
Đích Nữ Hầu Phủ Tuyệt Đối Không Làm Thiếp
Hôm nay là ngày đại hôn, vị hôn phu của ta lại dẫn theo đội ngũ rước dâu đi thẳng qua trước cửa Hầu phủ.
Hắn ghé vào ngõ Đào Hoa để đón thanh mai trúc mã là Trình Mục Từ trước, sau đó mới quay lại đón ta.
Trình Mục Từ mang gương mặt đỏ bừng thẹn thùng ngồi trên lưng ngựa của Cố Đình Thư, trong đáy mắt tràn đầy đắc ý.
Nàng ta thản nhiên cất lời: "Ta vốn không thích ngồi kiệu, Đình Thư cũng không phải kẻ cổ hủ, chỉ là lưng ngựa này dẫu rộng lớn đến đâu cũng chẳng thể chứa nổi người thứ ba."
Cố Đình Thư nghe vậy liền đưa mắt nhìn nàng ta với vẻ sủng nịch rồi mỉm cười dịu dàng, đoạn quay đầu hối thúc ta nhanh chóng bước lên kiệu hoa.
Hắn lạnh lùng bảo: "Nàng còn chần chờ gây lỡ mất giờ lành, Mục Từ sẽ không đứng đó chờ đợi nàng đến dâng trà chủ mẫu đâu."
Nghe những lời đó, sắc mặt ta bỗng chốc tối sầm lại, hóa ra Cố Đình Thư lại tính toán ép ta làm thiếp.
Không chần chừ thêm giây phút nào, ta lập tức xoay người giật lấy cây roi da từ tay mã phu, dồn toàn lực giáng một đòn hiểm ác vào con tuấn mã đang đứng trước mặt.
Con ngựa giật mình cất lên một tiếng hí dài đầy kinh hãi, hai kẻ đang ngồi trên lưng ngựa vì không kịp phòng bị nên đã ngã nhào xuống đất.
Nhìn cảnh tượng nhếch nhác chật vật của hai kẻ đó lúc này, ta nhếch môi thốt lên câu nói lạnh băng:
"Đường hoàng tuy rộng không đi, dưới suối vàng chật hẹp, hai ngươi cứ dắt tay nhau xuống đó mà làm bạn."












