(nữ Giả Nam Trang) Hướng Dẫn Trở Thành Bạch Nguyệt Quang - Chương 312: Thử Tình Vô Kế Khả Tiêu Trừ, Tài Hạ Mi Đầu, Khước Thượng Tâm Đầu (70)
Cập nhật lúc: 19/04/2026 20:18
---
Những chuyện vụn vặt trước kia đã không còn cần thiết phải nhắc lại đến tận bây giờ, đoạn ký ức đó có đắng cay cũng có ngọt ngào, nhưng đối với Ôn Hy Ân mà nói, nó không để lại điều gì hối tiếc.
Hiện tại nhà họ Lương chỉ còn lại hai người bọn họ, tính ra cô cũng chỉ còn Thẩm Nguyệt là người thân duy nhất, chỉ cần Thẩm Nguyệt không làm gì quá đáng thì mọi chuyện đều dễ nói.
Ôn Hy Ân về nhà rất muộn, cô tháo cà vạt ném lên sofa, đôi mày tinh tế xinh đẹp mệt mỏi rũ xuống. Cô đi vào phía trong, vừa đi vừa cởi áo vest, giày da nện trên sàn phát ra những tiếng "tạch tạch" nhẹ nhàng.
Khác với gian ngoài giản đơn lạnh lẽo, gian trong mang tông màu ấm áp và mềm mại, ánh đèn cam nhạt bao phủ lên tấm t.h.ả.m sáng màu, như thể được dát một lớp quang năng lông xù ấm áp, khiến lòng người lập tức nóng lên.
Bước chân Ôn Hy Ân khựng lại một chút, người ngồi trên sofa cũng nghe thấy động động tĩnh mà uể oải tỉnh giấc. Anh thấy Ôn Hy Ân thì đôi mắt lập tức sáng rực lên, nụ cười vui sướng từ khóe mắt bờ môi lan tỏa ra như gợn sóng lăn tăn.
"Em về rồi, đã ăn cơm chưa? Giờ có đói không?"
Thẩm Nguyệt không biết đã đợi bao lâu, nhưng trên mặt anh chỉ có nụ cười ấm áp, dưới ánh đèn vàng ấm này, nó giống như một cảnh trong mơ, hư ảo và phiêu miểu.
Ôn Hy Ân chẳng hiểu sao bỗng nhiên có chút phiền táo.
Mấy lọn tóc vốn thường ngày được chải chuốt gọn gàng giờ rủ trước trán, thêm vài phần mỹ cảm lộn xộn. Vì cúi đầu quá lâu nên hiện tại cổ vẫn còn hơi mỏi, Ôn Hy Ân khó chịu xoay xoay cổ, đưa tay vén lọn tóc vụn, để lộ ngũ quan xinh đẹp diễm lệ.
Thẩm Nguyệt thẹn thùng quay mặt đi, nhưng rất nhanh lại tiếp tục tham lam nhìn chằm chằm người trước mắt, hận không thể khắc sâu vào tâm trí.
"Tôi không đói, anh đi nghỉ đi." Giọng Ôn Hy Ân lạnh lùng, biểu cảm cũng lạnh lùng, đôi mày tinh tú như họa nhíu c.h.ặ.t lại.
Ân Ân dường như ngày càng hay nhíu mày, Thẩm Nguyệt thầm nghĩ trong lòng.
Ôn Hy Ân không muốn nhìn thấy Thẩm Nguyệt nên trực tiếp đi lướt qua anh để lên lầu. Thẩm Nguyệt nhìn bóng lưng gầy gò của cô, không nhịn được mà vê vê đầu ngón tay.
Một lúc lâu sau, khóe môi anh từ từ kéo lên một độ cong quái dị.
...
Ôn Hy Ân vừa tắm xong đã nghe thấy tiếng gõ cửa vang lên hai tiếng nhẹ nhàng có quy luật.
Cô vừa lau tóc vừa đi tới mở cửa, đứng ở lối vào là Thẩm Nguyệt đang mặc đồ ngủ.
Trong ánh mắt nghi hoặc của Ôn Hy Ân, Thẩm Nguyệt nói: "Đây là tài liệu anh thu thập được trong mấy ngày nay, lát nữa em xem qua xem còn vấn đề gì không."
Tay Ôn Hy Ân đang ướt nên bảo Thẩm Nguyệt mang vào đặt lên bàn.
Ngồi trên sofa lau tóc, Ôn Hy Ân vừa quay đầu lại đã thấy Thẩm Nguyệt không những không đi mà còn tiến về phía cô.
"Ân Ân." Khóe môi Thẩm Nguyệt khẽ cong, ý cười trong mắt càng đậm, anh nhìn Ôn Hy Ân, đột nhiên giơ bàn tay kia lên nhẹ nhàng bao lấy bàn tay đang lau tóc của cô, rồi dán sát cực gần nói: "Để anh lau giúp em nhé."
Vừa xích lại gần như vậy, một luồng hương lạnh say lòng người bỗng nhiên tỏa ra, mùi hương quen thuộc và luôn mong nhớ ấy xộc thẳng vào khoang mũi, khiến đầu óc hơi choáng váng.
Thẩm Nguyệt đứng sau sofa, khom lưng gần như say mê ngửi lấy mùi vị này, anh ghé sát vào cổ Ôn Hy Ân, tham lam hít hà mùi hương lạnh trên người cô, trong đồng t.ử mang theo d.ụ.c vọng chiếm hữu rõ rệt, đôi môi như vô tình chạm khẽ, hư ảo mơ hồ khiến người ta không nhận ra được.
Đôi môi mỏng mím nhẹ, như đang hồi vị, lại như đang níu kéo.
Nhưng giây tiếp theo, Ôn Hy Ân trực tiếp ngồi bật dậy khỏi sofa, cô nhíu c.h.ặ.t mày, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng không định.
Ngay lúc Thẩm Nguyệt tưởng rằng Ôn Hy Ân sẽ nổi trận lôi đình, cô chỉ lạnh lùng và khắc chế nói một câu.
"Ra ngoài."
Không khí dần ngưng trệ, bầu không khí nhất thời trở nên có chút gượng gạo. Nhưng Ôn Hy Ân như thể chán ghét đến mức không muốn nhìn anh lấy một cái, trực tiếp xoay người lưng đối diện với anh.
"Ra ngoài."
Lặp lại lần nữa, lần này giọng nói càng thêm lãnh mạc.
Thẩm Nguyệt ghét nhất chính là thái độ lạnh tựa băng tuyết này của Ôn Hy Ân, coi anh như không tồn tại, bất kể anh làm gì cũng là lấy mặt nóng dán m.ô.n.g lạnh, đều không làm cô lay động một phân. Anh dùng đủ mọi thủ đoạn trăm phương ngàn kế để lấy lòng, chỉ riêng một mình Ôn Hy Ân giống như hòn đá sưởi không ấm, lạnh đến mức khiến Thẩm Nguyệt rét run toàn thân.
Dục vọng bạo ngược suýt nữa phá thể mà ra, Thẩm Nguyệt nhìn chằm chằm Ôn Hy Ân như chim ưng nhìn chằm chằm con mồi. Bóng lưng ấy thẳng tắp mà đơn bạc, giống như ánh trăng chỉ cần gió thổi là tan.
Khi Ôn Hy Ân không nghe thấy động tĩnh anh đi ra ngoài, cô quay đầu lại, đường nét nghiêng mặt hoàn mỹ cực kỳ.
"Vậy anh ra ngoài đây, em nhớ lau khô tóc, nếu không sẽ đau đầu đấy." Đáy mắt Thẩm Nguyệt lấp lánh ý cười, cơn giận vừa rồi như chưa từng tồn tại.
Ôn Hy Ân chỉ "ừ" một tiếng mờ nhạt, không có lời tiếp theo. Thẩm Nguyệt chỉ đành mang theo sự bất cam mà rời đi.
...
Trong lúc bận rộn như vậy, Phạm Hàm đã giúp đỡ Ôn Hy Ân rất nhiều, mặc dù Ôn Hy Ân luôn ở trạng thái từ chối nhưng Phạm Hàm cứ giả vờ như không thấy. Ôn Hy Ân cảm thấy thực sự không cần thiết, dù thế nào cô cũng không muốn dây dưa gì với Phạm Hàm.
Sau khi họp xong, Ôn Hy Ân tiếp tục không ngừng nghỉ tiếp đón phía đối tác. Lần này là một số điều khoản trong thỏa thuận cần sửa đổi, rất nhiều nhà đầu tư đều đến, Ôn Hy Ân đến hơi muộn, nhưng cô không ngờ Phạm Hàm cũng đầu tư vào dự án này.
Ôn Hy Ân rất ít khi gặp Phạm Hàm, vì cả hai đều rất bận, trong lúc vô tình nhìn anh một cái mới phát hiện Phạm Hàm gầy đi không ít, sự sắc sảo và lệ khí giữa đường nét khuôn mặt càng thêm rõ rệt.
May mà các nhà đầu tư đều ở đó nên cục diện cũng không quá khó xử. Ôn Hy Ân điều chỉnh tâm trạng để đàm phán, cuối cùng sau khi ký tên xong lòng cũng nhẹ nhõm hẳn.
Sau khi bàn bạc xong Ôn Hy Ân đi vào nhà vệ sinh một chuyến. Đi đến cửa thì tình cờ va phải Phạm Hàm vừa vặn từ bên trong đi ra, cô không muốn để tâm đến đối phương, Phạm Hàm thấy cô cũng không có ý định ngăn cản, lúc đi lướt qua nhau, dư quang của Phạm Hàm không tự chủ được mà liếc nhìn một cái.
Chỉ thấy sống mũi tinh tế cao thẳng, đôi môi nhạt màu mím c.h.ặ.t, cùng một màu trắng lóa mắt.
Hệ thống nghi hoặc phát ra câu hỏi: 【Giờ ký chủ đi vào nhà vệ sinh nam đều điềm tĩnh như vậy rồi sao?】
Ôn Hy Ân thở dài: 【Hết cách rồi, công việc ép buộc, tôi chỉ là một người làm thuê đáng thương thôi.】
Hệ thống: 【... Đây không phải cái cớ để ký chủ mặt dày đâu.】
Ôn Hy Ân giải quyết xong đi ra thì thấy Phạm Hàm đang đứng ở hành lang, trong tay anh kẹp một điếu t.h.u.ố.c, đốm lửa đỏ ẩn hiện.
Khi Ôn Hy Ân đi tới, anh dập tắt điếu t.h.u.ố.c trong tay, đồng thời cũng chắn đường cô. Ôn Hy Ân đang nhìn anh, đôi mắt đen như mực, biểu cảm trên mặt nhạt nhẽo, nhưng đôi mày mắt lại được ánh ban mai vừa ló dạng nơi chân trời phản chiếu rõ ràng, từng nét phác họa ra diện mạo, tuy đẹp nhưng thực sự lãnh mạc bạc tình.
"Lương Hy Ân." Phạm Hàm gọi một tiếng.
Ôn Hy Ân không đáp lời anh.
Phạm Hàm ánh mắt thâm trầm nhìn cô nói: "Cậu và Thẩm Nguyệt lại ở bên nhau rồi à?"
Ý niệm phiến diện âm ám lên men trong sự đố kỵ và oán hận, anh bất an và nôn nóng muốn chờ đợi câu trả lời của Ôn Hy Ân.
---
**[Hết chương 312]**
