Nữ Ngỗ Tác Đại Lý Tự: Ánh Sáng Sau Mười Năm Hàm Oan - Chương 7

Cập nhật lúc: 30/06/2026 00:01

Khi thánh chỉ cho phép điều tra lại vụ án cũ được truyền đến Đại Lý Tự, ta đang đứng trước bậc thềm dài.

“Vụ án ni cô Tịnh Huệ và vụ án nhà họ Bùi mười năm trước hợp nhất điều tra. Bất kể liên quan đến kẻ nào, tuyệt không dung túng!”

Chỉ vẻn vẹn vài dòng.

Nhưng lại chất chứa m.á.u và nước mắt của cả nhà họ Bùi suốt mười năm.

Ta c.ắ.n c.h.ặ.t răng, ép lui hơi nước đang dâng lên nơi đáy mắt.

Bây giờ vẫn chưa phải lúc để khóc.

Ta xách hòm khám nghiệm dưới đất lên, quai da siết c.h.ặ.t vào lòng bàn tay, từng bước từng bước đi xuống bậc thềm dài.

Mẫu thân.

Phụ thân.

Trưởng tỷ.

Mười năm rồi…

Cuối cùng ta cũng có thể đường đường chính chính đòi lại công đạo cho mọi người.

Hình bộ công đường, Tam ty hội thẩm.

Tiếng kinh đường mộc giáng xuống, âm vang nặng nề dội khắp đại đường trống trải, tựa như muốn đ.á.n.h thức tất cả những oan hồn đã bị chôn vùi suốt mười năm qua.

Bên dưới công đường có hai người đang ngồi.

Một người là nhị tỷ của ta, nay là Bình Dương hầu phu nhân — Bùi Tố.

Người còn lại là đương kim Thái t.ử phi Trình Du Nhi, đoan trang ngồi trên chiếc ghế Thái sư bằng gỗ hoàng hoa lê, phía trước còn có bốn tấm bình phong khảm mây che khuất một nửa thân người.

Dẫu bị Tam ty triệu đến thẩm vấn, Trình Du Nhi vẫn b.úi tóc chỉnh tề với cửu địch quan, thong thả vuốt ve bộ hộ giáp trên đầu ngón tay, dáng vẻ cao cao tại thượng.

Bùi Tố tuy cố tỏ ra bình tĩnh, nhưng chiếc khăn gấm bị nàng siết c.h.ặ.t trong tay đã tố cáo sự chột dạ.

Tiêu Nghiễn mỉm cười.

“Hôm nay, Đại Lý Tự xin mời chư vị đại nhân được xem một chuyện lạ.”

Dứt lời, hắn vỗ tay.

Vị sư gia mũi đỏ vì rượu của Tiêu Nghiễn ôm một vò rượu bước ra, còn chớp mắt với ta một cái.

Ta hít sâu một hơi, xách hòm khám nghiệm bước đến giữa đại đường.

“Xoạt!”

Ta giật tấm vải đen phủ trên hòm băng pha lê.

Hơi lạnh lập tức tỏa ra bốn phía, bên trong rõ ràng đặt khối “thai c.h.ế.t” được lấy ra từ bụng Thúy Kiều.

“Thưa chư vị đại nhân, đây là t.h.a.i nhi được lấy ra từ bụng ni cô Tịnh Huệ.”

“Mười năm trước, thứ Đại Lý Tự lấy ra từ bụng trưởng tỷ của ta cũng chính là vật này. Tất cả mọi người đều cho rằng đó là t.h.a.i người, là bằng chứng sắt đá chứng minh nữ nhi nhà họ Bùi không giữ phụ đạo!”

Từng lời của ta vang lên mạnh mẽ, ánh mắt đ.â.m thẳng về phía Bùi Tố.

“Nhị tỷ, thứ này… tỷ có thấy quen mắt không?”

Sắc mặt Bùi Tố trắng bệch, lập tức quay mặt đi.

“Muội… muội đang ăn nói hàm hồ gì vậy! Ta sao có thể biết thứ ô uế như thế được!”

Vị sư gia cười hì hì, chắp tay thi lễ với mọi người, rồi ôm vò rượu uống một ngụm lớn.

“Phụt!”

Ông ta phun mạnh rượu lên khối “thai c.h.ế.t”.

Khối “thai c.h.ế.t” lập tức ngọ nguậy đầy bất an, rồi phát ra một tiếng “bụp”, nổ tung.

Vô số con sâu thịt màu trắng bắt đầu bò lúc nhúc, tản ra khắp bốn phía.

Cả công đường đồng loạt thất thanh kinh hô.

Vị sư gia vẫn ung dung gọi lớn ra ngoài cửa:

“Đưa vào đi.”

Yến Tự thừa từ ngoài cửa lùa một con cừu cái non vào.

“Thái t.ử phi nương nương, chư vị đại nhân và các vị phu nhân xin hãy nhìn cho kỹ. Đây là một con cừu cái chưa từng phối giống.”

Vị sư gia lấy một nắm quả dư cam t.ử cho con cừu ăn.

Ngay khoảnh khắc con cừu nhai những quả dư cam t.ử ấy, đám sâu vốn đang bò tán loạn bỗng đồng loạt bò về phía nó.

Chúng men theo chân cừu bò lên, chui vào âm hộ.

Chỉ trong chốc lát, bụng con cừu đã hơi phình lên.

“Đây là ‘anh diện quyên trùng’, sinh trưởng ở vùng chướng khí Tây Nam. Chúng chuyên chui vào âm hộ của người và gia súc để ký sinh, giả làm bào thai, đặc biệt ưa thích quả dư cam t.ử.”

Nói xong, ông ta đè con cừu xuống, m.ổ b.ụ.n.g nó.

Thò tay vào lấy ra, trong lòng bàn tay đã xuất hiện một bào t.h.a.i cừu màu trắng chỉ dài chừng một tấc.

Mọi người trên công đường đều trầm trồ kinh ngạc, liên tục tặc lưỡi, cảm thán hôm nay quả thật được mở mang tầm mắt.

“Thái t.ử phi nương nương, chư vị đại nhân, chư vị phu nhân…”

“Đây, mới chính là chân tướng của chuyện xử nữ mang thai.”

Vị sư gia chắp tay thi lễ, ôm xác con cừu rồi chậm rãi lui khỏi công đường.

“Thứ này vốn là vật để người Nam Cương luyện cổ trùng. Chỉ cần nghiền thành bột, trộn vào thức ăn, một khi vào bụng sẽ hút lấy khí huyết của vật chủ. Chỉ trong nửa chén trà, nó đã có thể tạo thành hiện tượng giả mang thai, hơn nữa lớp bào y sau khi bong ra lại giống hệt t.h.a.i người! Cổ sư thường dùng quả dư cam t.ử để dẫn dụ và bắt chúng.”

“Nhị tỷ, theo kết quả điều tra của Đại Lý Tự, ni cô Tịnh Huệ thường lui tới Hầu phủ giảng kinh cho tỷ, cũng rất thích ăn quả dư cam t.ử. Ta nhớ lần đầu tiên trưởng tỷ ăn dư cam t.ử, chính là do nhị tỷ tự tay làm rồi mang tới. Trước khi qua đời, trưởng tỷ vẫn luôn thích ăn dư cam t.ử, công lao của nhị tỷ quả thật không nhỏ.”

Ta nhìn chằm chằm Bùi Tố, gằn từng chữ.

“Bùi Âm, muội có ý gì? Bản phu nhân… bản phu nhân sao có thể mưu hại trưởng tỷ được?”

Toàn thân Bùi Tố run rẩy, vừa xấu hổ vừa tức giận.

“Dĩ nhiên, chỉ với một mình nhị tỷ thì không làm nổi chuyện này. Cho nên cái c.h.ế.t của trưởng tỷ, tất nhiên không thể thiếu sự giúp sức của Trình tỷ tỷ.”

Ta quay sang phía sau tấm bình phong.

“To gan!”

Sau bình phong, ma ma chưởng sự bên cạnh Trình Du Nhi nghiêm giọng quát lớn.

“Bùi Âm, ngươi chỉ là một ngỗ tác nho nhỏ, vậy mà dám dùng lời yêu ngôn mê hoặc lòng người, vu hãm Thái t.ử phi và Hầu phu nhân!”

“Chỉ dựa vào cái c.h.ế.t của một ni cô mà dám kéo cả Đông Cung xuống nước. Tiêu đại nhân, chức Đại Lý Tự khanh này, ngài không muốn làm nữa sao?”

“Chiếc mũ ô sa của bản quan, không cần Thái t.ử phi phải bận tâm.”

Tiêu Nghiễn cười lạnh một tiếng, khẽ phất tay với ta.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.