Nữ Hoàng Quỷ Thức Tỉnh, Vạn Thi Thần Phục - Chương 4
Cập nhật lúc: 06/08/2026 14:02
“Trẫm đã sai Điện Tiền Thị Vệ âm thầm điều tra chuyện này, nhưng bao ngày trôi qua, hủ thi tiêu diệt đã có hàng chục cỗ mà vẫn không sao tận diệt được.”
Khang Tài Nhân tuy có đầu óc nhưng lại không giữ được miệng, lập tức buột miệng: “Bệ hạ, ngài đã sớm biết và cho người điều tra, sao lại không nói rõ cho chúng thần thiếp...”
“Hừm, Khang Tài Nhân vẫn thông minh như trước, mà tính khí thì chẳng chịu đổi chút nào.” Hoàng thượng bất lực mỉm cười, “Chuyện này địch trong tối ta ngoài sáng, nếu xử lý không khéo nhất định sẽ gây ra hỗn loạn kinh hoàng trong cung, lúc rối ren khó mà bảo đảm không có kẻ đục nước thả câu.”
Bị nói trúng tim đen, Khang Tài Nhân sượng sùng đ.á.n.h sang chuyện khác: “Bệ hạ đã có đối sách rồi sao?”
“Hủ thi g.i.ế.c hoài không hết là vì vẫn chưa tìm ra nguồn cội của nó. Chỉ khi tìm ra kẻ chủ mưu sau lưng mới có thể nhổ tận gốc mối họa này.” Hoàng thượng chỉ ngón tay vào đống tấu chương, hồ sơ trên án thư: “Trẫm vừa xem qua các manh mối trình lên mấy ngày nay, đã có chút đầu manh. Nếu không nhờ nàng mang đồ ăn khuya tới, trẫm cũng đang định đích thân đi kiểm chứng.”
“Manh mối gì vậy? Có chuyện gì thần thiếp có thể giúp sức không?” Khang Tài Nhân sốt sắng hỏi.
Hoàng thượng ôn tồn nói: “Đã muộn lắm rồi, nàng hãy về nghỉ ngơi trước đi, chờ ngày mai rồi chúng ta lại bàn tính tiếp.”
Khang Tài Nhân gật đầu, lúc này mới yên tâm định lui ra. Nhưng vừa quay người thấy ta, người mới sực nhớ ra mục đích chuyến đi này của hai đứa.
“Bệ hạ, thần thiếp không thể trở về, Trầm Tu Đường cung nhân e rằng đều đã hóa thành hủ thi rồi, thần thiếp cùng tỳ nữ Cẩm Dậu khó khăn lắm mới tháo chạy ra được.”
“Ừm.” Hoàng thượng suy nghĩ một chút rồi dặn Trì Xuyên: “Đi báo với nội quan, bảo tối nay Khang Tài Nhân thị tẩm. Ngươi đưa họ sang phế điện nghỉ ngơi, nhớ kỹ tuyệt đối không được đ.á.n.h động bất kỳ ai.”
Trì Xuyên dẫn chúng ta tới điện phụ, bảo rằng Lâm Chính Điện rất an toàn, cứ yên tâm nghỉ ngơi. Lúc sắp đi, huynh ấy còn ân cần hỏi xem có c.ầ.n s.ai bảo gì thêm không.
Khang Tài Nhân đang định xua tay cho Trì Xuyên lui, thì nhìn ra huynh ấy với ta vốn có quen biết từ trước, bèn cố tình trêu ta: “Ta vào trong nghỉ trước, Cẩm Dậu, ngươi có gì cần dặn dò thị vệ Trì Xuyên thì tranh thủ đi nhé.”
Ta cúi gầm mặt, bị Khang Tài Nhân nói đến mức đỏ bừng tai, không dám ngẩng lên nhìn Trì Xuyên.
“Hiện giờ hủ thi trong cung chưa diệt hết, thật giả khó lường, muội lại là nữ t.ử không biết võ nghệ, vạn nhất đi lẻ một mình e là rất nguy hiểm.” Trì Xuyên móc ra một chiếc ống đồng nhỏ đưa cho ta: “Đây là chiếc còi do tự tay huynh làm, có thể truyền âm xa mười dặm. Nếu gặp phải nguy hiểm mà muội không tiện cất tiếng kêu cứu, cứ thổi chiếc còi này, huynh nghe thấy sẽ lập tức đến cứu muội.”
Nói là chiếc còi nhưng nét chạm khắc vô cùng tinh xảo, còn được xỏ sẵn dây chỉ đen kết chỉ bạc, nhìn thoáng qua chẳng khác nào một mặt dây chuyền. Ta vội vàng nhận lấy đeo vào cổ, mỉm cười với huynh ấy. Trì Xuyên cũng mỉm cười hội ý.
Đây là lần thứ hai Trì Xuyên tặng đồ cho ta. Lần đầu tiên huynh ấy tặng một cành trâm cài hoa, tinh xảo tuyệt luân, ta thích mê thích mệt, ngày nào cũng cài trên tóc. Không lâu sau, tỳ nữ trong cung xầm xì bàn tán, bảo một c.o.n c.ung nữ câm mà cũng hão huyền mơ mộng trèo cao. Ta sợ lời ra tiếng vào làm ảnh hưởng tới danh tiếng của Trì Xuyên nên đã cất kỹ trâm hoa đi, từ đó về sau huynh ấy đưa thứ gì ta đều nhất loạt từ chối.
Vẫn là vầng trăng sáng năm nào, tình ý chẳng chút đổi thay. Ta chỉ tay vào giáp tay và thanh bội đao của Trì Xuyên, ra hiệu bảo huynh ấy cũng phải tự bảo vệ bản thân. Huynh ấy giữ nhẹ vai ta, bảo ta hãy yên tâm, chỉ cần tự chăm sóc tốt cho mình là được.
Lặng nhìn Trì Xuyên quay lưng bước đi, bóng dáng cao rảnh khuất dần nơi hành lang âm u thâm thẳm của hoàng cung, ta mới nhón chân nhè nhẹ trở lại phòng ngủ. Khang Tài Nhân đã đặt lưng nghỉ ngơi, ta trải tấm chăn bó gối nằm dưới nền đất, nhưng đôi mắt vẫn mở trao tráo không sao ngủ được.
“Gã thị vệ nhỏ đó là người trong mộng của ngươi đúng không?” Khang Tài Nhân đột nhiên ló đầu ra từ sau bức mành, giương khuôn mặt tò mò hóng hớt nhìn ta.
Ta bị người làm cho giật thót mình, vội quơ tay rối rít, cuống quýt ú ớ “A a y y” hồi lâu.
Thấy nói trúng tâm tư của ta, Khang Tài Nhân càng thêm hứng khởi, nằm trên giường lảm nhảm đủ chuyện. Ta nghiêng đầu nhìn người, lặng lẽ lắng nghe. Cũng may ta là kẻ câm, bằng không e rằng người sẽ kéo ta tán dét suốt cả đêm mất.
“Đợi sóng gió lần này qua đi, ta sẽ hướng Hoàng thượng xin ân thưởng ban hôn cho hai người các ngươi, có được không?”
“Hay là chờ ta khôi phục phong vị Hiền Phi đã, như thế mới chuẩn bị cho ngươi nhiều của hồi môn hơn một chút.”
“Cẩm Dậu ngươi biết không, ngày trước khi ta nhìn người ta làm tân nương t.ử mặc hỷ phục ngồi kiệu hoa, từng nghĩ sau này tới lượt mình xuất giá sẽ là khung cảnh thế nào. Nào ngờ ta lại tiến cung... e là đời này chẳng bao giờ có cơ hội khoác lên mình bộ hỷ phục đó nữa rồi...”
Ta nằm nghe Khang Tài Nhân tâm sự rất nhiều, về sau thiếp đi vì quá mệt mỏi, cũng chẳng nhớ rõ là người ngủ trước hay ta thiếp đi trước sau nữa.
6
