(nữ Giả Nam Trang) Hướng Dẫn Trở Thành Bạch Nguyệt Quang - Chương 260: Thử Tình Vô Kế Khả Tiêu Trừ, Tài Hạ Mi Đầu, Khước Thượng Tâm Đầu (18)
Cập nhật lúc: 09/04/2026 06:02
---
Lương Trung Sơn còn có chuyện cần bàn bạc với bọn họ, liền nói với Ôn Hy Ân: "Con đi chơi với bọn họ đi."
Ở cùng bọn họ thì có gì vui, vốn dĩ chẳng cùng một hội.
Ôn Hy Ân nhìn Lương Trung Sơn, thực sự không muốn qua đó chút nào. Lương Trung Sơn thấy cô cứ đứng đực ra đó như cái cột nhà, lại liếc nhìn cô một cái.
"Còn có chuyện gì nữa sao?"
Ôn Hy Ân lắc đầu, đôi mắt trông mong nhìn Lương Trung Sơn.
Lương Trung Sơn nhíu mày: "Không có việc gì còn đứng đây làm gì? Đi chơi với bọn họ đi."
"Hy Ân, có phải ngại qua đó không? Để chú gọi thằng nhóc thối nhà chú qua dẫn cháu đi."
Phạm gia chủ vô cùng nhiệt tình, liền bảo người phục vụ bên cạnh đi gọi Phạm Hàm tới.
Phạm Hàm đi đến bên cạnh Phạm gia chủ, ngoan ngoãn chào hỏi từng vị chú bác xung quanh, khi ánh mắt nhìn đến Ôn Hy Ân bên cạnh Lương Trung Sơn thì khựng lại một chút.
"Cha, cha gọi con qua có việc gì ạ?"
"Dẫn Hy Ân qua đó chơi đi, không được bắt nạt người ta nữa đấy."
Phạm Hàm có diện mạo rất đẹp, khi cười lộ ra hai chiếc răng khểnh trông vô hại cực kỳ. Cậu ta tiến lên phía trước, trực tiếp thân mật khoác vai Ôn Hy Ân: "Cha yên tâm, con và Hy Ân quan hệ tốt lắm, sao có thể bắt nạt cậu ấy được? Cậu nói đúng không?"
Toàn bộ hơi nóng đều bị lòng bàn tay Phạm Hàm đặt trên vai cô hút đi, những khớp ngón tay to rộng dùng sức siết c.h.ặ.t lấy xương bả vai mỏng manh của cô, gần như muốn bóp nát nó.
Ôn Hy Ân nhịn đau, quay mặt đi nhìn Phạm Hàm với ánh mắt u ám.
Sức lực của tên nhóc này rất lớn, hơn nữa còn giống như một con ch.ó, đặc biệt thích c.ắ.n người. Ôn Hy Ân hận không thể trực tiếp hất tay cậu ta ra, rồi vung cho một cái tát, nhưng trước mặt bao nhiêu người thế này cô chỉ có thể nhẫn nhịn.
"Phải đấy." Ôn Hy Ân gần như nghiến răng nghiến lợi thốt ra hai chữ này.
Phạm Hàm dẫn cô đến trước mặt đám thiếu gia lúc nãy. Những người này cũng chướng mắt Ôn Hy Ân, chẳng ai coi trọng ai, nhưng cũng không ai dám làm loạn quá mức khó coi.
Ít nhất thì cũng chỉ là mỉa mai ngoài miệng cho sướng thân.
Bọn họ đều lấy Phạm Hàm làm đại ca, mà quan hệ giữa Phạm Hàm và Ôn Hy Ân thậm chí có thể coi là tồi tệ, hai người sáng tối đều không ít lần tranh chấp.
Dạo gần đây Ôn Hy Ân an phận hơn nhiều, nghe bọn họ nói là đã nhìn trúng đào hát nào đó ở Lê Viên. Cũng phải nói thật, không có Ôn Hy Ân, Phạm Hàm cảm thấy thú vui cũng ít đi hẳn.
Trước đây cậu ta thích nhất là đi tìm rắc rối với Ôn Hy Ân, cậu ta cậy Ôn Hy Ân đ.á.n.h không lại mình, thường xuyên lừa cô vào góc nhỏ rồi bắt nạt một trận ra trò.
Ngay cả sau đó Ôn Hy Ân có tìm người đến đ.á.n.h trả lại, Phạm Hàm vẫn cảm thấy rất vui.
"Ồ! Đây chẳng phải là Lương thiếu gia sao? Sao lại đến chỗ chúng tôi thế này."
"Qua đây ngồi đi, Lương thiếu gia đừng khách sáo, chúng ta ngồi cùng nhau trò chuyện cho vui."
Đám thiếu gia kia nói chuyện với giọng điệu âm dương quái khí, nghe mà ngứa răng.
Phạm Hàm cười một tiếng, dường như tháo bỏ lớp mặt nạ vô hại trước mặt mọi người, nghiêng đầu nói chuyện với Ôn Hy Ân bằng giọng điệu mềm mỏng nhưng lại tẩm độc u ám, chỉ đủ để một mình cô nghe thấy.
"Tiểu thiếu gia, chúng ta chơi đùa cho t.ử tế nào."
Ôn Hy Ân nhìn thẳng về phía trước, dùng sức đến mức trước mắt xuất hiện một quầng đen nhỏ.
Bàn tay trên vai lại đe dọa siết mạnh một cái, Ôn Hy Ân mới mạnh bạo hất tay cậu ta xuống. Trên gương mặt tinh tế nồng đượm, đôi lông mày thanh mảnh hạ thấp xuống, như đang kìm nén một luồng hung bạo, ánh mắt thâm hiểm thoáng hiện nơi đáy mắt đầy vẻ khó lường.
"Ta không chơi với các người."
Nếu nói dáng vẻ này của Ôn Hy Ân có thể dọa được người khác, thì lại chẳng thể dọa được Phạm Hàm lấy một phân. Ngược lại, cậu ta còn thấy biểu cảm này của cô rất thú vị.
Phạm Hàm lại vươn tay khoác vai cô, lần này cậu ta dùng lực mạnh, Ôn Hy Ân căn bản không có cách nào hất tay cậu ta ra, đành phải để cậu ta lôi kéo xuống sofa ngồi.
Những người ngồi xung quanh đều là bạn thân của Phạm Hàm, bọn họ cũng ra vẻ như quan hệ với Ôn Hy Ân tốt lắm mà bắt chuyện, nhưng trong lời nói sáng tối đều giấu kim châm.
Ánh mắt Ôn Hy Ân rũ xuống không thèm liếc nhìn chúng nhân lấy một cái, cô lạnh lùng nhếch môi, lộ ra một tia mỉa mai: "Não đám các người có vấn đề à? Sáng nay ăn phân chưa dọn sạch sao? Đứng xa thế này mà ta còn ngửi thấy mùi hôi thối rồi."
Cách nói chuyện của Ôn Hy Ân thực sự rất thô tục, đặc biệt là khi nói lời c.h.ử.i bới lại càng thô lỗ. Đám thiếu gia này thường ngày đều nói năng có điệu bộ, không dễ dàng thốt ra lời thô tục vì cảm thấy điều đó làm mất thân phận.
Nhưng sự giáo d.ụ.c tốt đẹp của bọn họ khi gặp phải Ôn Hy Ân đều biến thành hư vô.
"Cái thằng lùn tịt nhà ngươi, lớn lên còn chẳng cao bằng con Lai Phúc nhà ta, ngươi có mặt mũi mà vác mặt ra ngoài sao?"
Điều Ôn Hy Ân ghét nhất chính là bị người khác nói mình lùn, mặc dù chiều cao của cô thực ra không hề thấp, thậm chí có thể coi là thon thả, nhưng đứng cạnh đám thiếu gia cao lớn vạm vỡ này, quả thực là có phần thấp bé.
Đám tiểu thiếu gia này thích nhất là nắm thóp người khác, nắm thật c.h.ặ.t, nói từ nhỏ đến lớn.
Trước đây bọn họ cũng không dám nói thẳng trước mặt như vậy, nhưng bây giờ chỉ có một mình Ôn Hy Ân, có cơ hội tốt thế này nhất định phải bắt nạt một chút cho bõ.
Ôn Hy Ân liếc mắt nhìn người vừa nói, lông mày hạ xuống, khóe miệng nhếch lên một nụ cười: "Xấu xí như ngươi còn có mặt mũi ló ra ngoài, sao ta lại không có mặt mũi ló ra được."
Thấy hai người sắp sửa lao vào xô xát công khai, Phạm Hàm cũng không màng xem náo nhiệt nữa, vội vàng kéo Ôn Hy Ân vừa đứng bật dậy ngồi xuống.
"Ngươi mà đ.á.n.h nhau ở đây, không sợ cha ngươi lột da ngươi ra sao."
Nếu thực sự xảy ra đ.á.n.h nhau ở đây, chuyện vỡ lở ra, Phạm Hàm chắc chắn cũng không thoát khỏi trận đòn nhừ t.ử của vị ở nhà mình.
Ôn Hy Ân chê bai ngồi nhích ra xa một chút, vẻ mặt không muốn đếm xỉa đến cậu ta.
Phạm Hàm không chịu nổi dáng vẻ này của Ôn Hy Ân. Bất kể ở đâu cậu ta cũng là sự hiện diện không thể phớt lờ, nhưng cứ vào mắt Ôn Hy Ân, Phạm Hàm lại cảm thấy mình giống như rác rưởi dưới đất vậy.
Cảm giác này rất khó chịu, thế nên Ôn Hy Ân càng không muốn để ý đến cậu ta, cậu ta lại càng cố tình sán lại gần để làm người ta ghét.
"Ngươi sán lại gần ta thế này làm gì? Ngươi bị bệnh à?"
"Đây có phải nhà ngươi đâu, ta muốn sán chỗ nào thì sán."
Ôn Hy Ân tuy miệng có mắng mỏ, nhưng cũng không chịu nổi sự mặt dày của Phạm Hàm. Cậu ta ép Ôn Hy Ân vào một góc sofa, nụ cười trên gương mặt tuấn mỹ non nớt trông cũng thật đáng ghét.
Đám thiếu gia xung quanh đều đưa mắt nhìn nhau, trong lòng cảm thấy vô cùng kỳ lạ.
Mỗi một lần bọn họ đều có thể phát hiện ra một Phạm Hàm khác biệt bên cạnh Ôn Hy Ân. Thực tế trong lòng bọn họ đều rất sùng bái Phạm Hàm, nếu không cũng chẳng chịu hạ mình gọi cậu ta là đại ca. Gia thế của mỗi người đều thuộc hàng đỉnh cao, nhưng chơi với Phạm Hàm lâu rồi không ai nói cậu ta không tốt, bất kể là cách đối nhân xử thế hay làm việc đều khiến đám thiếu gia này tâm phục khẩu phục.
Có đôi khi Phạm Hàm trưởng thành vững chãi không giống như vẻ ngoài mười sáu tuổi, nhưng cứ hễ gặp Ôn Hy Ân, Phạm Hàm mới có được sự tràn đầy sức sống vốn có của lứa tuổi này.
Vẻ mặt Ôn Hy Ân đầy sự chán ghét không thôi, nhìn cái mặt Phạm Hàm là đã thấy phiền.
