Nữ Phụ Độc Ác Trong Truyện Tận Thế Kiêu Ngạo Được Ngày Nào Hay Ngày Ấy - Chương 703: Không Thể Dùng Thân Phận Tang Thi Gặp Con Gái
Cập nhật lúc: 15/03/2026 17:06
Lời này vừa đúng ý Lục Thư Hoa, bà lập tức nói: "Được, bây giờ xuống ngay."
Hai người lái xe bay từ trên trời xuống, vừa xuống xe chưa đầy một phút, Ẩn Thân Phù trên xe bay đã hết thời gian.
Nhưng trong khoảng thời gian đó, Khương Hành đã thu nó vào trong không gian.
Lục Thư Hoa nói: "Khoan hãy dùng Ẩn Thân Phù, để bọn chúng nhìn xem, Lục Thư Hoa tôi đã trốn ra rồi."
"Được." Khương Hành hiểu ý của bà.
Hai người lặng lẽ trà trộn vào đám người cùng trốn ra kia, cầm s.ú.n.g tấn công những kẻ chạy ra.
Sau đó, bọn họ càng đi càng sâu vào trong, cho đến khi đi tới trước lâu đài.
Đột nhiên, trên trời giáng xuống một mảng sấm sét, Khương Hành ôm lấy eo Lục Thư Hoa, hai người trong nháy mắt biến mất tại chỗ.
Nhưng trong không khí vẫn còn lưu lại lời khiêu khích của Khương Hành: "Lũ già khú đế, nhà cũng mất rồi, còn làm rùa đen rút đầu."
Chỉ trong chớp mắt, ông lại xuất hiện ở một nơi khác. Giây tiếp theo, nơi bọn họ đứng b.ắ.n ra ba chùm tia laser, b.ắ.n về các hướng khác nhau.
Còn chưa đợi những người khác tấn công, Khương Hành lại biến mất.
Ông làm theo cách cũ, oanh tạc tòa lâu đài vốn đã bị hủy hoại càng thêm tan nát.
Khương Hành biết những kẻ kia sẽ không vì vài câu khiêu khích của ông mà ló đầu ra, trước mắt ông cảm thấy cũng hòm hòm rồi, tuy chưa giải quyết được những kẻ đó, nhưng hôm nay bọn họ ít nhất cũng đã làm tổn hại quá nửa số người trong lâu đài.
Mục đích quan trọng nhất của ông hôm nay là đến cứu Thư Hoa, những cái khác đều là tiện thể.
"Vợ ơi, chúng ta đi thôi?" Khương Hành thấp giọng hỏi ý kiến bà.
Trong lòng Lục Thư Hoa cảm thấy tiếc nuối, nhưng cũng biết đối phương sẽ không đứng im cho bọn họ g.i.ế.c, chỉ hy vọng khi bọn họ b.ắ.n pháo laser trên trời, có thể nổ c.h.ế.t thành viên quan trọng của bọn chúng.
Tiếc là không nhìn thấy, cho dù có nổ trúng, đối phương chắc cũng thành mảnh vụn rồi.
"Đi thôi." Lục Thư Hoa nói: "Bọn chúng cũng không chỉ có mỗi cái hang ổ này, sau này còn có cơ hội."
"Đúng vậy."
Sau khi hai người thương lượng xong, trước khi đi còn không quên châm thêm một mồi lửa vào tòa lâu đài đang cháy, nếu bây giờ có ai bị chôn vùi bên dưới, về cơ bản cũng chỉ có thể hóa thành tro cùng với đống đổ nát này.
Khi Khương Hành và Lục Thư Hoa rời đi, không quên thông báo cho những người cùng chạy ra với bọn họ.
Ông cầm loa hô lên: "Các bạn ơi, thu công thôi."
Những người khác nghe thấy, vừa tấn công vừa lùi lại, biến mất trong màn đêm dày đặc.
Sau khi bọn họ rời đi nửa giờ, có mười mấy người mới từ trong trang viên đã thành đống phế tích đi ra, nhìn về hướng rừng cây.
Có người mang theo cơn giận bị kìm nén nói một câu, vài phút sau, lập tức có một đám người c.h.ặ.t hết cây trong rừng.
Nhưng trước đó, chi phí bảo dưỡng những cây gỗ quý hiếm này mỗi năm cần đến hàng chục triệu...
Khương Hành đưa Lục Thư Hoa đến một nơi an toàn không người mới dừng lại.
Ông lấy từ trong không gian ra một căn nhà mẫu phiên bản sang trọng: "Tiếc quá, anh không phải dị năng hệ Kim, nếu không thì có thể giống thằng nhóc Thẩm Hạc Quy kia, biến ra nhà cửa rồi."
Lục Thư Hoa nghe vậy, vội vàng hỏi: "Tiểu Trúc T.ử hiện giờ thế nào rồi, con bé vẫn ổn chứ?"
Bà vừa hỏi câu này, lập tức cảm thấy trong lòng chua xót, khi bọn họ rời đi, Tiểu Trúc T.ử vẫn còn là một đứa trẻ.
Nhưng mà, đó là trách nhiệm của bọn họ. Hơn nữa, đối phương ngay từ đầu đã nhắm vào bọn họ, để không liên lụy thêm nhiều người, cũng chỉ có thể là bọn họ tiếp tục nhiệm vụ này.
Khương Hành dịu giọng nói: "Ngay khi có ý thức, anh đã đi tìm Tiểu Trúc Tử, thấy con bé không ngừng tiến bộ, hiện tại đã trở thành Căn cứ trưởng Căn cứ Kinh Thị rồi."
"Ông anh cả của anh muốn dùng tình thân để trói buộc Tiểu Trúc Tử, bị anh đ.á.n.h gãy chân rồi, chắc không có cách nào đi tìm con bé ăn vạ đâu."
"Những thứ vượt xa hiện thực vừa nãy, đều là Tiểu Trúc T.ử cho anh. Cho nên, hiện tại con bé sống rất tốt, anh còn gửi cho con bé rất nhiều tinh thạch và động thực vật biến dị."
"Chỉ có một điểm, không tốt lắm." Khương Hành nói đến đây thì thở dài.
Lục Thư Hoa nghe đến đây, trong lòng thót lên, trong đầu tưởng tượng ra rất nhiều vấn đề con gái phải đối mặt. "Chỉ là cái gì?"
"Chỉ là thằng nhóc Thẩm Hạc Quy kia, đã dụ dỗ con gái chúng ta đi mất rồi, bây giờ hai đứa đang ở bên nhau."
Lục Thư Hoa nghe vậy, tát một cái vào sau gáy ông: "Khương Hành anh có bệnh à, em còn tưởng con gái xảy ra chuyện gì."
"Hai đứa nó vốn dĩ đã có hôn ước, hơn nữa người ta là anh Thanh Sơn và Hạc Quy chăm sóc Tiểu Trúc T.ử lâu như vậy, ở bên nhau không phải là chuyện rất bình thường sao? Chẳng lẽ Tiểu Trúc T.ử ở bên người khác, anh sẽ yên tâm hơn, hài lòng hơn à?"
"Hơn nữa, dựa vào sự thông minh của Tiểu Trúc T.ử nhà chúng ta, sao anh biết không phải là Tiểu Trúc T.ử dụ dỗ người ta về nhà chúng ta chứ."
Khương Hành sờ sờ sau gáy, nhỏ giọng nói: "Vợ à, em có thể nhẹ tay chút không. Bây giờ anh là tang thi đấy, em đừng có vỗ óc anh ra ngoài."
Lục Thư Hoa: "..."
Bà nhìn nửa chiếc mặt nạ trên mặt Khương Hành, bỗng nhiên nghĩ đến một vấn đề mình đã bỏ qua: "Đúng rồi, anh đã gặp con gái chưa?"
Ánh mắt Khương Hành lảng tránh, nhưng ông bây giờ vốn là tang thi, động tác ánh mắt lảng tránh rất cứng nhắc, liếc mắt một cái là Lục Thư Hoa nhìn ra ngay.
Lục Thư Hoa u ám mở miệng: "Anh đừng nói với em, anh đi đưa đồ cho con gái mấy lần, kết quả đều chưa từng gặp mặt con bé nhé?"
Khương Hành gật đầu như nhận lỗi: "Anh không dám dùng hình tượng tang thi xuất hiện trước mặt con gái."
"Nếu con gái biết anh biến thành tang thi, còn tận mắt nhìn thấy, vậy con bé sẽ đau lòng biết bao."
"Hơn nữa, nếu anh gặp mặt con gái, đến lúc đó những kẻ kia chú ý đến con bé, đối phó con bé thì làm sao?"
Lục Thư Hoa cạn lời nói: "Chỉ có anh thông minh thôi đúng không, có khả năng nào con gái đã đoán ra rồi không?"
"Cho dù lo lắng của anh là đúng, nhưng trải qua màn kịch hôm nay, bên phía Tổ chức Trường Sinh chắc có thể đoán ra những quả pháo laser kia từ đâu mà có."
"Bọn chúng có thể đoán ra Căn cứ Kinh Thị, thì có thể đoán ra con gái. Việc chúng ta cần làm bây giờ là nhanh ch.óng đến chỗ con gái, báo cho con bé tin tức này."
Giọng điệu Lục Thư Hoa lo lắng: "Tuy nhiên, bây giờ cũng là lúc đối đầu trực diện với bọn chúng rồi, thời gian tập kích bọn chúng tối nay rất vừa vặn. Trong tay Tiểu Trúc T.ử có nhiều v.ũ k.h.í lợi hại như vậy, hoàn toàn là dùng thực lực nghiền ép bọn chúng."
"Khơi dậy lửa giận của bọn chúng, vừa hay đừng để bọn chúng cứ trốn mãi trong bóng tối, giống như chuột và gián, diệt thế nào cũng không hết."
Bà nói gì, Khương Hành cũng gật đầu tán thành: "Nhưng mà vợ ơi, anh thật sự phải đi gặp con gái như thế này sao? Anh là tang thi mà."
"Chẳng lẽ bây giờ anh còn có thể biến mình thành người sao?" Lục Thư Hoa hỏi ngược lại.
"Không thể." Khương Hành buồn bực trả lời.
Trước đây ông nghe nói con gái nói chuyện rất ngông cuồng, có đôi khi chỉ vài câu bình thường cũng khiến đối phương không biết mở miệng thế nào.
Ông còn tưởng con gái giống ông, bây giờ nhìn xem, đâu có phải. Ông ở trong cái nhà này, chỉ có thể xếp thứ ba.
Lục Thư Hoa dang tay: "Vậy chẳng phải xong rồi sao, nếu anh không muốn đi gặp con gái, thì đưa em đến Căn cứ Kinh Thị, em tự mình đi gặp."
