(nữ Giả Nam Trang) Hướng Dẫn Trở Thành Bạch Nguyệt Quang - Chương 200
Cập nhật lúc: 01/04/2026 15:01
Chương 223: Đi trong sương sớm, rơi giữa mây chiều (61)
Kẻ đó bị vẻ mặt của cậu ta dọa cho khiếp vía, nhưng thấy bạn bè bao nhiêu người đang nhìn, hắn đành cố cứng cổ nói: "Tao... tao có nói sai đâu! Mày... không lẽ mày cũng thích cái đứa biến thái đó à?"
Lời vừa thốt ra, ánh mắt mọi người nhìn Phùng Diên Sinh đều đã thay đổi.
Giữa đôi mày Phùng Diên Sinh lắng đọng một sự bình tĩnh cực kỳ quỷ dị, đôi mắt sâu hoắm đen kịt. Gã nam sinh kia đối diện với tầm mắt của Phùng Diên Sinh thì nảy sinh một nỗi sợ hãi như thể bị nhìn thấu qua lớp kính, vội vàng cúi đầu, lặng lẽ lùi lại một bước.
Phùng Diên Sinh vừa tiến lên một bước đã bị người phía sau kéo cánh tay lại, cậu ta không quay đầu, nhưng cơ bắp toàn bộ cánh tay đều căng cứng.
"Bỏ đi." Ôn Hy Ân thực sự không thích ứng được với việc bị nhiều người nhìn chằm chằm như vậy, sắc mặt bắt đầu hơi tái đi.
Phùng Diên Sinh khẽ cười nhạt một tiếng khó hiểu, ngay sau đó ý cười trên mặt nhạt đi, để mặc cho Ôn Hy Ân dắt đi, nhưng đôi mắt cậu ta vẫn ghim c.h.ặ.t vào kẻ kia.
Đi được vài bước, Ôn Hy Ân dừng lại.
Phùng Diên Sinh lập tức quay đầu hỏi: "Sao thế?"
"Đồ uống." Ôn Hy Ân nhìn về phía cửa hàng.
Lúc này Phùng Diên Sinh mới phản ứng lại, lòng bàn tay đẫm mồ hôi nhét vào một bàn tay cũng ẩm ướt tương tự, cảm giác trơn trượt xua tan đi nỗi uất nghẹn tích tụ bấy lâu của cậu ta. Phùng Diên Sinh nhìn Ôn Hy Ân hồi lâu mới lại bước vào cửa hàng.
Cậu ta chạy đi nhận lấy chai nước từ tay bà chủ, rồi dắt Ôn Hy Ân rảo bước thật nhanh rời khỏi đó. Đám đông đang xem kịch xung quanh bị gạt sang hai bên tan tác.
Bước chân Phùng Diên Sinh quá gấp gáp, lại đang chìm đắm trong suy nghĩ riêng, khiến Ôn Hy Ân bị kéo loạng choạng. Mãi đến khi đi tới dưới tòa nhà dạy học, Phùng Diên Sinh mới nới lỏng cổ tay bị siết đến xanh tím ra.
Ôn Hy Ân ngẩng đầu nhìn cậu thiếu niên, gương mặt xinh đẹp dưới ánh mặt trời lộ ra thần sắc lạnh lùng xen lẫn u uất, giống như một vị thánh t.ử xinh đẹp bất khả xâm phạm bước ra từ thánh điện.
Sắc mặt Phùng Diên Sinh lúc này vẫn không hề dễ coi, cậu ta lầm lũi xoa nắn cổ tay xanh tím cho Ôn Hy Ân, giọng nói trầm khàn: "Xin lỗi, tại tớ giận quá, còn đau không?"
Cổ tay nhìn thì đáng sợ nhưng thực ra không đau lắm, Ôn Hy Ân chỉ không hiểu nổi tại sao Phùng Diên Sinh lại có vẻ tức giận đến thế, rõ ràng bạn học mắng đều là cô cơ mà.
Cũng không đúng, vừa rồi hình như kẻ đó nói Phùng Diên Sinh thích đứa biến thái là cô, có phải vì chuyện đó nên mới giận không? Ngoài lý do này ra, Ôn Hy Ân không biết còn điều gì khiến Phùng Diên Sinh nổi lôi đình như vậy.
"Xin lỗi."
Giọng nói mềm mại khiến động tác xoa nắn của Phùng Diên Sinh khựng lại, từ trong mắt Ôn Hy Ân, cậu ta dường như đọc hiểu được ý tứ của cô. Cậu ta lạnh lùng nhướng mày, trông có vẻ khó gần: "Cậu có lỗi gì? Tại sao phải xin lỗi?"
Cậu ta cố gắng để giọng điệu của mình không quá hung dữ, nhưng cậu ta thực sự không chịu nổi việc Ôn Hy Ân xin lỗi mình. Ôn Hy Ân có lỗi gì chứ? Kẻ cần xin lỗi phải là bọn họ mới đúng. Cậu ta không nghe lọt tai, không thể nghe nổi Ôn Hy Ân nói những lời như vậy.
Ôn Hy Ân không trả lời, dạo này cô rất ít nói, câu xin lỗi vừa rồi chỉ là cô không muốn kéo Phùng Diên Sinh vào rắc rối mà thôi, không cần thiết.
Phùng Diên Sinh kéo Ôn Hy Ân vào nhà vệ sinh nam. Nhà vệ sinh nam thực ra khá sạch sẽ, không có mùi lạ, luôn có lao công định kỳ đến dọn dẹp.
Trong sự im lặng đó, Phùng Diên Sinh rút ra một điếu t.h.u.ố.c đưa cho Ôn Hy Ân. Cô nhận lấy, ngậm trong miệng, khi Phùng Diên Sinh định giúp cô châm lửa, cô lắc đầu tỏ ý không cần.
Lúc này, ngoài cửa có vài nam sinh đi cùng nhau định vào, thấy cảnh tượng bên trong thì nhìn nhau trân trối, sau đó lẳng lặng rút lui, đi xuống nhà vệ sinh tầng dưới.
Phùng Diên Sinh tự mình ngậm một điếu, đốm lửa đỏ trên đầu t.h.u.ố.c cháy thành tàn, cậu ta vẩy nhẹ tay, rít một hơi rồi phả ra làn khói màu xám xanh. Gương mặt để tóc húi cua lộ rõ vẻ phong trần, ánh mắt nhìn con mồi cực kỳ sắc bén.
"Kiều Ân, tớ nói cho cậu nghe."
Phùng Diên Sinh hiếm khi có dáng vẻ này trước mặt Ôn Hy Ân, lúc này cậu ta mới mang phong thái của một tiểu thái t.ử gia nhà họ Phùng năm xưa.
"Cậu có chuyện gì cứ việc nói với tớ, bất cứ chuyện gì cũng được." Giọng Phùng Diên Sinh khàn khàn mà êm tai, ẩn chứa một luồng cảm xúc bị đè nén đến tột cùng, "Trước đây là lỗi của tớ, tớ thực sự biết sai rồi. Tớ biết cậu chướng mắt với những chuyện ngu ngốc tớ làm năm đó, thực ra đến ngay cả bản thân tớ cũng chướng mắt chính mình."
Thực tế Phùng Diên Sinh đã sớm muốn nói rõ mọi chuyện. Cậu ta đã làm bao nhiêu chuyện sai trái nhưng chưa bao giờ hối hận, duy chỉ có Ôn Hy Ân, duy chỉ có người này mới khiến cậu ta biết thế nào là hối hận.
Cậu ta chưa bao giờ cảm thấy bứt rứt khó chịu như lúc này, trong lòng nghẹn một cơn thịnh nộ ngút trời mà không thể phát tiết. Trước mặt Ôn Hy Ân, cậu ta ngoan ngoãn như một con ch.ó, cậu ta không có ý gì khác, chỉ muốn khiến Ôn Hy Ân cảm thấy dễ chịu hơn một chút.
Nhưng Ôn Hy Ân chỉ mặt không cảm xúc nhìn thẳng vào mắt cậu ta: "Đừng nói nữa."
Khi cô nói, điếu t.h.u.ố.c trên môi cũng rung rinh theo. Trong lòng cô lại run rẩy dữ dội, cô không muốn nhớ lại những chuyện trước kia, một khắc cũng không muốn. Đối với Phùng Diên Sinh, cô không có quá nhiều oán hận, nhưng đối với Đoạn Văn Sâm thì lại khác. Chỉ cần nhìn thấy Phùng Diên Sinh, cô sẽ nghĩ ngay đến Đoạn Văn Sâm.
Đôi đồng t.ử đen láy thuần túy của Ôn Hy Ân phản chiếu rõ mồn một gương mặt có chút hoảng loạn của Phùng Diên Sinh. Cậu ta còn muốn nói thêm gì đó, nhưng vừa chạm phải ánh mắt cô, cậu ta lại chẳng thốt nên lời. Cậu ta muốn ôm lấy một Ôn Hy Ân như thế này, nhưng cậu ta lại không dám.
Thật nực cười, Phùng Diên Sinh vậy mà cũng có lúc không dám.
Phùng Diên Sinh cúi đầu, cậu ta nắm lấy tay Ôn Hy Ân, trong mắt lóe lên một tia cảm xúc mà cô không hiểu nổi, chưa đợi cô kịp nắm bắt điều gì, cậu ta đã buông tay ra. Cậu ta cười trầm mặc, giọng nói thấp xuống.
"Tớ không nói nữa, nói tiếp chắc chính tớ cũng nổi da gà mất."
Phùng Diên Sinh như vô tình hỏi: "Điếu t.h.u.ố.c trên môi cậu còn hút không?"
Ôn Hy Ân không muốn hút, cô lắc đầu.
Phùng Diên Sinh tự ý lấy điếu t.h.u.ố.c từ môi cô xuống, ngậm lên môi mình, đồng thời cầm bật lửa lên. Ôn Hy Ân nhìn bàn tay cậu ta đang bấm bật lửa, Phùng Diên Sinh bấm mấy lần đều không ra lửa, cô phát hiện tay cậu ta run rẩy dữ dội.
Phùng Diên Sinh mãi không bật được lửa thì nổi cáu, cậu ta lấy điếu t.h.u.ố.c ra khỏi miệng, giơ tay ném mạnh chiếc bật lửa vào cửa nhà vệ sinh. Mắt cậu ta vẫn đỏ hoe, không rõ là do giận hay do gì khác. Chiếc bật lửa bị cậu ta ném vỡ tan tành.
Cậu ta c.h.ử.i thề một tiếng, vò mái tóc ngắn, cười ngây ngô với Ôn Hy Ân: "Đến cái bật lửa cũng bắt nạt tớ, tớ đúng là không ra gì mà."
Ôn Hy Ân nhìn cậu ta, không nói lời nào. Phùng Diên Sinh bị nhìn đến mức nụ cười trên mặt không duy trì nổi, vội vàng chuyển chủ đề: "Đi thôi, sắp vào lớp rồi."
Cậu ta dường như đang cố duy trì chút tự tôn cuối cùng, không muốn để Ôn Hy Ân nhìn thấy dáng vẻ phát điên và yếu đuối của mình.
Ôn Hy Ân chỉ nói một câu: "Cười trông xấu xí thật đấy."
Nói xong, Ôn Hy Ân thực sự quay người bỏ đi, vừa vặn chuông vào lớp vang lên.
