(nữ Giả Nam Trang) Hướng Dẫn Trở Thành Bạch Nguyệt Quang - Chương 297: Thử Tình Vô Kế Khả Tiêu Trừ, Tài Hạ Mi Đầu, Khước Thượng Tâm Đầu (55)

Cập nhật lúc: 19/04/2026 20:16

---

Ôn Hy Ân cúi đầu dựa vào tường, những ngón tay như ngọc bích khẽ lắc lư ly rượu.

Thẩm Nguyệt đã tẩy trang, nhưng vẫn mặc nguyên bộ hán phục diễn kịch. Anh cũng là khách mời, bởi Tề lão phu nhân thường xuyên đến Lê Viên nghe kịch, và người bà ái mộ nhất vẫn luôn là Thẩm Nguyệt.

Dù đã trôi qua ba năm, câu chuyện giữa Ôn Hy Ân và Thẩm Nguyệt vẫn chưa hề bị người đời lãng quên. Ai mà không biết tiểu thiếu gia nhà họ Lương vì một đào hát mà bị đuổi khỏi nhà, chưa đầy một năm sau đã lủi thủi quay về, nói trắng ra là "chơi chán rồi".

Vì thế, khi thấy Thẩm Nguyệt, đám đông không tự chủ được mà nhìn về phía Ôn Hy Ân, gây ra một trận xôn xao nhỏ. Thẩm Nguyệt đương nhiên nhận ra những ánh mắt châm chọc và đầy ác ý xung quanh, nhưng anh không quá để tâm. Anh vốn không thích những dịp long trọng này, sau khi hàn huyên vài câu với Tề lão phu nhân liền muốn rời đi. Thế nhưng ngay khi xoay người, anh lại va vào một người phục vụ. Dù đã né nhanh, rượu vẫn b.ắ.n lên vạt áo anh một mảng.

Người phục vụ hoảng hốt cúi đầu xin lỗi, sợ đến mức đỏ cả mắt. Thẩm Nguyệt khẽ nhíu mày, không thể chịu nổi vết bẩn trên áo. Ngay khoảnh khắc ngước mắt lên, anh va phải ánh nhìn của Ôn Hy Ân ở phía tay phải.

Không khí dường như trở nên loãng đi. Đường xương hàm của Thẩm Nguyệt căng c.h.ặ.t, góc cạnh sắc sảo phác họa nên vẻ nam tính quyến rũ. Ôn Hy Ân thản nhiên nhìn anh, còn Thẩm Nguyệt lại nghiêng đầu né tránh ánh mắt cô, lặng lẽ bày tỏ sự kháng cự và đạm mạc.

Trong ký ức của cô, Thẩm Nguyệt cũng rất hiếm khi đối mắt với cô, đa phần đều là né tránh như thế này, để mặc Ôn Hy Ân ngây ngốc ngắm nhìn anh. Ngày xưa cô ngây thơ cho rằng anh thẹn thùng nên mới không dám nhìn thẳng, giờ nghĩ lại chỉ thấy nực cười. Làm gì có sự thẹn thùng nào, chẳng qua là sự phiền chán bị đè nén hoặc sự chán ghét đang nhẫn nhịn, sợ bị cô phát hiện mà thôi. Nghĩ vậy, việc Thẩm Nguyệt không nhìn cô, thực ra cũng tốt.

Ôn Hy Ân đặt ly rượu xuống, khi quay lưng đi, đuôi mắt cô đỏ hoe, đôi lông mày diễm lệ thanh quý phủ lên một tầng u ám. Thẩm Nguyệt không nhịn được lại ngước mắt nhìn theo, nhưng chỉ thấy bóng lưng cô sắp sửa rời đi. Trái tim anh bỗng thắt lại, anh gạt đám đông, rảo bước đuổi theo, giọng trầm thấp run rẩy gọi:

"Lương Hy Ân."

Tiếng gọi này thu hút sự chú ý của đại đa số mọi người. Họ thích thú nhìn qua lại giữa hai người, ghé tai nhau xì xào bàn tán. Sau khi gọi tên cô, Thẩm Nguyệt hận không thể c.ắ.n đứt lưỡi mình. Nhận thấy ánh mắt Ôn Hy Ân nhìn sang—lạnh lùng và xa lạ—sống lưng Thẩm Nguyệt cứng đờ.

Khi anh định cẩn trọng ngước mắt lên thì phát hiện Ôn Hy Ân đã xoay người định đi tiếp. Lồng n.g.ự.c anh thắt lại, một lần nữa thốt lên đầy mất kiểm soát:

"Lương Hy Ân!"

Ôn Hy Ân dừng bước, quay lại nhìn anh, hỏi một cách khách sáo và xa cách: "Xin chào, cho hỏi có chuyện gì không?"

Lòng Thẩm Nguyệt lạnh đi một nửa. Nhìn dáng vẻ hờ hững và đầy thắc mắc của cô, anh lắp bắp hỏi: "Anh... anh còn nhớ tôi không?"

Anh cứ thế thốt ra câu hỏi ngốc nghếch nhất trong lòng mình. Chủ yếu là vì thái độ của Ôn Hy Ân quá đỗi xa cách, như thể đối xử với một người hoàn toàn xa lạ. Rõ ràng họ từng là những người thân thiết nhất, và Thẩm Nguyệt biết Ôn Hy Ân thích mình, không thể nào quên được anh. Nhưng thái độ của cô lúc này lại khiến anh không dám chắc chắn nữa.

Ôn Hy Ân mỉm cười, nụ cười không có chút nhiệt độ nào: "Nhớ chứ, Thẩm tiên sinh."

Thẩm tiên sinh là ai? Đầu óc Thẩm Nguyệt vang lên một tiếng "uỳnh", m.á.u huyết toàn thân như đông đá. Đánh thức anh là tiếng cười nhạo báng và mắng nhiếc của những kẻ xung quanh. Những công t.ử bột này mắng người không thô tục, nhưng giọng điệu âm dương quái khí khiến người nghe cực kỳ khó chịu. Ý thức của Thẩm Nguyệt dường như tối sầm lại, anh ngơ ngẩn nhìn Ôn Hy Ân rời đi, trái tim như khuyết mất một mảnh.

---

Bên ngoài trời đổ mưa lớn. Phạm Hàm vừa quay đầu đã không thấy bóng dáng Ôn Hy Ân đâu. Anh tìm khắp Tề gia một hồi lâu cũng không thấy người. Vậy thì chỉ có một khả năng: người này đã về trước rồi.

Nhưng xe vẫn còn đỗ ở ngoài! Ôn Hy Ân đến đây cùng anh mà.

Mắt Phạm Hàm vằn tia đỏ. Trước đó anh đã bị Nhị đương gia nhà họ Tề ép uống không ít rượu, hơi men kích thích sự phiền muộn và bạo liệt bị đè nén bấy lâu trong lòng. Cơn mưa ngoài kia có xu hướng ngày càng nặng hạt, Phạm Hàm sầm mặt lái xe, sốt sắng nhìn quanh quất khắp nơi.

Chẳng bao lâu, anh đã thấy bóng dáng đơn độc ấy trong màn mưa mờ mịt. Anh vội vã tấp xe vào lề, đôi giày da đắt tiền giẫm lên vũng nước vang lên tiếng lõm bõm. Phạm Hàm cầm ô vội vàng chạy tới.

Ôn Hy Ân đi thẩn thờ giữa màn mưa, mặc cho nước mưa tí tách rơi xuống từ lọn tóc, thấm vào cổ áo. Nước đọng trên hàng mi làm nhòa đi tầm nhìn, khiến người ta không nhìn rõ biểu cảm của cô.

"Hy Ân!" Có tiếng người gọi tên cô từ phía sau. Giọng nói càng lúc càng rõ ràng hơn.

Bả vai bị một bàn tay rộng lớn bóp c.h.ặ.t, Ôn Hy Ân nhất thời không thể cử động. Một chiếc ô được che lên đỉnh đầu, ngăn cách bớt phong ba bão táp. Cổ tay cô bị siết c.h.ặ.t đến mức đau điếng cả xương.

"Cậu phát điên cái gì vậy! Mưa lớn thế này một mình chạy ra đây làm gì?! Cậu mẹ nó lại muốn bị cảm à!"

Phạm Hàm lúc trẻ tuy có quậy phá nhưng gia giáo là bậc nhất, cả đời số lần nói tục đếm trên đầu ngón tay. Nhưng hiện tại, bộ vest chỉnh tề của anh đã ướt một nửa, mái tóc vốn vuốt keo gọn gàng giờ rũ xuống trán, thần sắc căng thẳng và u tối, đôi môi mỏng mím c.h.ặ.t.

Người trước mặt trông thật mỏng manh. Cô ngước mắt lên, hàng mi dày đọng những giọt nước, chẳng rõ là nước mưa hay nước mắt. Đuôi mắt đỏ ửng toát ra vẻ diễm lệ đầy suy đồi trên làn da trắng xanh xao lộ rõ những mạch m.á.u nhỏ. Ánh mắt cô vừa mịt mờ vừa thuần khiết, đối lập gay gắt với sắc đỏ nơi đuôi mắt.

"Tôi cũng không biết tại sao mình lại đi ra đây..."

Không biết tại sao? Làm sao có thể không biết, chẳng phải vì tên đào hát đó sao? Đã ba năm rồi, Lương Hy Ân! Cậu không thể nhìn lấy người bên cạnh sao? Phạm Hàm đứng ngay sau lưng cậu, cậu không thấy sao?

Những ý nghĩ cực đoan và âm ám lên men trong sự đố kỵ và oán hận. Anh bất an và gấp gáp ghì c.h.ặ.t gáy Ôn Hy Ân, ôm chầm lấy cô giữa màn mưa, dùng lực siết c.h.ặ.t như muốn khảm cô vào cơ thể mình. Ôn Hy Ân bị đau đến mức hít một hơi, nghiêng người né tránh, nhíu mày kháng cự:

"Phạm Hàm, buông ra, cậu làm tôi đau."

Ôn Hy Ân ngửi thấy mùi rượu nồng nặc trên người Phạm Hàm, trong màn mưa cũng thấy rõ gương mặt trắng trẻo của anh hiện lên rặng hồng nhạt, đôi mắt đỏ ngầu. Phạm Hàm hoàn toàn không nghe lọt tai, chỉ coi sự kháng cự của cô là vì vừa gặp lại Thẩm Nguyệt, nên càng thêm thô bạo mà tăng thêm sức nặng.

Chiếc ô rơi xuống đất trong lúc hai người giằng co, làm tóe lên những tia nước trắng xóa. Ôn Hy Ân bị anh ôm đến mức khó thở, cánh tay anh siết quá c.h.ặ.t, cổ tay thì vừa mỏi vừa đau. Cảm giác nóng rát khiến Ôn Hy Ân cũng bắt đầu nổi giận.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.