Nữ Phụ Độc Ác Cầm Kịch Bản He - 11+12
Cập nhật lúc: 16/09/2026 00:00
11
Ta nhìn chiếc nghiên mực cùng bức tranh mẫu do Bùi Hành gửi tới, chỉ thấy những chuyện trùng hợp này khiến ta ngượng ngùng tới mức muốn chui tọt xuống đất, cầm b.út vẽ hồi lâu mà chẳng thể đặt nét.
Thẳng đến lúc chạng vạng, phụ thân vội vã trở về phủ, nét mặt tràn đầy vẻ nôn nóng.
Mẫu thân bị dáng vẻ ấy của ông làm cho giật mình, vội vàng gọi cả ca ca lẫn tỷ tỷ tới cùng thương nghị.
"Mấy ngày này phu nhân phải mau ch.óng tìm cho Vân Nhi một chốn đàng hoàng." Phụ thân thở dài một tiếng rồi nói, "Hôm nay Bệ hạ cố ý giữ ta lại."
"Ngài nói Tam hoàng t.ử có ý với Vân Nhi nhà chúng ta."
Tam hoàng t.ử sao? Thực ra ta cũng có chút ấn tượng, đúng là hắn thích ta nhưng thứ tình cảm đó đối với ta lại chẳng phải chuyện tốt lành gì.
"Tam hoàng t.ử tính tình tùy tiện, tuyệt đối không phải lương phối của Vân Nhi." Mẫu thân lo lắng khôn nguôi, "Huống hồ một khi đã cuốn vào cuộc tranh giành hoàng quyền, đối với cả nhà chúng ta đều chẳng phải chuyện tốt."
Phụ thân cũng tiếp lời:
"Bệ hạ giữ ta lại, chính là đang nhắc khéo rằng ngài đã quá mức ưu ái."
"Ta cũng không thể gạt phắt mặt Bệ hạ, chỉ đành thoái thác rằng Vân Nhi nhà chúng ta từ nhỏ đã định hôn ước."
Ca ca nhíu mày nói:
"Nhưng chẳng lẽ lại phải gả Vân Nhi cho Tống Yến sao? Dù sao đúng là hắn từng định thân với Vân Nhi."
"Chuyện đó làm sao mà được! Sao có thể vì sốt ruột mà đem Vân Nhi gả sang Tống gia cơ chứ?" Tỷ tỷ vội vàng phản đối, "Vân Nhi bị Tống Yến ăn h.i.ế.p chừng ấy năm, chẳng lẽ còn phải chịu tiếp sao?"
Trong lúc cả nhà đang đầy mặt ủ âu lại phân vân lưỡng lự, mẫu thân bỗng vỗ trán một cái rồi vội nói:
"Ôi chao, ta thật là hồ đồ quá, sao lại quên mất Bùi gia cơ chứ!"
Vừa nghe thấy họ Bùi này, tim ta liền đập hẫng một nhịp.
"Phu quân quên rồi sao? Năm xưa ta với Bùi phu nhân có chút giao tình, lúc đó còn từng nhắc tới chuyện định hôn từ trong bụng mẹ, đến cả tín vật ta cũng đã trao đổi với bà ấy rồi." Bà nói, "Nếu năm đó gia cảnh không gặp biến cố thì việc này đã định xong từ lâu."
"Ta thấy đứa trẻ nhà Bùi gia rất tốt, hiếu học tiến bộ lại tuân thủ lễ tiết."
"Thêm vào đó là giao tình giữa hai nhà chúng ta, chắc chắn sẽ không để Vân Nhi chịu tủi thân."
Phụ thân cũng gật đầu tán thành:
"Đứa trẻ đó đúng là hiếu học, trước đó ít lâu còn tự tay viết không ít thư từ tới thỉnh giáo ta về học vấn."
"Ta thấy văn phong của hắn đại khí, lại là người đoan chính chính trực, tương lai ắt hẳn sẽ làm nên trò trống."
"Nhưng chuyện này vẫn phải hỏi qua ý của Vân Nhi đã."
Cả nhà lập tức quay sang nhìn ta, trong mắt đều chung một ý tứ: Cảm thấy Bùi Hành thế nào?
Ta ấp úng nửa ngày, đỏ bừng mặt đứt quãng nói:
"Thực ra... nữ nhi và Bùi Hành từ nhỏ đã quen biết nhau rồi."
Tỷ tỷ thấy dáng vẻ này của ta liền bật cười trêu ghẹo:
"Xem ra là chẳng cần hỏi nữa rồi, muội muội nhà chúng ta ưng ý Bùi Hành đến mức không thể ưng ý hơn."
"Cũng... cũng không phải thế đâu... Chỉ là Bùi Hành hắn... thực sự rất tốt."
Còn chuyện nói với người nhà rằng y có thể đang thầm thích ta, ta dẫu thế nào cũng chẳng thể mở lời nổi.
12
Sau khi ta gật đầu đồng ý không bao lâu, hai nhà chúng ta liền đưa việc này ra bàn bạc.
Ra bên ngoài, mẫu thân ta cũng nói rằng thời trẻ bà đã từng thỏa thuận việc này với Bùi phu nhân, hai nhà chúng ta xem như có mối duyên định từ trong bụng mẹ.
Nào ngờ sau khi Tống Yến biết chuyện thì như phát điên liên tục gửi thư, tặng đồ cho ta, lại còn ba ngày hai bận bảo Tống Thanh Thanh hẹn ta ra khỏi phủ.
Ta từ chối tất cả những vật phẩm và con người có liên quan đến hắn, một bước cũng không rời khỏi phủ, đem toàn bộ tâm trí đặt vào việc trau dồi thi họa cùng chuyện cửa hàng.
Cho đến khi Thẩm Oanh và phía thư cục cùng gửi thư tới.
Thẩm Oanh hẹn ta đến Vân Lai Lâu để bàn bạc chuyện cửa hàng, còn phía thư cục thì báo rằng Bùi Hành lại bỏ ra ngàn vàng, muốn Tự Hoành tiên sinh vẽ giúp y một bức chân dung.
Thực ra ta vô cùng thán phục Thẩm Oanh, thậm chí cảm thấy nếu cô nương này có vốn liếng và mối lái, e rằng trở thành thiên hạ đệ nhất phú hộ cũng chưa biết chừng.
Nàng không chỉ có tay nghề tinh xảo mà ý tưởng còn rất mới lạ, luôn nghĩ ra những phong trào thịnh hành khắp kinh thành, mấy thứ như "gom mua", "chém một d.a.o", luôn có thể tối đa hóa lợi nhuận mà lại còn gầy dựng được danh tiếng tốt.
Cho nên khi nàng đưa ra ý tưởng mở cửa hàng mới, ta tự nhiên cũng vô cùng ủng hộ.
"Vân tỷ tỷ nghe ta nói này, cửa hàng trang điểm này mà mở ra được thì đúng là một vốn bốn lời." Nàng thần sắc kích động, "Hiện tại thị trường chưa từng có loại son môi hay má... phấn hồng nào như đồ của ta làm đâu."
Nàng lấy đồ ra cho ta dùng thử.
"Tỷ nhìn xem, thứ này đi cùng với nhan sắc của Vân tỷ tỷ…" Nàng kinh ngạc cảm thán, "Quả thực chính là biển hiệu sống luôn!"
Ta nhìn vào trong gương, không thể không cảm thán tay nghề tinh xảo của nàng.
"Hai thứ này mới chỉ là khởi đầu thôi, đồ tốt trong tay muội muội đây còn nhiều lắm."
"Có điều ta cảm thấy, trước tiên chúng ta phải xây dựng thương hiệu cao cấp đã."
Ta ngẩn người:
"Cái gì gọi là... thương hiệu cao cấp?"
Tốc độ nói của nàng nhanh như gió:
"Chính là vật lấy hiếm thì quý, nếu lúc nào cũng có sẵn thì chẳng còn giá trị nữa."
Ta gật đầu như ngẫm ra điều gì, đang định cùng nàng nói tiếp thì phòng bên cạnh lại truyền đến một tiếng gầm dữ dội.
Giọng nói ấy rất giống Tống Yến.
"Suỵt." Thẩm Oanh đặt ngón trỏ lên môi, nhỏ giọng bảo: "Vân tỷ tỷ, có dưa hóng của người quen này!"
Nói xong, nàng kéo ta lại, đặt tai sát vào vách tường, cười trông hệt như một con hồ ly nhỏ.
"Bùi Hành, lần trước ở trên chùa, ta cứ nghĩ ngươi là vì trả thù chuyện trước kia ta mắng ngươi là mọt sách nên mới cố ý chọc giận ta."
"Không ngờ ngươi lại thực sự không màng đến tình huynh đệ nhiều năm giữa chúng ta!"
Tiếng người đang nói chính là Tống Yến.
Thẩm Oanh nháy mắt với ta một cái, thấp giọng trêu:
"Thôi xong, hóng dưa dính ngay nhà mình rồi."
Ta giật giật khóe miệng, nhưng trong lòng lại rất muốn biết với tính cách của Bùi Hành, y sẽ đáp lại hắn thế nào.
"Tống Yến, ngươi tưởng rằng nếu không có A Vân, vì sao ta lại có thể giữ tình nghĩa huynh đệ nhiều năm như vậy với ngươi?"
…
