Nữ Phụ Cầm Nhầm Kịch Bản Tu La Tràng - Chương 234

Cập nhật lúc: 25/04/2026 02:01

"Thắng bại tuy quan trọng, nhưng đâu phải là tất cả." Ngu Nhược Khanh điềm đạm đáp, "Đối thủ lớn nhất của ngươi không phải bọn họ, mà là chính bản thân ngươi."

Mục Tự Lâm ngây người, sau đó liền bật cười ha hả: "Ngươi nói phải. Đáng tiếc bấy lâu nay ta cứ chui rúc vào cái sừng trâu chật hẹp tự hành hạ mình, mãi đến tận hôm nay mới giác ngộ được đạo lý giản đơn ấy."

"Cớ sao ngươi lại nói giọng bi quan, cứ như tụi mình sắp đi bán muối đến nơi rồi vậy." Ngu Nhược Khanh cau mày khó hiểu, "Chẳng phải vẫn còn có ta ở đây sao?"

"Ta đâu dám không tin tưởng ngươi, Ngu đạo hữu." Mục Tự Lâm thở dài, "Chỉ là cái bí cảnh này tuyệt nhiên không nằm trong phạm vi đại hội. Yêu thú nơi đây bét nhất cũng phải đạt tới Nguyên Anh kỳ, chưa kể vô số yêu thú nhỏ bé ở ngưỡng Trúc Cơ hay Kim Đan. Dẫu ngươi và ta cùng đạt Kim Đan sơ kỳ, phần thắng cũng vô cùng mong manh."

Nghe những lời đó, Ngu Nhược Khanh chìm vào im lặng.

Nàng ngẫm nghĩ một hồi rồi lên tiếng: "Cho dù không đ.á.n.h lại, nhưng chí ít ta cũng có thể bảo tồn sinh lực trong cái hang này. Thể nào bên ngoài cũng phát giác ra bí cảnh có điều bất thường. Chờ đợi ở đây, biết đâu chừng sẽ có trưởng lão tới ứng cứu chúng ta?"

"Chuyện đó lại là một nan đề khác." Mục Tự Lâm cười khổ.

Hắn cặn kẽ giải thích cho Ngu Nhược Khanh về hệ thống Thượng mộng và Hạ mộng của Thủy Nguyệt Bí Cảnh, sau đó phân trần:

"Bí cảnh chúng ta đang đứng chắc chắn là một Hạ mộng chưa được khai phá. Phải biết rằng, số lượng Hạ mộng hung hiểm nhiều không đếm xuể, đến nay vẫn chưa ai khám phá hết. Dẫu các vị Tôn giả có thần thông quảng đại, cũng khó lòng lùng sục từng tầng một."

"Nói cách khác," Ngu Nhược Khanh rành rọt phân tích, "chúng ta buộc phải tự thân xông pha quay lại Thượng mộng thì mới có cơ may sống sót thoát ra?"

"Chính xác."

Ngu Nhược Khanh vắt óc suy nghĩ, chợt nảy ra một kế hoạch.

Có điều lần này nàng không bàn bạc với Mục Tự Lâm, mà lẳng lặng tham khảo hệ thống.

"Nếu ta đang giao đấu với con yêu thú Nguyên Anh đó mà đột ngột độ kiếp, gọi sấm sét giáng xuống, liệu có cơ may đ.á.n.h c.h.ế.t con yêu thú đó không?"

Hệ thống ngừng lại một hồi, xem chừng đang tiến hành tính toán, sau đó đáp lời: "Tỷ lệ thành công là 50%, 30% khả năng ký chủ phải tự tung đòn kết liễu, và 20% khả năng ký chủ sẽ mất mạng."

"Tám phần nắm chắc phần thắng, tuyệt lắm!" Ngu Nhược Khanh mừng rỡ.

Hệ thống hoạt động trong im lặng, tựa hồ đang nhức đầu với một ký chủ không biết chữ "sợ" là gì.

Ngu Nhược Khanh thuật lại kế hoạch của mình cho Mục Tự Lâm. Nghe xong, mắt hắn trợn trừng.

"Chuyện này... có hơi liều lĩnh quá chăng?" Hắn ngần ngại, "Cho dù là độ kiếp tiểu cảnh giới, tu sĩ cũng phải tập trung cao độ để vượt qua. Vừa độ kiếp vừa chiến đấu, ta chưa từng nghe ai làm ba cái trò xằng bậy này."

"Không phải mình ta, là chúng ta." Ngu Nhược Khanh đính chính, "Cả năm người chúng ta sẽ cùng sát cánh chiến đấu dưới sự quần thảo của lôi kiếp, như vậy ngươi có thấy an tâm hơn chút nào chưa?"

Mục Tự Lâm á khẩu. Đổi lại là ngày thường, với tính cách cẩn trọng, hẳn hắn sẽ chẳng thể ưa nổi một kẻ khinh cuồng như Ngu Nhược Khanh. Nhưng trong bối cảnh tuyệt vọng của bí cảnh lúc này, sự xuất hiện đột ngột cùng lối hành xử bạt mạng của nàng lại tựa hồ bơm thêm nhựa sống cho hắn, thắp lên chút le lói hy vọng sinh tồn.

"Ngu Nhược Khanh, ngươi quả là một kỳ nhân." Hắn cảm thán bằng cả tấm lòng.

"Tốt lắm, xem như chúng ta đã nhất trí." Ngu Nhược Khanh vô cùng hài lòng. Nàng nói, "Chúng ta sẽ nghỉ ngơi ở đây ít nhất ba ngày, đợi bọn ngươi hồi phục sức lực rồi hẵng tác chiến."

Rồi sau đó, Mục Tự Lâm chỉ biết trơ mắt nhìn Ngu Nhược Khanh lôi từ trong nhẫn ra lỉnh kỉnh đủ thứ: nào bàn ghế, bình trà, nồi niêu xoong chảo, và... thậm chí cả t.h.ả.m trải sàn?!

Mục Tự Lâm: ...

Mục Tự Lâm: "Tại sao ngươi lại vác theo cả đống đồ lặt vặt này? Ngươi có còn nhớ mình đang đi thi đại hội không vậy?"

Trong lúc trò chuyện, Ngu Nhược Khanh đã kịp bắc xong cái nồi.

"Sư đệ ta đã tận tình chỉ dạy ta cách nấu canh, hãy đợi để ta trổ tài cho mà xem!" Ngu Nhược Khanh xắn tay áo, hớn hở ra mặt.

... Nàng rốt cuộc đã học được bao nhiêu ngón nghề kỳ quái hầm bà lằng thế này cơ chứ.

Trong mấy ngày tiếp theo, bốn đệ t.ử của Thương Không Tiên Tông trải qua những ngày tháng vô cùng thanh nhàn trong sơn động.

Bọn họ vốn ngỡ mình cầm chắc cái c.h.ế.t giữa chốn hoang mạc thiêu đốt cùng lũ bọ cạp đông đảo. Nào ai ngờ đúng vào thời khắc ngàn cân treo sợi tóc, lại có một vị ân nhân từ trên trời rơi xuống, vớt vát lại mạng sống cho họ.

Hơn thế nữa, Ngu Nhược Khanh không chỉ cứu mạng, mà còn rất có trách nhiệm, trực tiếp nâng tầm cuộc sống của bọn họ.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.