý nghĩa nặng nề đó len lỏi vào tứ chi bách骸 của Ôn Hy Ân, hòa tan vào xương m.á.u cô.
"Ở đây là trường học..." Giọng Ôn Hy Ân nói cũng mang theo sự run rẩy.
Mã Tuấn Anh cuối cùng vẫn không làm gì cả, hắn quyến luyến hôn lên trán Ôn Hy Ân, hơi thở nóng bỏng phả lên mặt cô cùng với giọng nói trầm thấp: "Ân Ân, tan học tôi đến đón em."
Ôn Hy Ân căng cứng mặt, im lặng mở cửa xe bước ra ngoài. Lúc này người đàn ông không ngăn cản nữa, hắn đưa mắt nhìn Ôn Hy Ân bước vào cổng trường, mãi đến khi bóng dáng ấy hoàn toàn biến mất mới luyến tiếc thu hồi tầm mắt. Mã Tuấn Anh mím đôi môi mỏng, dường như bên môi vẫn còn vương vấn một làn hương lạnh nhạt thanh tao.
Ôn Hy Ân đi được nửa đường thì vai đã bị ai đó khoác lấy. Mùa hè oi bức, ánh sáng ch.ói mắt, cô hơi nghiêng đầu, nheo mắt lại thì gương mặt đẹp trai tràn đầy sức sống của cậu thiếu niên hiện ra trong tầm mắt.
"Trùng hợp quá nhỉ, chẳng lẽ cậu cũng biết rồi sao?" Phùng Diên Sinh cười hi hí. Chắc là cậu ta đi bộ đến, chiếc áo thun mỏng bị mồ hôi thấm ướt sũng, hơi nóng và cảm giác ẩm ướt đó xuyên qua lớp vải mỏng như truyền thẳng vào da thịt cô.
Ôn Hy Ân không nhịn được mà đẩy cậu ta ra: "Nóng."
Phùng Diên Sinh mặt dày lại gác tay lên, cậu ta thấy Ôn Hy Ân mặc áo dài tay quần dài, lúc nãy chạm vào nhiệt độ của cô cũng hơi thấp: "Nếu cậu thấy nóng thì sao giữa mùa hè đại lộ thế này lại mặc áo dài tay, còn là cao cổ nữa."
Ôn Hy Ân liếc nhìn cậu ta một cái, không nói gì.
Vừa vặn chuông tan học lại vang lên, Phùng Diên Sinh lôi kéo cô đến tiệm tạp hóa, nói là muốn đi mua nước uống. Ôn Hy Ân đứng ở cửa đợi, khẽ cúi đầu.
Xung quanh bắt đầu trở nên ồn ào, đông đúc. Thời gian nghỉ sau tiết thứ hai khá dài, rất nhiều học sinh chạy đến tiệm tạp hóa mua đồ ăn thức uống. Hơn nữa tiệm tạp hóa của trường này chỉ có một cái, tuy khá rộng nhưng vẫn rất chật chội. Họ hình như vừa mới thi xong, bên trong mấy người đang tranh cãi đáp án bài thi, người một câu ta một câu.
Ôn Hy Ân lặng lẽ đứng đó, làn da trắng bệch gần như trong suốt, mồ hôi ra làm tóc bết lại trên trán, cô vuốt ngược lọn tóc ướt ra sau đầu. Lúc này trong đầu cô vẫn nghĩ về chuyện của Kiều Lãnh, lòng thầm dâng lên một sự bất an. Dù sao cô cũng thấy được Kiều Lãnh thực sự đã yêu Mã Tuấn Anh, một người bình thường khi thấy người đàn ông của mình lên giường với "em trai" ruột, e rằng đều sẽ phát điên.
Tóc mái trước trán Ôn Hy Ân đã hơi dài, thường xuyên đ.â.m vào mắt. Lúc này cô để lộ đôi mày mắt xinh đẹp, thu hút sự chú ý của rất nhiều người xung quanh. Tuy danh tiếng của cô ở trường không hay ho gì, nhưng cũng không phải toàn trường đều nhận ra cô. Những nữ sinh đi ngang qua liên tục dùng ánh mắt thẹn thùng lén nhìn cô, bắt đầu đùa nghịch ồn ào để thu hút sự chú ý của cô.
Trong đó có một cô gái bị đẩy ra ngoài, những người bạn đồng hành thúc giục cô ấy tiến lại gần, có vẻ như là muốn xin phương thức liên lạc. Sự yêu thích của những cô gái ở độ tuổi này luôn nhiệt huyết và phô trương, động tĩnh náo loạn quá lớn khiến Phùng Diên Sinh đang mua nước bên trong cũng không khỏi bị thu hút.
Khi cô gái đó đứng trước mặt Ôn Hy Ân, Phùng Diên Sinh mới phát hiện là do Ôn Hy Ân "gây họa". Trong l.ồ.ng n.g.ự.c cậu ta không kiềm chế được mà nảy sinh một luồng nộ khí chua chát, sự địch ý ập đến vừa nhanh vừa nặng, chỉ muốn thô bạo đẩy bọn họ ra.
Nghĩ sao làm vậy, cô gái đó bị đẩy loạng choạng vì không kịp phòng bị. Cô ấy ngẩng đầu định mắng to xem kẻ thần kinh nào làm, nhưng khi thấy Phùng Diên Sinh thì lập tức im bặt. Phùng Diên Sinh có vẻ ngoài đẹp trai soái khí, nhưng sự hung dữ và sắc bén nơi đôi mày khiến cả gương mặt cậu ta trông quá đỗi hung hăng. Lúc này cậu ta sầm mặt lại, dọa mấy cô gái kia sợ khiếp vía.
Đám đông tụ tập xung quanh ngày càng nhiều, sự nôn nóng kỳ lạ chảy tràn giữa hai người. Nắm đ.ấ.m của Phùng Diên Sinh siết c.h.ặ.t rồi lại siết c.h.ặ.t, tay kia nắm c.h.ặ.t lấy cổ tay Ôn Hy Ân.
Mấy người cùng khối với Ôn Hy Ân đứng đó xì xào bàn tán, vừa nói nhỏ vừa dùng ánh mắt chán ghét khinh bỉ nhìn cô. Họ đều biết sự tàn nhẫn của Phùng Diên Sinh nên không dám nói xấu Ôn Hy Ân lớn tiếng trước mặt cậu ta. Ngặt nỗi vẫn có kẻ ngốc kinh hô một tiếng: "Đồng tính luyến ái à! Thật ghê tởm!"
Giọng gã đó không lớn không nhỏ, nhưng vừa vặn lọt vào tai Phùng Diên Sinh.
Ánh mắt cậu ta thay đổi.
Đám đông đang náo động cũng im lặng trở lại.
"Mẹ kiếp mày có giỏi thì nói lại lần nữa xem!" Phùng Diên Sinh đang quay lưng về phía Ôn Hy Ân, cậy việc cô không thấy được biểu cảm âm trầm đến cực điểm của mình.
