(nữ Giả Nam Trang) Hướng Dẫn Trở Thành Bạch Nguyệt Quang - Chương 296: Thử Tình Vô Kế Khả Tiêu Trừ, Tài Hạ Mi Đầu, Khước Thượng Tâm Đầu (54)
Cập nhật lúc: 19/04/2026 20:15
---
Cô đứng đó, tĩnh lặng như một bức tranh thủy mặc, từng hàng mi, từng nụ cười đều như được người họa sĩ dụng tâm phác họa. Những đường nét tinh tế ấy, ngay cả những khoảng tối đổ xuống cũng trở nên hoàn mỹ không tì vết.
Đôi mắt đen láy, làn da trắng ngần, thần sắc thanh đạm, tựa như một bậc tiên nhân thoát tục.
Tề Dao Quỳnh ngây người nhìn cô, khoảnh khắc hai ánh mắt giao nhau, gương mặt cô nàng bỗng đỏ bừng lên, lộ ra vẻ thẹn thùng của thiếu nữ. Ngay cả giọng nói cũng trở nên mềm mỏng hơn hẳn, như sợ rằng một tiếng động lớn sẽ làm Ôn Hy Ân giật mình mà bay mất.
"Anh... anh là người nhà nào vậy? Sao... sao tôi chưa từng thấy anh?"
Ôn Hy Ân nghe vậy liền nở nụ cười, trêu chọc đáp: "Tôi là người nhà họ Lương, đã ngưỡng mộ đại danh của Tề tiểu thư từ lâu."
Tề Dao Quỳnh bối rối vuốt tóc, đôi tay lúng túng không biết đặt vào đâu. Cô nàng ngẩn ngơ "ồ" lên một tiếng, nhưng ánh mắt lại như dán c.h.ặ.t vào người Ôn Hy Ân, không nỡ rời đi, đầu óc hoạt động hết công suất để tìm chủ đề bắt chuyện.
"Vậy anh có rảnh không? Tôi... tôi muốn nói chuyện riêng với anh."
Người nọ sững lại không nói gì, thậm chí còn bật cười, đôi mắt cong cong. Cô bé này chỉ biết mỗi một cách bắt chuyện này thôi sao?
Nụ cười của Ôn Hy Ân làm gương mặt tiểu thư họ Tề càng thêm đỏ. Một người vốn tính tình kiêu kỳ, ngang ngạnh như cô nàng, đứng trước người tựa trăng thanh gió mát này cũng bất giác trở nên nhỏ nhẹ.
"Anh cười cái gì chứ, tôi đáng cười lắm sao?"
Đôi mắt Ôn Hy Ân ngập tràn ý cười, khóe môi nhếch lên như đóa hoa xuân từ từ nở rộ, thực sự khiến người ta không cách nào bình tâm.
"Chẳng phải lúc nãy cô vừa bảo muốn nói chuyện riêng với Phạm Hàm sao? Như vậy e là không hay lắm đâu."
Giọng nói êm tai mang theo ý vị trêu đùa, có chút phong lưu phóng khoáng nhưng không hề khiến người ta ghét bỏ, ngược lại càng làm tim người nghe đập loạn nhịp.
Tim Tề Dao Quỳnh đập rất nhanh, như có chú hươu nhỏ đ.â.m sầm loạn xạ, mặt đỏ như rặng mây hồng, si mê nhìn Ôn Hy Ân. Ôn Hy Ân vẫn luôn dựa vào người Phạm Hàm, tư thế nhàn hạ, dáng vẻ đầy vẻ hờ hững.
Nhìn bộ dạng thiếu nữ hoài xuân của cô nàng trước mặt, Phạm Hàm nhíu mày khó chịu. Anh nắm lấy cổ tay Ôn Hy Ân, nhàn nhạt liếc nhìn Tề Dao Quỳnh một cái. Chỉ một cái liếc mắt ấy thôi, một luồng khí lạnh đột nhiên xông thẳng lên sống lưng, Tề Dao Quỳnh sợ tới mức đờ người tại chỗ, mãi đến khi Phạm Hàm rời đi mới bừng tỉnh, mặt cắt không còn giọt m.á.u.
Tại sao lúc nãy cô lại cảm thấy Phạm Hàm thật sự muốn g.i.ế.c mình?
---
"Tôi đã nói với cậu bao nhiêu lần rồi, đừng có nói chuyện với loại phụ nữ đó. Tề tiểu thư kia nhìn là biết kiểu lăng nhăng, gặp ai yêu nấy."
Phạm Hàm khổ sở khuyên nhủ Ôn Hy Ân rằng loại phụ nữ đó không ổn, bảo cô ít qua lại, đừng có nói chuyện với họ, kẻo sẽ bị họ dạy hư. Lúc này Ôn Hy Ân mới biết, hóa ra Phạm Hàm lại bảo thủ đến thế, lúc bình thường trông anh ta có vẻ khá cởi mở mà.
Ôn Hy Ân lười biếng dựa vào cột hành lang, buồn chán giơ chân đá anh một cái, thúc giục trêu chọc: "Thế cậu nói xem kiểu phụ nữ thế nào mới là tốt?"
Chiếc quần tây phẳng phiu bị để lại một dấu chân của Ôn Hy Ân. Cô nhìn thấy thì thấy vui vui. Phạm Hàm sống rất tinh tế, lúc nào cũng chỉnh tề tươm tất. Năm xưa anh ta còn để tóc dài, xịt nước hoa nam, chỉ là sau này bị Phạm lão gia cầm kéo đích thân cắt cụt ngủn. Vì chuyện đó mà Phạm Hàm còn lén khóc nhè, vừa vặn bị Ôn Hy Ân bắt gặp nên bị cô cười nhạo một trận tơi bời.
Anh ta dường như liếc nhìn Ôn Hy Ân một cái, câu trả lời có vẻ tùy tiện như không muốn đáp, nhưng vẫn chậm rãi nói: "Tóm lại kiểu như Tề tiểu thư là không được, hoàn toàn không có dáng vẻ của một tiểu thư khuê các, ai lấy phải cô ta chắc chắn là xui xẻo tám đời."
Ôn Hy Ân cảm thấy sự khinh miệt của Phạm Hàm có chút quen thuộc, ngày trước anh ta cũng từng nói về Thẩm Nguyệt như vậy. Có điều hiện tại Ôn Hy Ân không còn cảm xúc gì nhiều, chỉ mỉm cười: "Tề tiểu thư xinh đẹp thế mà cậu còn chê, vậy cái chân tình quý giá của cậu rốt cuộc là định trao cho ai đây?"
Lần này Phạm Hàm im lặng hồi lâu, dường như đang nghiêm túc suy đi tính lại, rồi mới chậm rãi trả lời: "Lòng tôi nhỏ lắm, chỉ chứa nổi một người thôi."
Thuở thiếu thời, ai cũng có lúc rạo rực, Ôn Hy Ân thường chơi với đám Lục Tiễn nhưng đều có chừng mực, chưa bao giờ làm chuyện gì quá giới hạn. Còn Phạm Hàm vì bị Phạm lão gia quản thúc nghiêm khắc, ngay khi vừa hiểu chuyện đã phải tiếp quản việc kinh doanh của gia đình, anh ta vốn không hứng thú với phương diện này nên vẫn chưa từng lún sâu vào.
Ôn Hy Ân chỉ là không ngờ anh ta lại là người chung tình đến thế, nhìn qua hoàn toàn không thấy được.
"Không biết cái chân tâm này của cậu sẽ rơi vào tay tiểu thư nhà nào đây, tôi thực sự có chút mong chờ đấy."
Ôn Hy Ân nháy mắt cười trêu chọc anh, anh cũng khẽ cười, giọng điệu có chút dịu dàng: "Cậu sẽ biết thôi."
---
Phạm Hàm kéo Ôn Hy Ân ra ngoài hóng gió một lát, khi thấy thời gian đã hòm hòm lại kéo cô trở vào. Ôn Hy Ân tiện tay cầm một ly champagne, khẽ ngước mắt, vừa vặn nhìn thấy bóng dáng quen thuộc trên sân khấu kịch.
Trên sân khấu cao v.út.
Mưa tạnh mây tan, sương mù ngưng thành sương giá. Tiếng tiêu vang lên, tay áo nước cắt ngang ánh ban mai. Trong từng cái nhíu mày nụ cười, diễn trọn nỗi buồn vui nhân gian, không màng đến ngàn vạn sầu muộn giấu kín trong lòng.
Đào hát trang điểm đậm đà, khoác bộ y phục múa tay áo dài màu trắng pha đỏ, tôn lên dáng người cao ráo thẳng tắp. Vừa ngước mắt, trong ánh mắt ấy như chứa đựng nỗi sầu khôn xiết. Một cái vung tay áo, tựa như sự ngẩng đầu đầy bất lực. Một cái xoay người, lại là một đoạn phong lưu tuyệt tình không sao kể xiết.
Cho đến khi đào hát xuống đài, Ôn Hy Ân vẫn chưa kịp hoàn hồn. Tinh thần cô lúc này hoàn toàn hoảng hốt. Người mà cô trốn tránh suốt ba năm muốn gặp lại, cứ thế xông thẳng vào tầm mắt cô một cách đột ngột. Dường như quay lại thuở ban đầu, khoảnh khắc cô lần đầu tiên gặp gỡ chàng đào hát của Lê Viên.
Mắt Ôn Hy Ân nóng lên, cô lập tức thu hồi tầm mắt. Đôi tay cô không khống chế được mà run rẩy nhẹ, suýt chút nữa làm đổ champagne trong ly. Cô hoảng hốt xin lỗi, trong lòng là một mảnh kinh hoàng. Đứng giữa đám đông, cô xa xăm nhìn theo bóng lưng của anh, l.ồ.ng n.g.ự.c đau nhói âm ỉ.
Phạm Hàm từ lúc bước vào đã luôn quan sát thần sắc của Ôn Hy Ân. Kết quả nằm trong dự liệu, nhưng cũng nằm ngoài dự kiến của anh. Đã ba năm rồi, anh ngây thơ tưởng rằng cô đã buông bỏ, nhưng chiếc nhẫn trên ngón áp út của cô cứ luôn nhắc nhở anh rằng, cô chưa từng quên.
Ôn Hy Ân vẫn còn nhớ thương cái thứ đó!
Gương mặt người đàn ông đanh lại, anh đứng từ trên cao nhìn xuống Ôn Hy Ân, đôi mắt không chút hơi ấm, đường nét đôi môi mỏng hiện lên sự sắc sảo lạnh lùng. Anh đưa đôi bàn tay to lớn nóng hổi che mắt Ôn Hy Ân lại. Trong lòng bàn tay, cảm nhận được hàng mi của đối phương run rẩy nhè nhẹ, tim Phạm Hàm cũng run theo.
"Ân Ân, đừng nhìn."
Phạm Hàm thấy trạng thái của Ôn Hy Ân không ổn, nhưng đơn hàng với nhà họ Tề rất lớn. Anh để cô ngồi vào một góc khuất, dặn dò cô nghỉ ngơi cho tốt, đừng chạy lung tung, còn mình thì đi tìm người nhà họ Tề để đàm phán.
Nhị đương gia của nhà họ Tề là một người đàn ông trung niên, trông rất có phúc hậu, lúc nào cũng cười híp mắt, thực chất bên trong lại tinh ranh như một con cáo già. Chỉ vài câu nói là có thể khiến người ta quay cuồng. Phạm Hàm bề ngoài tỏ ra kiên nhẫn mỉm cười bàn chuyện hợp tác, nhưng thực chất dư quang của anh vẫn luôn đặt trên người Ôn Hy Ân.
