Nữ Phụ Độc Ác Cầm Kịch Bản He - 13+14
Cập nhật lúc: 16/09/2026 08:05
13
Giọng điệu y cực kỳ bình thản nhưng những lời thốt ra lại khiến tim ta đập liên hồi.
"Ngươi nhìn lại bản thân mình xem Tống Yến, đọc sách không xong, tập võ không tinh, ngày thường chẳng uống rượu tìm vui thì cũng là gây chuyện thị phi."
"Tống gia cũng chẳng tính là thứ gì to tát, ngươi thật sự cho rằng bản thân Tống Yến ngươi ghê gớm lắm, có thể khiến ta phải nhường nhịn ngươi nhiều năm như vậy sao?"
Giọng Tống Yến giận đến cực điểm, nghe như đang dốc sức kìm nén thứ gì đó:
"Cho nên ngươi nhịn nhiều năm như vậy là vì muốn cướp A Vân của ta?"
Thẩm Oanh thở dài, bĩu môi bảo:
"Ta sớm biết Tống Yến sẽ như vậy rồi mà."
"Hắn chỉ mang tính nết của đứa trẻ thôi, thực ra bản tính cũng không xấu."
Ta nghiêng đầu nhìn nàng hỏi:
"Muội không thích hắn sao?"
Đây chính là nam nữ chính trong giấc mộng của ta cơ mà.
Nàng cười đáp:
"Ta làm sao mà thích một nam t.ử đang vướng bận cô nương khác được chứ. Ta đâu phải kẻ thích chịu ngược đãi. Có tiền, nhàn hạ, lại còn được làm điều mình thích, chẳng tốt hơn dỗ dành nam nhân gấp vạn lần sao?"
Tiếp đó nàng lại bổ sung:
"Ban đầu ta cũng tưởng hắn thích ta nhưng lúc rời khỏi Tống phủ Tống Yến đã giải thích với ta rồi, bảo ta đừng nghĩ nhiều, hắn chỉ là muốn chọc tức tỷ thôi."
"Tất nhiên, khen hắn thì khen thế thôi, ta vẫn thấy tỷ và Bùi Hành hợp nhau hơn. Cái tính cách ương bướng oái oăm đó ai mà chịu cho nổi."
Ta gật đầu tán đồng. Nếu ta mà thật sự thích Tống Yến, chẳng phải ta chính là cái thứ gì mà Thẩm Oanh dạo trước có nhắc tới, hội chứng Stockholm đó sao.
"Nhưng thật sự không ngờ tới nha, nhìn Bùi Hành ngoài mặt là công t.ử văn nhã nhẹ nhàng như thế, không ngờ y lại là một kẻ thích đ.â.m sau lưng sâu như vậy?" Thẩm Oanh vừa nói khóe miệng vừa xếch lên tới tận mang tai, nhìn ta bảo: "Trời đất ơi, cái thiết lập nhân vật này lại còn đi cùng với đại mỹ nữ như tỷ nữa chứ! Trái tim nhỏ của ta chịu không nổi rồi!"
"Sửng sốt luôn người anh em ơi, đây là tình tiết mà ta có thể xem miễn phí sao?"
Ta bị những lời của nàng làm cho ngơ ngác chẳng hiểu gì, cái gì mà thích đ.â.m sau lưng? Cái gì mà người anh em?
Đúng lúc này, Bùi Hành lại cất tiếng.
Y hừ nhẹ một tiếng:
"Ngươi cái gì mà ngươi. Tống Yến, hiểu cho rõ ràng đi. Nếu không có A Vân thì ta căn bản chẳng buồn quen biết ngươi, với lại nàng ấy cũng không phải của ngươi."
Dường như y vẫn thấy chưa đủ, tiếp tục dùng chất giọng trầm thấp ấy nói:
"Nói cho cùng, nếu không có ngươi thì làm sao ta có thể cùng A Vân thành thanh mai trúc mã lớn lên bên nhau được chứ?"
"Tống Yến, ngươi làm sao biết được hồi ngươi và A Vân định hôn, trong lòng ta đã đớn đau dằn dỗi đến mức nào."
"Nhưng cũng may, thật may người đó lại là ngươi. Nếu không có một kẻ ngày ngày thay đổi phương thức làm ầm ĩ như ngươi thì ta làm sao có được cơ hội này chứ?"
Lời y vừa dứt, ta và Thẩm Oanh liền nghe thấy phòng bên cạnh truyền đến tiếng đập phá chén đũa cùng tiếng ẩu đả dữ dội.
Nghe âm thanh này, nhớ lại lần trước Bùi Hành bị đ.á.n.h đến mức mặt mũi xanh tím, ta vội vã chạy về phía cửa phòng bên cạnh.
Nào ngờ vừa đẩy cửa ra, ta lại nhìn thấy cảnh Bùi Hành đang dẫm Tống Yến dưới chân.
Chẳng phải là y đ.á.n.h không lại Tống Yến sao?
"A... A Hành?"
Ta ngơ ngác gọi tên y.
Bùi Hành nghe thấy giọng ta, sống lưng trong chốc lát cứng đờ lại. Y buông chân ra, quay người lại nhìn ta.
Tiếp đó, y dùng một giọng điệu mang theo chút tủi thân nhè nhẹ nói:
"Hắn động thủ trước, lần trước ta chịu thiệt nên về nhà có học vài động tác đơn giản."
Tống Yến vừa bò từ dưới đất dậy, hai mắt trợn ngược vì tức giận.
14
"Rõ ràng là hắn buông lời khiêu khích ta trước!" Tống Yến cất tiếng, "Hơn nữa rõ ràng là hắn có mưu đồ bất chính với ngươi. A Vân, ngươi chớ có bị hắn lừa."
Thực ra ta rất muốn hỏi hắn, liệu ta có thể nói là mình đã nghe thấy hết rồi không.
"A Hành tốt hay không, ta tự biết rõ."
Ta nói.
Cho dù y ngay từ sớm đã có mưu đồ với ta, thì đã làm sao chứ?
Chừng ấy năm qua, Bùi Hành đối xử với ta thế nào, bản thân ta lại chẳng tự hiểu rõ hay sao?
Ngày ta còn làm dưỡng nữ ở Tống gia, Bùi Hành chưa từng coi nhẹ thân phận mồ côi của ta, y luôn tán đồng ý kiến của ta, cổ vũ từng chút thành tựu nhỏ bé của ta, vừa chu toàn giữ gìn danh tiết cho ta lại vừa tìm mọi cách mang những thứ tốt nhất đến cho ta.
"Tống Yến, tâm tính huynh không xấu, nhưng chúng ta không hợp nhau." Ta nghĩ tới Tống lão thái thái nên vẫn không nỡ buông lời quá nặng nề với hắn, "Những năm qua, tuy rằng miệng lưỡi huynh luôn không chịu tha người..."
"Nhưng cũng chưa từng quá mức hà khắc ép uổng ta ở những phương diện khác. Lão thái thái cưng chiều ta, để huynh cùng muội muội huynh chịu ủy khuất, điều này ta cũng có thể hiểu được."
"Nhưng giờ đây mọi chuyện đã qua cả rồi, chúng ta hãy nhớ lấy những điều tốt đẹp của nhau, đừng tiếp tục dây dưa không rõ nữa."
Nếu không có Tống lão thái thái, có lẽ đến bây giờ ta còn chẳng thể đứng vững nổi nơi này. Tống Yến tuy thường xuyên làm ta lâm vào thế khó xử nhưng Tống gia chưa từng thiếu thốn của ta miếng ăn thức mặc, chỉ riêng điểm này thôi đã khiến ta không thể đối xử cạn tình cạn nghĩa với Tống Yến.
"A Vân, ngươi không biết đâu!" Tống Yến lắc đầu, tiếp tục gầm lên, "Những việc ngày xưa ta làm đều là do Bùi Hành xúi giục cả!"
"Mấy thứ như thơ hội, yến hội rồi cả chuyện ép ngươi phải đưa ta về nhà, đều là ý của hắn!"
"Chính hắn bảo ta rằng nếu cứ quá ỷ lại và chiều chuộng ngươi, thì nhất định trong lòng ngươi sẽ không thích ta!"
Hắn tiếp tục nói không ngừng nghỉ, toàn là những lời tố cáo Bùi Hành.
Bùi Hành thì vẫn giữ nguyên bộ dạng chính khí lẫm liệt:
"Ta hành sự quang minh chính đại, sao có thể làm ra những chuyện như vậy?"
"Được, Bùi Hành, có giỏi thì ngươi thề đi!" Tống Yến hận đến nghiến răng nghiến lợi, "Nếu ngươi thực sự làm những việc này thì cả đời này không thể cưới A Vân làm thê t.ử!"
Bùi Hành cự tuyệt một cách đường đường chính chính:
"Thề thốt kiểu gì mà lại lôi A Vân vào? Sau này nàng là thê t.ử của ta, chứ đâu phải món đồ đem ra thề thốt."
"Ngươi..."
Ánh mắt Tống Yến hận không thể xé xác y ra, tức giận nửa ngày trời mà chẳng thể làm gì được.
Bờ vai hắn xụi xuống, suy tư một hồi lâu rồi bỗng nhiên bình tĩnh lại hỏi ta:
"Nếu như ta không bắt nạt ngươi, ngoan ngoãn nghe lời lão thái thái đối xử tốt với ngươi, thì có phải sẽ chẳng có cơ hội cho Bùi Hành đúng không?"
Ta lắc đầu nói:
"Tống Yến, trên đời này làm gì có nhiều từ 'nếu như' đến thế."
Hơn nữa cho dù hắn không bắt nạt ta thì ta cũng sẽ chẳng thích hắn.
Tính nết hắn oái oăm, kiêu căng, đối với cô nương mình thích lúc nào cũng dùng những thủ đoạn trẻ con để thu hút sự chú ý.
Trớ trêu thay, ta lại chẳng bao giờ chịu thỏa hiệp với trò ấy.
…
