Nữ Ngỗ Tác Đại Lý Tự: Ánh Sáng Sau Mười Năm Hàm Oan - Chương 8
Cập nhật lúc: 30/06/2026 00:01
Ta tiếp tục nói:
“Khắp thiên hạ này, người có thể lấy được thứ độc vật âm hiểm ấy, lại còn hiểu rõ từng bữa ăn giấc ngủ của trưởng tỷ ta, chỉ có nhị tỷ là người từ nhỏ theo mẫu thân tỷ sống ở Tây Nam, và Thái t.ử phi, người năm xưa theo phụ thân nhậm chức ở Tây Nam, sau đó ngày ngày lui tới hậu viện Bùi phủ!”
“Làm càn!”
Cuối cùng Trình Du Nhi cũng lạnh lùng lên tiếng.
Giọng nói truyền ra từ sau bình phong, mang theo uy thế của bậc thượng vị.
“Tây Nam rộng lớn, kỳ độc dị thảo nhiều vô kể. Chỉ vì bản cung và Bùi Tố từng ở Tây Nam, liền trở thành hung thủ sao?”
“Bùi Âm, Tam ty hội thẩm chỉ nói đến chứng cứ. Ngươi dùng những suy đoán vô căn cứ như vậy, là chán sống rồi sao?”
Tiêu Nghiễn vẫn điềm nhiên ngồi trên ghế chủ thẩm, đến mí mắt cũng không buồn nhấc lên.
Những ngón tay thon dài chậm rãi nâng chén trà.
“Nếu nương nương muốn xem chứng cứ…”
“Bùi Âm, trình lên đi, để Thái t.ử phi và Hầu phu nhân mở mang tầm mắt.”
“Đưa vào.”
Hai tên Kim Ngô vệ kéo lê một người đàn ông m.á.u me be bét vào đại đường, rồi ném mạnh xuống đất.
Khoảnh khắc nhìn thấy người đàn ông ấy, Bùi Tố không kìm được thét lên một tiếng, toàn thân run lẩy bẩy như cầy sấy.
Mà phía sau tấm bình phong, động tác vuốt hộ giáp của Trình Du Nhi cũng đột ngột khựng lại.
“Kẻ này chính là t.ử sĩ ba ngày trước lẻn vào am Nguyệt Linh, định hủy t.h.i t.h.ể của Thúy Kiều, rồi tạo hiện trường giả như bị hỏa hoạn.”
Tiêu Nghiễn đứng dậy, từng bước uy nghi bước xuống bậc ngọc.
“Lúc đầu hắn cứng miệng lắm.”
“Cho đến khi bản quan lột hai lớp da của hắn…”
“Hắn mới chịu khai rằng hắn là ám vệ của Bình Dương Hầu phủ, phụng mệnh Hầu phu nhân Bùi Tố đến g.i.ế.c người diệt khẩu.”
“Bùi Tố!”
Tiêu Nghiễn quát lớn một tiếng, dọa Bùi Tố ngã phịch xuống đất.
“Mười năm trước, ngươi dùng ‘anh diện quyên trùng’ để vu hãm trưởng tỷ của mình. Mười năm sau, ngươi lại dùng đúng thủ đoạn ấy g.i.ế.c c.h.ế.t Thúy Kiều, người biết chuyện.”
“Đến nước này… ngươi vẫn còn dám chối sao?”
“Không! Ta không g.i.ế.c người! Thúy Kiều không phải do ta g.i.ế.c!”
Phòng tuyến tâm lý của Bùi Tố lập tức sụp đổ.
Nàng vừa khóc vừa chỉ thẳng về phía sau tấm bình phong.
“Là nàng ta! Là Trình Du Nhi!”
“Năm đó chính nàng ta ép ta! Bây giờ cũng chính nàng ta ép ta!”
Trong đại đường lập tức rơi vào tĩnh lặng như cõi c.h.ế.t.
Ba vị quan chủ thẩm của Tam ty đều đồng loạt biến sắc.
“Nhị tỷ, rốt cuộc mười năm trước đã xảy ra chuyện gì?”
Ta nhìn chằm chằm vào nàng, móng tay bấu sâu vào lòng bàn tay.
Bùi Tố quỳ rạp dưới đất, vừa khóc vừa nói:
“Năm đó… năm đó phụ thân gả ta làm kế thất cho Bình Dương hầu đã ngoài năm mươi tuổi, ta không cam lòng! Dựa vào đâu Bùi Uyển lại có thể gả vào Đông Cung, sau này làm mẫu nghi thiên hạ? Trình Du Nhi nhìn thấu lòng đố kỵ của ta, nàng ta nói chỉ cần khiến đại tỷ mất sạch thể diện trước ngày đại hôn, hôn sự này sẽ tự nhiên bị hủy.”
“Quả dư cam t.ử đúng là do ta mang từ nhà ngoại về, còn ‘anh diện quyên trùng’ cũng là do ta giúp Trình Du Nhi đưa vào Bùi phủ. Nhưng ta chỉ muốn tỷ ấy ‘đổ bệnh’, chỉ muốn tỷ ấy không thể thành thân mà thôi! Thứ đó tuy hút khí huyết, nhưng vốn không lấy mạng người!”
“Ta không ngờ Trình Du Nhi lấy cớ giúp chuẩn bị đồ cưới để dọn vào ở trong viện của trưởng tỷ… mục đích thật sự lại là g.i.ế.c tỷ ấy!”
“Ăn nói bậy bạ!”
Trình Du Nhi đập mạnh xuống bàn, đứng bật dậy, bước ra khỏi tấm bình phong.
Ánh mắt nàng sắc như d.a.o, hung hăng lia về phía Bùi Tố.
“Bản cung nhớ tình tỷ muội năm xưa nên mới nhiều lần chiếu cố nhà họ Bùi. Không ngờ mụ đàn bà độc ác như ngươi, để thoát tội mà dám c.ắ.n ngược bản cung một cái!”
“Ngươi nói bản cung hạ cổ, chứng cứ đâu?”
“Ngươi nói bản cung g.i.ế.c Thúy Kiều, nhưng t.ử sĩ kia rõ ràng là người của Bình Dương Hầu phủ!”
“Bởi vì chính ngươi mới là con rắn độc giỏi nhất trong việc mượn d.a.o g.i.ế.c người, kín kẽ đến không để lọt một giọt nước!”
Ta không còn kìm nén được lửa giận trong lòng, bước lên một bước, nhìn thẳng vào đương kim Thái t.ử phi.
“Năm đó, ngươi vừa muốn đoạt lấy ngôi vị Thái t.ử phi, vừa sợ Đại Lý Tự phát hiện chân tướng ‘giả mang thai’ của trưởng tỷ, nên dứt khoát g.i.ế.c người diệt khẩu!”
Ta hít sâu một hơi, ép mình bình tĩnh tái hiện lại chân tướng năm ấy.
“Ngày thường trưởng tỷ rất ít uống rượu. Đêm đó vì có ta nên mới chuẩn bị rượu ngọt. Ngươi đã tính sẵn mùi rượu có thể che giấu điều bất thường, nên lén pha vào đó nước cốt của một loại cỏ gây tê chỉ có ở vùng Tây Nam!
“Thứ ấy không phải kịch độc kim thạch, chẳng những ngân châm không thử ra được, mà còn khiến người ta toàn thân tê liệt, rơi vào hôn mê.”
“Đêm ấy ta ham uống, chẳng mấy chốc t.h.u.ố.c đã phát tác, ngủ say như c.h.ế.t. Trưởng tỷ dù uống ít hơn, cũng đủ để toàn thân tê liệt, không thể cử động.”
“Ngươi liền nhân cơ hội ấy đuổi hết hạ nhân ra ngoài, rồi thả ‘anh diện quyên trùng’. Cổ trùng lần theo mùi quả dư cam t.ử mà trưởng tỷ ăn quanh năm, chui vào cơ thể tỷ ấy!”
“Sau đó, mụ già tâm phúc do ngươi đưa tới tự tay tròng dây vào cổ trưởng tỷ, treo sống tỷ ấy lên xà nhà khi tỷ ấy hoàn toàn không còn sức chống cự!”
“Còn ngươi… chỉ đứng một bên lạnh lùng nhìn tất cả!”
“Đó cũng chính là lý do, dù ta ngủ trong buồng Bích Sa ngay bên cạnh vẫn không hề nghe thấy tiếng ghế đổ hay tiếng vùng vẫy.”
“Bởi vì trưởng tỷ vốn không phải tự treo cổ, mà là sau khi bị hạ t.h.u.ố.c, đã bị các ngươi treo sống lên xà nhà!”
Nước mắt trào khỏi hốc mắt, nhưng ta vẫn nghiến c.h.ặ.t răng, cố không để chúng rơi xuống.
“Ngươi đã biến ta, đứa muội muội ham ngủ ấy, thành ‘chứng cứ ngoại phạm’ hoàn hảo nhất của mình, đồng thời cũng là bằng chứng sắt đá rằng ‘không hề có hung thủ’!”
Trình Du Nhi nhìn chằm chằm vào ta, bỗng bật cười lạnh.
