Nữ Phụ Độc Ác Trong Truyện Tận Thế Kiêu Ngạo Được Ngày Nào Hay Ngày Ấy - Chương 702: Giải Cứu Thành Công, Oanh Tạc Lâu Đài

Cập nhật lúc: 15/03/2026 17:06

Lục Thư Hoa uống xong canh gà nhân sâm, lại chưa kịp nói gì, đã thấy Khương Hành lấy ra một thứ giống như khoang tàu vũ trụ, bảo bà nằm vào.

"Đây là cái gì?" Lục Thư Hoa không nhịn được hỏi.

Khương Hành: "Khoang trị liệu, anh thấy trên người em có vết thương, cái này có thể chữa trị."

Ông đỡ Lục Thư Hoa đi vào, sau đó khởi động khoang trị liệu, Lục Thư Hoa cảm nhận được vết thương ngoài da trên người mình đang hồi phục với tốc độ mắt thường có thể thấy được.

Quá thần kỳ.

Chắc chắn không phải do Khương Hành làm ra, từ việc bọn họ tàng hình, rồi đến s.ú.n.g laser vừa nãy, đan d.ư.ợ.c, cùng với khoang trị liệu, chắc là Khương Hành kiếm được từ đâu đó.

Nếu ông có những thứ này thì đã sớm đến cứu bà rồi, đâu có đợi đến bây giờ.

Đợi khi Lục Thư Hoa từ trong khoang trị liệu bước ra, Khương Hành đã chia những thứ con gái đưa cho ông thành hai phần, một phần trong đó đặt vào trong một chiếc vòng tay không gian.

Chiếc vòng tay không gian này màu bạc, nhìn một cái là biết Tiểu Trúc T.ử chuẩn bị cho mẹ nó, bởi vì Lục Thư Hoa thích phong cách này.

Thế là, Lục Thư Hoa từ trong khoang trị liệu đi ra, vẫn chưa kịp nói chuyện, trong tay lại bị nhét đồ.

Bà sợ Khương Hành lại sắp xếp mình rõ ràng rành mạch, vội vàng nói: "Sao lại thế này, trong khoảng thời gian anh rời đi đã xảy ra chuyện gì?"

"Chúng ta hẳn là chỉ mới bước vào mạt thế, sao lại có những thứ như khoang trị liệu, đan d.ư.ợ.c và Ẩn Thân Phù này được."

Tuy bà bị nhốt ở bên trong, nhưng tốt xấu gì cũng biết được một số chuyện, bởi vì những kẻ kia muốn làm thí nghiệm trên người bọn họ, nên cũng nghe được một ít.

Những thứ Khương Hành lấy ra, không giống đồ vật của thế giới này. Hơn nữa, trước khi bọn họ giả c.h.ế.t, cũng từng tiếp xúc với cốt lõi của thế giới này, bà có thể xác nhận bọn họ thật sự không có.

Khương Hành cười cười: "Em đoán xem?"

Lục Thư Hoa lườm ông một cái: "Mau nói."

Khương Hành chỉ chỉ vòng tay không gian trong tay bà: "Đâu chỉ có những thứ đó, chiếc vòng tay trên tay em là một vòng tay không gian có năm ngàn mét khối đấy."

Trước khi Lục Thư Hoa nổi giận, Khương Hành vội vàng nói: "Vòng tay này là con gái cho, anh đi đưa đồ cho con, kết quả lần thứ hai đi thì thấy con bé để Ẩn Thân Phù, s.ú.n.g laser các thứ trong mật thất."

"Vốn tưởng rằng những thứ đó đã rất nhiều rồi, kết quả trước khi anh tới, lại thấy Tiểu Trúc T.ử bỏ thêm nhẫn không gian và vòng tay, còn có xe bay, Phục Nguyên Đan vân vân vào trong đó."

"Lát nữa chúng ta có thể ngồi xe bay rời đi."

Lúc này Lục Thư Hoa đã nhìn thấy đồ vật trong vòng tay không gian, cũng nhìn thấy chữ viết của con gái bên trong, phát hiện đồ Tiểu Trúc T.ử chuẩn bị cho bọn họ còn đầy đủ hơn Khương Hành nói.

Cái ông bố không đáng tin cậy này.

"Vốn dĩ anh nghĩ ra rất nhiều cách để cứu em, kết quả con gái quá đắc lực, trực tiếp biến độ khó địa ngục thành chế độ đơn giản. Nếu không, cái tầng hầm kia anh cũng không thể vào dễ dàng như vậy."

Khương Hành vừa nói vừa lấy ra một tấm Phòng Ngự Phù đưa cho bà: "Đúng rồi, Phòng Ngự Phù này có thể đỡ một đòn chí mạng, em mau đeo vào."

"Có muốn nghỉ ngơi thêm chút nữa không? Hay là bây giờ chúng ta ngồi xe bay rời đi luôn?"

"Rời đi?" Trên mặt Lục Thư Hoa đầy vẻ không hiểu: "Bây giờ người anh cũng ở đây rồi, con gái còn chuẩn bị nhiều v.ũ k.h.í sát thương lớn như vậy, rời đi cái gì mà rời đi?"

"Hơn nữa, con gái chuẩn bị đâu chỉ có v.ũ k.h.í, còn có đồ phòng ngự và hỗ trợ."

"Vết thương trên người em cũng khỏi rồi, anh muốn để em dễ dàng rời đi như vậy, không có khả năng đâu."

Khương Hành gãi đầu: "Cũng đúng, anh chỉ mải nghĩ sớm đưa em thoát khỏi nơi này."

"Nếu đổi lại là trước đây, chúng ta chắc chắn phải chạy trốn. Nhưng bây giờ, kẻ nên chạy trốn là bọn chúng." Lục Thư Hoa nói xong, do dự một chút, hỏi.

"Có người khác đang dùng những v.ũ k.h.í như s.ú.n.g laser này không?"

Nếu chỉ có con gái bà dùng, đến lúc đó đối phương chẳng phải sẽ nghi ngờ lên người Tiểu Trúc T.ử sao?

Bà muốn nhân cơ hội này đ.á.n.h đau đối thủ là thật, nhưng không muốn mang lại rắc rối cho con gái mình.

Khương Hành thành thật nói: "Cơ bản chỉ có con gái chúng ta và đội ngũ của con bé dùng s.ú.n.g laser, nhưng v.ũ k.h.í tương tự như kiếm laser đã thịnh hành ở Căn cứ Kinh Thị rồi."

"Con gái chúng ta lúc đầu sử dụng những thứ này còn có chút kiêng dè, không muốn để người khác biết những chỗ không hợp lẽ thường."

"Nhưng gần đây anh cảm thấy con bé không định giấu nữa, đoán chừng là đã có thực lực không sợ người khác dòm ngó."

"Trước khi anh tới, bọn họ đi đến Căn cứ Đông Sơn ở vùng Đông Bắc để chi viện. Con gái trực tiếp lái xe bay qua đó, đến nơi rồi lại dùng trận pháp dịch chuyển đưa đội ngũ đến Căn cứ Đông Sơn."

Lục Thư Hoa nghe xong, quyết đoán nói: "Vậy thì làm, dù sao đều là cục diện không c.h.ế.t không thôi."

"Đến cũng đến rồi, tối nay đ.á.n.h cho bọn chúng trở tay không kịp, vừa hay để bọn chúng không rảnh làm chuyện khác."

Hai người nhanh ch.óng bàn bạc, định lấy một số s.ú.n.g ống và b.o.m từ trong không gian chia cho những người chạy ra từ ngục tối.

Mà những người đó đa phần chạy vào trong rừng cây, Khương Hành bảo bà tàng hình, sau đó dùng dị năng không gian dịch chuyển tức thời vào trong rừng, thấy có người ẩn nấp, ông trực tiếp thả một thùng s.ú.n.g và b.o.m ra.

Sau đó, ông lại thả những thứ tương tự ở vài điểm gần đó.

Dù sao những thứ này đều là ông lấy từ các hang ổ khác của Tổ chức Trường Sinh, cho dù bị bọn chúng thu về cũng không lỗ.

Có bỏ ra mới có thu lại.

Làm xong những việc này, Khương Hành quay lại bên cạnh Lục Thư Hoa, ông lấy xe bay ra, dán Ẩn Thân Phù lên, hai người lái xe bay bay về phía lâu đài.

Khi đến gần lâu đài, Khương Hành thao tác pháo laser trên xe bay, nhắm thẳng vào đám người đang đi ra bên dưới.

Ông không ngừng nghỉ, tiếp tục điều khiển xe bay đến gần lâu đài, trung bình mười giây lại b.ắ.n một quả pháo laser, có tư thế muốn san bằng nơi này thành bình địa.

Lục Thư Hoa nhìn ở bên cạnh, cũng cảm thấy nhiệt huyết sôi trào. Trước đó khi bị nhốt trong ngục tối, bà còn tưởng mình trốn ra được là tốt lắm rồi, không ngờ lại đảo ngược tình thế.

Bên dưới không ngừng vang lên tiếng nổ, người bên trong chạy trốn tứ phía, ánh lửa có thể thấy ở khắp nơi.

Lúc này, những người trong rừng cây đang vây quanh đống b.o.m và s.ú.n.g ống mà vợ chồng Khương Hành để lại, mọi người vốn còn do dự, nhìn thấy ánh lửa ngút trời bên phía lâu đài, không chút do dự cầm lấy b.o.m và s.ú.n.g.

Người ta đã mở giao tranh tổng rồi, bọn họ chịu uất ức lâu như vậy, sao có thể không theo?

Thế là, mọi người cầm v.ũ k.h.í lên, đi về phía lâu đài.

Đợi khi bọn họ đi đến gần lâu đài, vừa hay đụng phải những người trốn từ bên trong ra, một đám người g.i.ế.c đỏ cả mắt, điên cuồng xả s.ú.n.g.

Khương Hành và Lục Thư Hoa nhìn trang viên lâu đài to lớn bên dưới không còn chỗ nào nguyên vẹn, chuẩn bị thu tay rời đi, còn có thể tiết kiệm một tấm Ẩn Thân Phù.

Lục Thư Hoa vẫn luôn dùng chức năng truy tìm đi kèm của xe bay, xem có bóng dáng mấy tên đầu sỏ không, không ngờ một tên cũng không phát hiện: "Bọn chúng trốn cũng kỹ thật, lúc này lại làm rùa đen rút đầu rồi."

Khương Hành nghĩ nghĩ nói: "Hay là chúng ta xuống dưới xem sao?"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Nữ Phụ Độc Ác Trong Truyện Tận Thế Kiêu Ngạo Được Ngày Nào Hay Ngày Ấy - Chương 702: Chương 702: Giải Cứu Thành Công, Oanh Tạc Lâu Đài | MonkeyD