(nữ Giả Nam Trang) Hướng Dẫn Trở Thành Bạch Nguyệt Quang - Chương 262: Thử Tình Vô Kế Khả Tiêu Trừ, Tài Hạ Mi Đầu, Khước Thượng Tâm Đầu (20)

Cập nhật lúc: 09/04/2026 06:02

---

Nhìn thấy những vệt đỏ hây hây lan tỏa trên gương mặt Ôn Hy Ân, thần sắc Thẩm Nguyệt hơi khựng lại, đôi mắt rũ xuống, trên mặt chậm rãi hiện lên một nụ cười lạnh.

Ánh mắt lạnh lùng đến cực điểm, hận thù đến cực điểm, nhưng độ cong nụ cười nơi khóe miệng lại càng lúc càng rộng: "Chẳng phải nói thích tôi sao? Tại sao nhìn cũng không dám nhìn tôi."

Ôn Hy Ân đành phải nâng rèm mi lên. Khoảng cách giữa hai người rất gần, gần đến mức có thể cảm nhận được hơi thở của đối phương.

Ở bên nhau suốt thời gian dài như vậy, Ôn Hy Ân chưa bao giờ thấy Thẩm Nguyệt cười. Lúc này, cô hoàn toàn bị nụ cười ấy làm cho mê muội, trong mắt trong lòng đều chỉ còn lại người trước mặt.

"A Nguyệt... A Nguyệt..."

Vẻ ngoài dẫu có kiêu căng hống hách đến đâu, thì bên trong cô cũng chỉ là một người biết thẹn thùng, biết căng thẳng khi nhìn thấy người mình thích.

Thẩm Nguyệt chậm rãi tiến lại gần, cho đến khi ch.óp mũi hai người chạm vào nhau. Ôn Hy Ân nhắm mắt lại, ngay vào khoảnh khắc cô tưởng rằng Thẩm Nguyệt sẽ hôn mình, thì người trước mặt đột nhiên rời đi.

Cảm nhận được hơi thở của Thẩm Nguyệt đã xa dần, Ôn Hy Ân mở mắt ra nhìn anh ngẩn ngơ, trong lòng dâng lên một nỗi niềm không rõ là hụt hẫng hay là gì khác.

Khóe miệng Thẩm Nguyệt nhếch lên một tia cười ý nhị. Đôi lông mày của anh cực kỳ đẹp, đen và dài, e rằng lớp hóa trang nồng đậm cũng không che giấu được phong thái tuyệt trần nơi mày mắt.

Ngự trên gương mặt trung chính hài hòa ấy, chúng toát lên vẻ thanh nhã tuấn dật nhất.

Lúc này anh hơi hạ thấp đôi mày nhìn xuống, đôi mày dài xếch về phía thái dương, mang theo một vẻ trương dương phóng túng, phong lưu tà mị không diễn tả bằng lời.

Ôn Hy Ân bị nụ cười và ánh mắt ấy làm cho đỏ mặt tía tai, thần hình thoáng chốc hốt hoảng.

"Lương thiếu gia." Thẩm Nguyệt nhấn nhá từng chữ một như đang nghiền ngẫm cái tên này, "Tôi là người khá cố chấp, đã thích tôi thì chỉ có thể thích một mình tôi thôi, cậu phải đối xử thật tốt với tôi đấy nhé."

Những lời này khiến Ôn Hy Ân choáng váng vì hạnh phúc. Trong mắt cô, Thẩm Nguyệt chính là áng mây xa tận chân trời không thể chạm tới, vậy mà những gì anh vừa nói rõ ràng là đang hồi đáp lại tâm ý của cô.

Ôn Hy Ân kích động nắm lấy tay Thẩm Nguyệt, trên gương mặt trắng ngần nồng đượm là nụ cười rạng rỡ, mày mắt dường như đều mang theo vẻ hoạt bát và vui sướng.

"Ta sẽ đối xử tốt với ngươi, A Nguyệt. Ta nhất định sẽ đối xử với ngươi thật tốt, thật tốt, chỉ tốt với một mình ngươi thôi."

Mày mắt của Lương thiếu gia tuy chưa hoàn toàn nảy nở hết, nhưng dáng vẻ nói lời tình tứ lúc này lại vô cùng cuốn hút. Cô nói ra những lời hứa hẹn của tuổi trẻ bằng ánh mắt cực kỳ chân thành.

Ôn Hy Ân đối xử với Thẩm Nguyệt càng tốt hơn, cái tốt ấy tỉ mỉ đến mức không thể chê vào đâu được, cô dốc sức nâng đỡ Thẩm Nguyệt lên vị trí cao không ai với tới. Cô thậm chí còn chi một khoản tiền lớn bao trọn Lê Viên trong một ngày, để Thẩm Nguyệt chỉ hát cho một mình cô nghe, để một mình cô thưởng thức dáng vẻ tuyệt mỹ của anh.

Thẩm Nguyệt tự phụ thanh cao, chưa bao giờ nhận bất kỳ trân bảo hay tranh quý nào Ôn Hy Ân tặng, vì vậy cô thường tìm những món đồ chơi kỳ lạ của phương Tây để làm anh vui.

Thực sự là do Ôn Hy Ân quá mức không biết kiềm chế, cô hận không thể để cả bến Thượng Hải đều biết Thẩm Nguyệt là người của mình, tiền bạc đổ vào Lê Viên như lá rụng mùa thu.

Dù Lương Trung Sơn không để tâm đến số tiền đó, nhưng cũng không chịu nổi cách Ôn Hy Ân tiêu xài bạt mạng như vậy.

Trong lúc ăn tối, Lương Trung Sơn đã đề cập đến chuyện này: "Nghe nói dạo này con thường xuyên chạy đến Lê Viên."

Từ khi được Thẩm Nguyệt bày tỏ tâm ý, tâm trạng Ôn Hy Ân luôn rất tốt, vì vậy lúc này cô cũng mỉm cười gật đầu.

Lương Trung Sơn không muốn quản quá sâu vào chuyện này, chỉ nhẹ nhàng nhắc nhở: "Ta hy vọng con có chừng mực. Tiền của nhà họ Lương không phải từ trên trời rơi xuống, con thử nói xem tháng này đã tiêu bao nhiêu tiền rồi? Nếu con tiêu vào việc chính kinh thì ta sẽ không nói gì, ta hy vọng con có thể hiểu chuyện một chút."

Mấy bà dì bên cạnh cũng thêm dầu vào lửa, ngoài mặt thì nói những lời lo lắng, nhưng trong lời nói thực chất đều giấu kim châm.

Ôn Hy Ân lần này cư nhiên không hề nổi nóng, ngoan ngoãn gật đầu, nhưng trong lòng lại chẳng hề để ý.

Ngược lại, Lương Trung Sơn thấy dáng vẻ ngoan ngoãn của cô thì lại cảm thấy kinh ngạc.

---

Trở về sân viện, tâm trạng Ôn Hy Ân vẫn rất tuyệt vời. Cô vừa bước chân vào sân đã thấy một cái bóng cao gầy đứng đợi ở đó.

Thấy Ôn Hy Ân, người đó liền tiến lên đón. Đợi đến khi anh ta bước lại gần, Ôn Hy Ân mới nhìn rõ gương mặt anh ta.

"Đứng đây đợi ta đấy à?" Ôn Hy Ân khoác vai anh ta, vừa đi vừa nghiêng đầu trêu chọc.

Mắt Hà Nhuận Thành sáng rực, gương mặt trắng trẻo đỏ ửng: "Vâng ạ, thiếu gia tâm trạng đang rất tốt sao?"

"Tốt chứ, tốt không còn gì bằng."

"Có phải vì người thiếu gia thích không ạ?" Hà Nhuận Thành hơi ngẩng đầu, chú ý vào nụ cười bên khóe miệng Ôn Hy Ân.

Nghe vậy, nụ cười trên mặt Ôn Hy Ân càng sâu thêm: "Ngoài người đó ra, còn ai có thể làm ta vui thế này chứ?"

Khi Ôn Hy Ân nói những lời này, giọng điệu mang theo vẻ sủng ái, ánh mắt cô dịu dàng như gió tháng Bảy, khiến nụ cười nhạt nơi khóe miệng cũng trở nên vô cùng ấm áp.

Hà Nhuận Thành nhìn Ôn Hy Ân đến ngẩn ngơ, trong lòng anh thầm ngưỡng mộ người kia.

Người đó rốt cuộc có đức có tài gì mà lại nhận được sự yêu thích của Ôn Hy Ân như vậy.

Người được thiếu gia thích chắc hẳn sẽ rất hạnh phúc.

Khi Ôn Hy Ân nhìn sang, Hà Nhuận Thành lập tức nở nụ cười thật tươi, đôi mắt anh khi cười cong cong như hình trăng khuyết.

Nụ cười này quá đỗi lan tỏa, Ôn Hy Ân véo nhẹ vào gương mặt trắng trẻo của anh: "Ngươi cười vui vẻ thế làm gì?"

Vì bị véo má nên giọng anh có chút ngọng nghịu: "Nhìn thấy thiếu gia vui là con cũng thấy vui rồi."

Ôn Hy Ân bị anh làm cho bật cười, từ trong túi lấy ra hai viên kẹo nhét vào tay anh, rồi xoa đầu anh một cách chẳng chút dịu dàng, ngay lập tức làm mái tóc anh trở nên rối bù.

"Cái này là thưởng cho ngươi."

Hà Nhuận Thành nhìn thiếu gia bước vào phòng, anh cúi đầu thẫn thờ nhìn viên kẹo trong tay. Đến khi ăn vào miệng, vị ngọt ấy lại nồng đến phát ngấy, cảm giác chẳng ngon đến thế.

Ôn Hy Ân đã nâng đỡ Thẩm Nguyệt suốt ba năm. Trong ba năm này, Thẩm Nguyệt đã trở thành đào hát nổi danh nhất bến Thượng Hải, dù là vở diễn anh hát hay người đứng sau nâng đỡ anh, đều khiến cái tên Thẩm Nguyệt không ai ở bến Thượng Hải là không biết tới.

Thế nhưng, dù Thẩm Nguyệt đã được dán nhãn là người của Ôn Hy Ân, vẫn có rất nhiều kẻ không có mắt tìm đến gây sự.

Thẩm Nguyệt đang hát dở trên sân khấu thì bị một người giữ lại. Người này tuổi đời còn trẻ, khí chất trác tuyệt, chỉ cần ngồi đó đã tỏa ra một cảm giác áp bức.

"Ngươi chính là vị hoa đán nổi danh nhất Lê Viên?"

Anh ta nói chuyện thong dong, không hề có ý ép hỏi hay khinh miệt, mà giống như đang lơ đãng nhiều hơn.

Thẩm Nguyệt ghét nhất là bị người khác ngắt quãng, nhưng anh nhìn khí chất và cách ăn mặc của thiếu niên này là biết đây không phải nhân vật anh có thể tỏ thái độ.

"Không dám nhận." Thẩm Nguyệt vốn tự phụ thanh cao, nói chuyện lúc nào cũng không kiêu ngạo không siểm nịnh, huống chi ba năm qua được Ôn Hy Ân bảo bọc, anh cũng đã có cái kiêu ngạo của riêng mình.

Thiếu niên trông có vẻ thờ ơ, mắt không nhìn anh mà thỉnh thoảng lại nhìn dáo dác xung quanh, như thể đang tìm kiếm ai đó.

"Ngươi quả thực là không nhận nổi, chẳng qua cũng chỉ là một tên xướng ca, lại thật sự coi mình là nhân vật gì rồi. Ngươi xuống đi, để người khác lên hát, ta nhìn thấy ngươi là thấy phiền lòng."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.