Nữ Phụ Pháo Hôi Liều Mạng Cày Cuốc Trong Giới Tu Tiên - Chương 249
Cập nhật lúc: 26/04/2026 05:14
Nghe thấy có người đang hỏi, Vân Sở Sở lập tức xua tay nói:
“Hôm nay hết rồi, ngày mai mới có, loại phù lục này không dễ vẽ, mỗi ngày chỉ vẽ được một tờ, mỗi ngày cửa tiệm cũng chỉ bán một tờ duy nhất."
“Vậy tôi có thể đặt trước được không?"
Giọng điệu vị tu sĩ kia có chút sốt sắng.
Vân Sở Sở nhìn hắn một cái:
“Đương nhiên có thể đặt trước nhưng ông phải đặt cọc năm nghìn linh thạch, nếu ông tới thì tôi sẽ bán cho ông, nếu ông cho tôi leo cây thì tôi sẽ bán cho người khác nhưng tiền đặt cọc sẽ không trả lại."
Độn Địa phù không lo không bán được nhưng quy tắc thì vẫn phải có, dù cái quy tắc này hơi đáng sợ một chút.
Vị tu sĩ kia nghe lời Vân Sở Sở xong liền hít một hơi lạnh, tiền đặt cọc đã là năm nghìn linh thạch, ngộ nhỡ có chuyện gì ngoài ý muốn xảy ra thì chẳng phải hắn mất trắng năm nghìn linh thạch sao?
Ừm, thôi bỏ đi, vị tu sĩ kia lắc đầu cuối cùng không đặt cọc.
Ngược lại có một vị tu sĩ đứng bên cạnh không lên tiếng bỗng nhiên móc ra năm nghìn khối hạ phẩm linh thạch đưa cho Vân Sở Sở:
“Chưởng quỹ, để tôi đặt trước, đây là tiền đặt cọc, tờ Độn Địa phù ngày mai nhất định phải giữ lại cho tôi."
Vân Sở Sở nhận lấy linh thạch kiểm tra một chút, số lượng không sai, nàng gật đầu nói:
“Yên tâm đi, tờ Độn Địa phù ngày mai chắc chắn là của ông."
Nàng dùng một miếng ngọc giản trống làm một tờ biên nhận, đóng linh khí lạc ấn của mình lên đó rồi giao cho vị tu sĩ kia nói:
“Ngày mai cầm miếng ngọc giản này tới lấy Độn Địa phù."
Vị tu sĩ kia nhận lấy ngọc giản, lại chọn thêm vài món đồ khác trong cửa tiệm rồi mới thanh toán rời đi.
“Chưởng quỹ, đó thực sự là Độn Địa phù sao?"
Có vài tu sĩ đứng xem đợi vị tu sĩ kia đi rồi mới vội vàng vây quanh Vân Sở Sở hỏi.
Cái thứ Độn Địa phù này mọi người đều chỉ biết là có tồn tại chứ chưa ai từng thấy qua, ai nấy không khỏi nghi ngờ.
Vả lại loại Độn Địa phù quý giá như vậy mà lại chỉ bán ở một cửa tiệm nhỏ không mấy danh tiếng này, lại còn là tiệm mới khai trương.
“Đúng vậy chưởng quỹ, Độn Địa phù này không giống như các loại phù lục khác đâu, chưởng quỹ đừng có lừa dối mọi người nha, bỏ ra nhiều linh thạch như vậy ngộ nhỡ là giả thì biết làm sao?"
Vân Sở Sở ngẩng đầu nhìn mấy người đó, lạnh lùng nói:
“Bản thân tôi mở cửa làm ăn sao có thể lấy hàng giả ra bán, như vậy chẳng phải là coi thường mạng người sao, các người nếu không tin thì đừng có miễn cưỡng mua."
Độn Địa phù của nàng sao có thể là giả được, mấy người này chắc là bị bệnh ghen ăn tức ở rồi.
Ước chừng là có vài đồng nghiệp trong phường thị nghe thấy chỗ nàng đang bán Độn Địa phù với giá cao như vậy nên mới chạy tới gây chuyện đây mà.
“Hì hì, chưởng quỹ đừng giận mà, chúng tôi chỉ hỏi chút thôi, Độn Địa phù đã thất truyền từ lâu rồi, cô bỗng nhiên bán Độn Địa phù nên có chút không dám tin."
Vị tu sĩ vừa hỏi lúc nãy cười gượng hai tiếng, thực chất hắn là tiểu nhị của một tiệm phù lục, chưởng quỹ nghe thấy các tu sĩ đang bàn tán nên mới bảo hắn qua xem thử.
“Tin hay không thì những người đã dùng qua sẽ biết, ông cũng có thể mua một tờ về dùng thử xem, các vị, ai muốn mua đồ thì mời vào, ai không mua đồ xin đừng làm ảnh hưởng tới người khác."
Mấy người thấy Vân Sở Sở đuổi khách nên cũng lập tức tản ra.
Có Độn Địa phù làm chiêu trò, quả nhiên hôm đó tu sĩ tới đông hơn hẳn, rất nhiều người đều vì Độn Địa phù mà tới, khi nghe thấy mỗi ngày chỉ bán một tờ thì ai nấy đều thất vọng ra về.
Có người còn bảo Vân Sở Sở mỗi ngày bán thêm vài tờ nữa.
Không phải nàng không muốn bán nhiều, nhưng vật họp theo loài, bán nhiều quá rồi lại đề giá đắt như vậy thì không hợp lý.
Nhưng Vân Sở Sở nghĩ, Độn Địa phù này khác với các phù lục khác, lúc mấu chốt thực sự có thể cứu mạng tu sĩ, loại phù lục thích hợp để tu sĩ bảo mệnh như vậy không nên giữ khư khư mà không bán nhiều.
Đợi khi danh tiếng đã hòm hòm, nàng sẽ bán nhiều hơn, giá cả lúc đó sẽ điều chỉnh lại.
Những ngày sau đó, Tào Bảo Các chật ních người, Vân Sở Sở bận rộn không xuể, thời cơ tung Độn Địa phù ra cũng đã chín muồi.
Ngày hôm sau, Vân Sở Sở tung ra mười tờ, giá cả không đổi nhưng vẫn bị tranh nhau mua sạch.
Ngày hôm sau nữa, tung ra hai mươi tờ Độn Địa phù, giá cả không đổi, vẫn bị tranh mua hết sạch.
Ngày thứ ba, tung ra ba mươi tờ, giá cả không đổi, còn dư lại năm tờ.
Ngày thứ tư, vẫn là ba mươi tờ, giá điều chỉnh xuống chín nghìn khối linh thạch, hôm nay bán hết sạch.
Đến sau ngày thứ mười, mỗi ngày một trăm tờ, khi giá ở mức năm nghìn linh thạch thì Vân Sở Sở không giảm giá nữa.
Phù lục trung cấp trên thị trường cũng phải vài trăm khối linh thạch một tờ, loại độc nhất vô nhị này của nàng giá năm nghìn linh thạch là tạm ổn rồi.
Đúng như nàng dự đoán, thực sự có người mua Độn Địa phù về rồi rập khuôn vẽ theo nhưng đều không vẽ ra được.
Điều này cũng khiến cho mỗi ngày nàng tung ra bao nhiêu Độn Địa phù cũng đều bán sạch bách, cũng giúp nàng kiếm được bộn tiền.
Tại Ngũ Hoa Tông, trên Linh Dược phong.
Vô Kỵ cười híp mắt nhìn Tô Triệt và Ngô Hạo:
“Hai đứa nhóc thối này mau tới thành Thanh Sơn bảo vệ tiểu sư muội của các con đi, xem tiểu sư muội các con giỏi giang chưa kìa, một mình quản lý cửa tiệm làm ăn phát đạt vô cùng."
“Rõ, chúng con đi ngay đây."
Tô Triệt và Ngô Hạo xuống sơn môn vội vã chạy tới thành Thanh Sơn.
Tiểu sư muội của họ giỏi quá cơ!
Tin tức tiểu sư muội bán Độn Địa phù ở thành Thanh Sơn đã sắp truyền khắp Đông Vực, cũng nhanh ch.óng truyền về Ngũ Hoa Tông.
Tuy không biết chưởng quỹ của Tào Bảo Các là ai nhưng họ biết đó chính là Vân Sở Sở, tiểu sư muội của họ.
Trong số những món quà tiểu sư muội tặng họ có Độn Địa phù, chính là do chính tay tiểu sư muội làm ra.
Ba thầy trò mới biết tiểu sư muội đã biết vẽ phù lục rồi, cái thiên phú này khiến họ phải chép miệng khen lạ.
Thiên phú luyện đan thì khỏi phải nói, đã sớm có thể luyện chế đan d.ư.ợ.c trung cấp, giờ cư nhiên lại còn biết vẽ phù lục trung cấp, có ngày nào đó tiểu sư muội biết khắc họa trận pháp hay biết luyện khí thì họ cũng chẳng lấy làm lạ nữa.
Tuy nhiên điều khiến họ ngạc nhiên hơn cả là tiểu sư muội không một tiếng động đã chạy tới thành Thanh Sơn mở cửa tiệm, các sư huynh nghĩ trong lòng vừa bực vừa mừng.
Bực là vì tiểu sư muội căn bản không hề nghĩ tới an toàn tính mạng của mình, nàng không biết hiện tại có bao nhiêu cặp mắt đang chằm chằm nhìn nàng, đợi lúc nàng lẻ loi một mình là sẽ cướp của nàng sao?
Mừng là tiểu sư muội đã lớn rồi, đã trở nên mạnh mẽ hơn, khoảng cách giữa họ đang dần thu hẹp lại, sẽ có một ngày nàng vượt qua họ.
Sư tôn sau khi biết tin đã lập tức bắt hai người họ về, bảo họ mau ch.óng tới bảo vệ tiểu sư muội.
Tốc độ của hai sư huynh đệ rất nhanh, khi tới thành Thanh Sơn thì cửa thành vẫn chưa đóng, hai người nhanh ch.óng vào thành, tới phường thị tìm Tào Bảo Các.
