Nữ Phụ Cầm Nhầm Kịch Bản Tu La Tràng - Chương 235

Cập nhật lúc: 25/04/2026 02:01

Các đệ t.ử có thể bình phục nhanh ch.óng như vậy, công lớn đều thuộc về Ngu Nhược Khanh với việc thiết lập môi trường sống lý tưởng trong sơn động.

Tại đây, họ không phải nơm nớp lo sợ hiểm nguy, thoát khỏi cái nóng như thiêu như đốt, cơm bưng nước rót, linh đan diệu d.ư.ợ.c chẳng thiếu thứ gì. Chưa hết, Ngu Nhược Khanh còn chu đáo mang theo vô vàn vật dụng sinh hoạt, từ sách vở cho đến các trò tiêu khiển, giúp họ dần tìm lại cảm giác đang sống giữa cái bí cảnh c.h.ế.t ch.óc này.

Ngay cả người trọng thương như Mục Tự Lâm cũng hồi phục nhanh hơn dự kiến.

Giờ đây, trong mắt các đệ t.ử Thương Không, Ngu Nhược Khanh vĩ đại vô ngần, tựa hồ chẳng khác nào thiên nữ giáng phàm. Sự biết ơn và lòng kính trọng họ dành cho nàng dạt dào không sao kể xiết.

Chỉ duy nhất một điều khiến đám đệ t.ử phải xanh mặt né tránh: Trình độ nấu nướng của Ngu Nhược Khanh thực sự không thể ngửi nổi.

Ai mà tin được, Ngu Nhược Khanh lại có tài "phù phép" những loại linh thực bình dân như củ cải, khoai tây, cải trắng thành những món hắc ám kinh hồn bạt vía đến thế.

Ban đầu, vì nể nang ân nhân cứu mạng, các đệ t.ử Thương Không còn ráng c.ắ.n răng diễn kịch, giữ sĩ diện cho Ngu Nhược Khanh. Nào ngờ mới húp được một ngụm canh, họ đã nôn thốc nôn tháo, kịch cũng chẳng diễn tiếp nổi nữa.

Bản thân Ngu Nhược Khanh cũng rầu rĩ. Nàng đinh ninh mình làm đúng y chang từng bước Lục Nguyên Châu đã dạy, quy trình nhất quán mười mươi, cớ sao đồ ăn Lục Nguyên Châu nấu thì ngon tuyệt cú mèo, còn thành phẩm của nàng lại kinh dị nhường này?

Thôi thì từ nay nàng cũng bớt hắt hủi Hoắc Tu Viễn lại, hóa ra trình độ nấu nướng của nàng còn t.h.ả.m họa hơn y nữa cơ.

Tuy nhiên, chuỗi ngày lưu lại sơn động không hẳn là vô ích.

Ngu Nhược Khanh vẫn luôn cho rằng mình là một kẻ lập dị. Nàng vốn dĩ đã quen với lối sống ẩn dật, tu hành trong tịch mạc tĩnh lặng từ tấm bé. Bao nhiêu năm ròng, thế giới của nàng chỉ quanh quẩn bên sư phụ và sư huynh, nương tựa lẫn nhau.

Hành trình trưởng thành của nàng khác biệt hoàn toàn với những đệ t.ử tiên tông chính thống, mà mang đậm dáng dấp của đồ đệ một bậc đại lão lánh đời.

Vậy nhưng, những ngày tháng chia xa sư phụ và sư huynh dường như đang dần bào mòn lớp băng giá trong nàng, khiến nàng vô tình cởi bỏ sự bài xích và cảnh giác với việc giao tiếp xã giao. Cho đến nay, nàng đã có thể hòa hợp, chung sống vui vẻ với những người chỉ vừa bèo nước gặp nhau.

Có lẽ ngay chính Ngu Nhược Khanh cũng chưa hề nhận thức được sự chuyển biến vi diệu ấy.

Thay đổi này khá thú vị. Trong quá khứ, trọng tâm sống của Ngu Nhược Khanh chỉ xoay quanh việc mỏi mòn chờ đợi sự xuất hiện của nhóm nhân vật chính. Ngoại trừ sư phụ và sư huynh, nàng gần như làm ngơ mọi nhân vật quần chúng râu ria, thậm chí lười cất công giao tiếp với những đệ t.ử khác.

Đợt tương tác với các cô nương dạo trước đã ít nhiều xoay chuyển suy nghĩ của Ngu Nhược Khanh, và sự cố lần này lại hoàn toàn phá vỡ sự cố chấp và lề thói cũ kỹ bấy lâu nay.

Xét cho cùng, ngoài Mục Tự Lâm, đám đệ t.ử này thảy đều bị hệ thống liệt vào dạng ‘nhân vật không quan trọng’.

Nhưng khi được lắng nghe những câu chuyện đời tư đầy lôi cuốn của họ, nàng mới vỡ lẽ: Hóa ra thế gian này chẳng thiếu những nhân vật thú vị ngoài Lục Nguyên Châu, Thương Hàn Lăng, Hàn Thiển hay Tô Cảnh Trạch. Cuộc đời của những đệ t.ử quần chúng nhan nhản ngoài kia hóa ra cũng đặc sắc vô cùng.

Những điều này, ngày trước nàng tuyệt đối không bao giờ hình dung tới.

Ngu Nhược Khanh còn khám phá ra vài điều thú vị. Đơn cử như ba đệ t.ử kia, tuy tuổi đời không còn nhỏ, nhưng rõ ràng họ ít phải gánh vác áp lực, tư tưởng cởi mở hơn, dễ dàng hòa chung nhịp đập với nàng.

Ngược lại, Mục Tự Lâm lại là kẻ kiệm lời nhất. Chẳng biết từ khi nào, hắn tự rước vào thân trách nhiệm quán xuyến lo liệu cho ba vị sư đệ cùng Ngu Nhược Khanh.

Hằng ngày, Mục Tự Lâm đều đặn kiểm tra trận pháp, tuần tra thám thính, theo dõi động thái bí cảnh. Xong xuôi, hắn lại đôn đốc các sư đệ uống t.h.u.ố.c, nghỉ ngơi, tu luyện. Hắn hoạt động hệt như một cỗ máy đã lên dây cót, sắp xếp mọi việc đâu ra đấy.

Nhưng bất ngờ thay, thời điểm Mục Tự Lâm mồm mép nhất lại là lúc họ mới tiến vào bí cảnh, lúc mà mọi người xung quanh đều đang hôn mê bất tỉnh. Kể từ khi sơn động khôi phục lại sinh khí, Mục Tự Lâm lại trở thành một cái bóng mờ nhạt, gần như chẳng ai thấy hắn lớn tiếng luận bàn bao giờ.

Sự điềm tĩnh của hắn vô tình gợi Ngu Nhược Khanh nhớ đến Hàn Thiển.

Đứng trước kiếm pháp uyển chuyển, tráng lệ của Mục Tự Lâm, nào ai nghĩ được hắn lại mang trong mình phẩm chất thầm lặng, cần mẫn khi hoạt động nhóm đến vậy.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Nữ Phụ Cầm Nhầm Kịch Bản Tu La Tràng - Chương 212: Chương 235 | MonkeyD