
Nước Xuân Vời Vợi
Tỷ tỷ từ nhỏ đã khiến người khác yêu mến, còn ta cứ theo sau tỷ, lần lượt mang những viên minh châu tỷ chê tục, vòng ngọc tỷ chê lạnh, áo lông hồ tỷ chê tanh cất vào kho.
Mãi đến ngày vị quận vương được người người ca tụng của phủ Đoan Vương tới cửa, lần đầu tiên ta không kịp thu ánh mắt về.
Nhưng ánh mắt chàng nhìn tỷ tỷ còn nghiêm túc hơn tất cả những món lễ vật kia.
Ta biết mình nhất định không thể sánh với tỷ.
Các quý nữ trong kinh thành ở sau lưng cười nhạo, châm chọc, chờ xem hai tỷ muội chúng ta trở mặt.
Thế mà tỷ tỷ lại đột nhiên vô cùng thành thật hỏi ta: “Hay là ta khiến chàng cũng thích muội nhé?”
Lúc ấy ta mới hiểu, có vài thứ tốt đẹp không cần nhặt lại phần người khác bỏ đi, cũng sẽ có người vững vàng đưa tận tay ta.












