Nữ Ngỗ Tác Đại Lý Tự: Vụ Án Quỷ Thai Xử Nữ - Chương 2

Cập nhật lúc: 26/06/2026 16:02

04

Hắn nhìn ta, đáy mắt thoáng hiện một tia thương xót cực khó nhận ra.

“Bùi Âm, ngươi tra án mười năm, hẳn nên biết, khi đã loại trừ tất cả những điều không thể, thứ còn lại, dù khó tin đến đâu, cũng chính là chân tướng.”

“Vụ án này bị liệt vào hàng tuyệt mật. Không phải bệnh, không phải độc, vậy thì chính là một trận ‘nhân họa’ cực kỳ cao minh và độc ác.”

Đầu ta “ong” lên một tiếng, trán túa ra một tầng mồ hôi lạnh.

“Mà chỗ độc ác nhất của kẻ bày cục này, chính là hắn tính chuẩn lòng người, mượn hoàng quyền làm đao.”

Ánh mắt Tiêu Nghiễn hơi trầm xuống, một lời vạch trần lớp giả tượng năm đó: “Thái t.ử phi c.h.ế.t trong đêm đại hôn, lại còn mang thai. Loại bê bối tày trời này, thứ hoàng gia muốn trước nay không phải chân tướng, mà là thể diện. Để giữ gìn thể diện Đông Cung, Thánh thượng tuyệt đối sẽ không cho phép bất kỳ ai đào sâu chuyện yêu dị kiểu ‘thân xử nữ vì sao có thai’. Người thà dùng tội ‘gia phong ô uế dâm loạn’ đóng c.h.ế.t tội danh của Bùi gia, lấy đó dùng để chặn miệng lưỡi của thiên hạ!”

Hốc mắt ta chua xót, cổ họng nghẹn lại: “Không sai… Cho nên năm đó, phụ thân quỳ ngoài điện Thái Hòa suốt một đêm, liều mạng biện giải trưởng tỷ vẫn là thân hoàn bích, nhưng chỉ đổi lại một câu ‘có thể miễn tội c.h.ế.t, đoạt tước giáng quan’.”

“Một con đường tuyệt lộ.” Tiêu Nghiễn thở dài nói, “Phụ thân ngươi hẳn là đã nản lòng thoái chí, muốn đưa cả nhà quy ẩn.”

“Nhưng mẫu thân không chịu.”

Ta hít sâu một hơi, gắng gượng nuốt xuống mùi m.á.u tanh cuộn trào nơi cổ họng.

Tiêu Nghiễn sững ra, có chút ngoài ý muốn nhìn về phía ta.

Những người năm đó tận mắt trải qua chuyện này đều bị bịt miệng, trên án quyển của Đại Lý Tự cũng chỉ ghi vài lời ít ỏi, sự t.h.ả.m liệt bên trong, người ngoài không thể nào biết được.

Ta đón lấy ánh mắt hắn, giọng nói run rẩy nhưng quyết tuyệt:

“Mẫu thân không tin trưởng tỷ mang thai, lấy thanh danh và cáo mệnh làm tiền cược, quỳ cầu Thánh thượng m.ổ b.ụ.n.g nghiệm thi, trả lại trong sạch cho trưởng tỷ!”

Tiêu Nghiễn thở dài một tiếng:

“Luật lệ triều ta cấm khám nghiệm bằng cách mổ t.h.i t.h.ể, trừ khi là trường hợp đặc biệt. Mổ xác làm tổn hại di thể, trái luân thường, là hạ sách trong hạ sách. Nhưng nếu muốn tự chứng minh trong sạch, đây quả thật là cách duy nhất có thể làm khi ấy.”

Hắn ngước mắt nhìn ta: “Việc này Thánh thượng phán quyết thế nào?”

05

“Thánh thượng cho phép.”

Giọng ta bình tĩnh đến mức ngay cả chính ta cũng thấy xa lạ: “Lần nghiệm thi thứ hai là mổ khám. Tam ty hội thẩm. Ngỗ tác trước mặt mọi người m.ổ b.ụ.n.g trưởng tỷ ra…”

“Bên trong quả thật lấy ra một t.h.a.i c.h.ế.t đã thành hình.”

Bàn tay cầm chén trà của Tiêu Nghiễn hơi khựng lại, thần sắc ngưng trọng: “Vậy nên, lệnh đường…”

“Từ khoảnh khắc t.h.a.i nhi được lấy ra, đã định sẵn mẫu thân ta không thể có kết cục tốt đẹp.”

Ta thê lương cười: “Bà chưa từng nghĩ rằng, sự trong sạch mà bà đ.á.n.h cược cả tính mạng để cầu chứng minh, trái lại lại chứng thực ô danh của trưởng tỷ và tội danh của Bùi thị.

“Bà đ.â.m đầu vào cột ngay tại chỗ, c.h.ế.t trên thềm ngọc của Đại Lý Tự.”

Đáy mắt Tiêu Nghiễn thoáng hiện một tia chấn động: “Sao lại như vậy?”

“Đúng vậy, sao lại như vậy? Năm đó phụ thân ta cũng ngửa mặt lên trời hỏi câu ấy.”

Ta rũ mắt, nhìn đầu ngón tay mình khẽ run: “Sau đó nôn ra mấy ngụm m.á.u, ngay tại chỗ liền hóa điên. Tướng phủ từng hoa gấm rực rỡ, chỉ trong một đêm, nhà tan người mất.”

Trong gác lưu trữ hồ sơ chìm vào tĩnh lặng như c.h.ế.t, chỉ có tiếng nước nhỏ của canh lậu vang vọng trong đại điện trống trải.

“Vậy nên, ngươi tìm ta là muốn lật án?”

Rất lâu sau, Tiêu Nghiễn hỏi một câu.

“Không phải lật án, mà là tra án.

“Không dung túng, không oan uổng, chỉ cầu sự thật.”

Ta đứng dậy, cúi người thật sâu: “Tiêu đại nhân, ta muốn một chân tướng.”

“Nếu lỗi ở Bùi thị, muốn g.i.ế.c muốn róc thịt, ta đều nghe theo.

“Nếu trưởng tỷ bị oan, xin hãy trả cho nhà họ Bùi một công đạo!”

Ánh mắt Tiêu Nghiễn hơi trầm xuống, tầm mắt lướt qua đôi tay vì quanh năm cầm d.a.o mà sinh ra lớp chai dày của ta:

“Bùi thị nay chỉ còn lại một mình ngươi. Ngươi thật sự muốn bước theo vết xe đổ của mẫu thân ngươi, lấy tính mạng đ.á.n.h cược vì vụ án này?”

Ta đón lấy ánh mắt hắn, nghiến răng nói: “Dù c.h.ế.t chín lần cũng không hối hận.

“Ta tin trưởng tỷ ta, càng tin trời đất này không có bí ẩn nào không thể giải.”

Ánh nến trên án thư khẽ lay động.

Ánh mắt đầy áp bức của Tiêu Nghiễn lặng lẽ phủ lên người ta:

“Dựa vào đâu ngươi cảm thấy ta sẽ giúp ngươi?”

Ta cười t.h.ả.m một tiếng. 

“Tiêu đại nhân, ta làm ngỗ tác ở Đại Lý Tự năm năm. Nghiệm thi vô danh, tra án mất tích, khám xét hiện trường, án từng qua tay ta nhiều không đếm xuể.”

Ta khựng lại, ánh mắt đối diện với hắn.

“Nhưng ngài có biết, trong số đó có bao nhiêu vụ, chỉ phê một chữ ‘còn nghi vấn’ rồi bị ép xuống, từ đó không còn ai hỏi tới không?”

“Ba mươi mốt vụ, tròn ba mươi mốt vụ! Dính đến quyền quý, dính đến triều thần, dính đến những giao dịch không thể đưa ra ánh sáng——tất cả đều chìm xuống đáy biển.”

Mắt ta ngấn lệ, cố gắng khống chế giọng mình không run rẩy.

“Những kẻ ép án là ai, những kẻ có thể ép đến trên đầu Đại Lý Tự là ai, trong lòng đại nhân rõ hơn ta.”

“Cho nên ta đợi.”

Ta hít sâu một hơi, tiếp tục nói: “Đợi một Đại Lý Tự khanh không nhận quyền quý, chỉ nhận chứng cứ, phá án đến thành si. Đợi đến khi lệnh điều nhiệm của ngài ban xuống, đợi đến khi ngài lật xem gác hồ sơ, đợi đến khi ngài nhìn thấy chín đại kỳ án kia.”

“Tiêu đại nhân.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.