(nữ Giả Nam Trang) Hướng Dẫn Trở Thành Bạch Nguyệt Quang - Chương 313: Thử Tình Vô Kế Khả Tiêu Trừ, Tài Hạ Mi Đầu, Khước Thượng Tâm Đầu (71)

Cập nhật lúc: 19/04/2026 20:18

---

Ôn Hy Ân nhìn anh không nói gì, nhưng Phạm Hàm lại có thể nhìn thấy rõ sự lạnh lùng và chán ghét nơi đáy mắt cô.

Trái tim dường như bị ai đó bóp nghẹt, sắc mặt Phạm Hàm tái nhợt. Anh chưa bao giờ là người tốt, nhưng anh luôn cảm thấy thứ thuộc về mình thì cuối cùng sẽ là của mình, còn thứ không thuộc về mình thì anh cũng không thèm, anh cũng có sự kiêu ngạo của riêng mình.

Nhưng Ôn Hy Ân thì khác. Bản thân anh cũng không biết liệu mình có phải là thích hay không, dù sao anh cũng muốn có được cô, muốn chiếm hữu cô. Nếu Ôn Hy Ân không đồng ý, anh không ngại sử dụng một vài thủ đoạn phi thường.

Dù sao thời thế nay đã khác xưa, vào lúc này, chỉ cần anh muốn, còn ai có thể bảo vệ được cô?

"Giờ đến lời cũng không thèm nói với tôi nữa? Sợ tôi đeo bám dai dẳng? Hay sợ tôi làm ra những chuyện không nên làm? Cậu tưởng mình vẫn là Lương thiếu gia như ngày xưa sao? Cậu có biết một khi nhà họ Lương sụp đổ cậu sẽ thế nào không? Cậu sẽ trở thành món đồ chơi của đám nhân vật cấp cao, bị bọn chúng chơi c.h.ế.t tươi trên giường đấy."

"Tôi có thế nào cũng không liên quan đến anh, cút."

Ôn Hy Ân không chịu nổi vẻ âm dương quái khí và sự nh.ụ.c m.ạ trong ngữ khí của anh, cuối cùng cũng lộ ra nguyên hình, không thèm kìm nén cơn giận nữa.

Phạm Hàm khẽ cười một tiếng, mặt trắng môi hồng, trong mắt mang theo nụ cười trào phúng. Đối diện với đôi mắt đang bừng bừng nộ khí của Ôn Hy Ân, từng chữ anh thốt ra như tẩm độc: "Tôi có thể muốn làm gì cậu thì làm, cậu hiểu không?"

Ôn Hy Ân vốn dĩ tính khí đã lớn, tuy gần đây có chút thu liễm nhưng bản tính khó dời. Trong lòng dâng lên ngọn lửa, cô đẩy nhẹ vào vai Phạm Hàm: "Anh tính là cái thá gì chứ! Dám chạm vào tôi thử xem, mẹ kiếp tôi sẽ liều mạng với anh!"

Thân hình Phạm Hàm khựng lại, anh đột nhiên chộp lấy tay Ôn Hy Ân, xoay người dùng lực vặn mạnh. Ôn Hy Ân hoàn toàn không phòng bị, cánh tay lập tức bị anh vặn ra sau lưng.

Ôn Hy Ân kêu khẽ một tiếng ngắn ngủi, liền bị Phạm Hàm ấn đầu, tì vào lưng rồi ép c.h.ặ.t lên tường.

"Buông tay..."

Phạm Hàm cúi người, dùng ngón tay họa theo đường nét gò má Ôn Hy Ân, men theo đường hạ hàm và cổ rồi trượt dài đến xương quai xanh. Đầu ngón tay khẽ móc, gảy mở chiếc cúc áo đầu tiên trên cổ áo cô.

Áp sát vào tai Ôn Hy Ân, anh lạnh lùng nói: "Sao cậu vẫn không học được cách ngoan ngoãn nhỉ? Cậu thích người đó đến thế sao? Mẹ kiếp, người ta đã đối xử với cậu như vậy rồi, cậu còn muối mặt đưa người ta về ở trong nhà mình, cậu có phải là tiện (rẻ mạt) không hả!"

Nói xong, như để xả giận, Phạm Hàm bóp mạnh vào cổ tay Ôn Hy Ân. Cô cảm thấy cổ tay mình chắc chắn không xanh thì cũng tím bầm rồi.

"Lão t.ử mẹ kiếp thích cậu như vậy, thích cậu bao nhiêu năm nay, cậu không thể nhìn tôi lấy một lần sao? Cậu cứ nhất định phải vác cái mặt đó đi nhìn kẻ khác đúng không?"

Anh nói đến đoạn sau thì tự chọc giận chính mình, lực tay ngày càng lớn, một chiếc cúc trên cổ áo trực tiếp bị anh giật phăng.

Phạm Hàm cảm thấy Ôn Hy Ân đúng là kẻ thấp hèn. Anh cứ ngỡ đầu óc người này đã tỉnh táo thì sẽ không tơ tưởng đến kẻ đó nữa, không ngờ cha vừa c.h.ế.t đã dắt người về nhà.

Mẹ kiếp, anh không tài nào hiểu nổi, người đối tốt với mình thì Ôn Hy Ân coi như không thấy, kẻ lạnh lùng với mình thì lại cứ thích bám lấy như đỉa.

Nếu đã vậy, tại sao anh phải đối xử tốt với cô, tại sao phải khách khí với cô làm gì?

Da thịt tiếp xúc với không khí lạnh, Ôn Hy Ân đột nhiên cứng đờ, co người lại phía trước. Thần sắc cô không đổi nhưng trong mắt không giấu nổi sự chán ghét, ánh mắt lạnh nhạt nhìn chằm chằm Phạm Hàm, không chút cảm xúc như một hồ băng, chỉ có đôi môi mỏng vì khinh bỉ mà mím c.h.ặ.t lại.

Ôn Hy Ân cũng là kẻ không sợ c.h.ế.t. Đã lâm vào tình cảnh này, người sáng mắt đều thấy Phạm Hàm đang có chút không bình thường, vậy mà cô vẫn cứ thích vuốt râu hùm.

"Ai thèm sự thích của anh chứ? Sự thích của anh đáng giá bao nhiêu tiền? Tôi muốn bám lấy ai thì liên quan gì đến anh, có ghê tởm ai cũng chưa ghê tởm đến anh đúng không? Toàn là anh tự xán lại tìm chuyện đấy chứ."

Phạm Hàm giận quá hóa cười. Từ nhỏ đến lớn dù anh rất nghịch ngợm nhưng không thể phủ nhận anh rất ưu tú, chính vì ưu tú nên anh có lòng tự trọng và sự sĩ diện cao hơn người thường.

Giờ đây sự thích thú trân quý và cẩn trọng của mình bị người ta coi như rác rưởi, sao có thể không giận, sao có thể không cam lòng!

"Cậu có gan thì nói lại lần nữa xem."

Giọng Phạm Hàm truyền đến bên tai, họ đứng rất gần, hơi thở khi anh nói phả thẳng vào tai cô, cảm giác ấm nóng tức thì bao trùm lấy vành tai. Giọng anh rất nhẹ, nhưng hơi thở dần trở nên dồn dập, tiết lộ tâm trạng không hề bình tĩnh.

Ôn Hy Ân: ... Xin lỗi, tôi không có gan.

Ôn Hy Ân lặng lẽ co người vào trong thêm chút nữa, mím c.h.ặ.t đôi môi nhạt màu, không biết nên đối đầu tiếp hay làm gì. Nếu đối đầu tiếp, Ôn Hy Ân không dám chắc mình có thấy được mặt trời ngày mai không, nhưng nếu không đối đầu thì có lẽ sẽ bị ooc (lệch thiết lập nhân vật).

Trong vài giây Ôn Hy Ân còn đang do dự, Phạm Hàm từ từ tiến lại gần hơn.

"Không dám nói nữa à?" Phạm Hàm thản nhiên nhướng mày, "Cậu chẳng phải giỏi lắm sao? Sao không nói đi."

Ôn Hy Ân còn chưa kịp định thần thì đã thấy trời đất quay cuồng, Phạm Hàm lật người cô lại, hai người đứng đối diện sát rạt nhau.

Tư thế này thực sự rất kỳ quái, cũng rất nguy hiểm. Ôn Hy Ân ra sức vùng vẫy hai cái nhưng vô dụng, bị ép c.h.ặ.t cứng, chỉ có thể dùng ánh mắt không chút cảm xúc trừng mắt nhìn Phạm Hàm.

Phạm Hàm mặt vẫn đang cười, nhưng lại bị ánh mắt vô tình lạnh lẽo ấy làm cho nhói đau. Anh cúi đầu dùng giọng nói hận thù chỉ đủ hai người nghe thấy: "Chỉ cần cậu đuổi kẻ đó đi, tôi sẽ miễn cưỡng tha cho cậu trước, nếu không thì..."

Chát ——

Cái tát này vang lên cực kỳ giòn giã, nhưng mặt Phạm Hàm không hề lệch đi phân nào. Khi Ôn Hy Ân định vung thêm cái tát nữa, Phạm Hàm chộp lấy cổ tay cô ấn lên tường. Khí tức nóng bỏng mang theo vẻ dã tính tỏa ra, trên người anh còn có mùi nước hoa nam nhàn nhạt, ngửi rất cao cấp.

Ôn Hy Ân cười, đôi mày mắt toát ra vẻ tà khí, giống như lại trở thành vị Lương gia tiểu thiếu gia không sợ trời không sợ đất năm nào.

"Phạm Hàm, mẹ kiếp anh thật ghê tởm. Lúc nào cũng nói tôi tiện, so với anh thì tôi chắc chỉ là hạt cát trong sa mạc thôi nhỉ. Đã nói là tôi không thích anh, tôi không thích anh! Anh mẹ kiếp cứ quấn lấy tôi làm gì, anh có biết xấu hổ không!"

"Anh mẹ kiếp không cần mặt mũi, nhưng tôi thì cần đấy!"

Ôn Hy Ân dường như rất chán ghét, nheo mắt nhìn Phạm Hàm, gương mặt trắng nõn diễm lệ đầy vẻ khinh bỉ, lời nói không nể nang chút nào, hoàn toàn là tùy hứng mà làm.

Những lời này nói ra chắc chắn là quá đáng, Ôn Hy Ân dĩ nhiên biết rõ. Ý định của cô là muốn chọc giận Phạm Hàm, rồi một kẻ coi trọng sĩ diện như Phạm Hàm chắc chắn sẽ thẹn quá hóa giận mà đ.á.n.h cô một trận, sau đó anh ta chắc chắn sẽ không vì lòng tự trọng mà chủ động tìm đến cô nữa.

Ôn Hy Ân đã nắm thóp được điểm sĩ diện này của anh nên mới nói vậy. Thế nhưng nhiều chuyện luôn xảy ra ngoài dự tính, vào lúc này, không ai có thể kiểm soát được nữa.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.