Nữ Phụ Pháo Hôi Liều Mạng Cày Cuốc Trong Giới Tu Tiên - Chương 250
Cập nhật lúc: 26/04/2026 05:14
“Vân Sở Sở không hề biết Độn Địa phù của nàng đã gây ra chấn động lớn thế nào ở Đông Vực, nàng mỗi ngày sáng mở tiệm chiều về trạch t.ử, cuộc sống trôi qua bận rộn mà sung túc.”
Buổi tối nàng tu luyện một canh giờ, sau đó luyện đan vẽ phù, ngày tháng cứ thế trôi qua được một tháng.
Dần dần, tu vi của nàng được củng cố hơn nhiều, tâm trạng vốn có chút nôn nóng trước đây cũng đã bình lặng lại.
Hèn chi nhiều người muốn rèn luyện tâm cảnh đều sẵn lòng tới hồng trần thế tục, như vậy quả thực có thể lắng đọng tâm tư.
Khi Tô Triệt và Ngô Hạo tới trước cửa tiệm thì thấy trong tiệm có một nữ t.ử điềm tĩnh đang chăm chú ghi chép sổ sách, thi thoảng lại dừng lại suy nghĩ một chút rồi mới viết tiếp.
Tuy Vân Sở Sở đã thay hình đổi dạng nhưng hai người vừa nhìn đã nhận ra nàng, dung mạo có thể thay đổi, khí tức cũng có thể thay đổi nhưng khí chất thì không thể đổi được.
“Chưởng quỹ, còn Độn Địa phù không ạ?"
Hai người nhẹ nhàng bước vào trong tiệm, Tô Triệt cười híp mắt hỏi.
Vân Sở Sở vừa nghe thấy giọng nói quen thuộc, ngẩng đầu lên nhìn thì ra là đại sư huynh và nhị sư huynh đã tới, nàng đặt b-út xuống tươi cười đón hai người.
“Đại sư huynh, nhị sư huynh, sao hai huynh lại tới đây, sao không gửi truyền âm trước?"
Tô Triệt gõ nhẹ vào đầu nàng:
“Còn gửi truyền âm cho con nữa à, sư tôn biết con ở đây sau đó lập tức bảo chúng ta tới bảo vệ con."
“Cái gì?
Bảo vệ muội?
Sư phụ cũng biết muội mở cửa tiệm ở đây rồi ạ?"
Vân Sở Sở ngạc nhiên, khi rời khỏi tông môn nàng vẫn có gửi truyền âm cho Vô Kỵ, nói với lão là nàng ra ngoài rèn luyện một phen để chuẩn bị cho việc kết đan.
Chỉ là nàng mở một cái tiệm ở thành Thanh Sơn, sao lại cần các sư huynh tới bảo vệ chứ?
“Đúng vậy, con còn chưa biết tờ Độn Địa phù con bán nó gây chấn động đến mức nào đâu, có biết bao nhiêu cặp mắt đang chằm chằm nhìn con, sư tôn lo lắng cho an toàn của con nên mới bảo chúng ta tới bảo vệ con."
Tiểu sư muội vẫn chưa biết Độn Địa phù được các tu sĩ ưa chuộng đến mức nào, loại phù lục bảo mệnh này sử dụng đơn giản lại hiệu quả bất ngờ, ngay cả người của Phù Tông cũng muốn có được.
Cũng may thành Thanh Sơn nằm ở Đông Vực nên họ vẫn phải kiêng nể Ngũ Hoa Tông ít nhiều.
Không dám tới cướp trắng trợn.
Nhưng không ít tông môn và gia tộc ở Đông Vực thì không thể kiểm soát nổi.
Tô Triệt vừa nói vừa đi dạo một vòng quanh cửa tiệm, nhìn thấy hàng hóa muôn màu muôn vẻ trên kệ trưng bày được đ.á.n.h dấu rõ ràng, khiến người ta nhìn qua là hiểu ngay, trong lòng thầm khâm phục Vân Sở Sở, không ngờ tiểu sư muội còn có thiên phú kinh doanh.
Một mình nàng có thể quản lý mọi việc đâu ra đấy.
Khi nhìn thấy linh t.ửu trên kệ hàng, hắn mỉm cười, vốn định bảo tiểu sư muội đưa linh t.ửu cho Tô gia chúng ta bán, không ngờ tiểu sư muội đã tự mình bán luôn rồi, hắn nhìn qua giá cả thấy cũng không hề rẻ.
Tuy nhiên linh t.ửu của tiểu sư muội bán giá cao là xứng đáng, ngay cả những lão già kia còn phải tấm tắc khen ngợi thì giá thấp quá cũng không bõ.
“Ồ, vậy sao ạ?"
Vân Sở Sở vẫn có chút ngạc nhiên, nàng ngày nào cũng ở trong thành Thanh Sơn mà không hề cảm thấy Độn Địa phù của nàng lại truyền đi xôn xao đến thế, mỗi ngày người tới mua Độn Địa phù đúng là không ít, cũng khen ngợi hiệu quả của Độn Địa phù thực sự tốt.
Nhưng cũng không đến mức xôn xao như lời đại sư huynh nói chứ.
Nàng nhớ tờ Độn Địa phù đầu tiên bán ra là cho một tu sĩ trẻ tuổi, vài ngày sau hắn tới cửa tiệm cảm ơn nàng một phen, nói Độn Địa phù thực sự đã cứu hắn một mạng, lúc đó có không ít tu sĩ bàn tán xôn xao nhưng cũng không đến mức truyền đi như lời đại sư huynh nói.
Nàng biết Độn Địa phù của nàng chắc chắn sẽ gây ra chấn động nhất định, chấn động đó hẳn là vì giá cả của nó.
Lúc đó nàng bán một vạn linh thạch một tờ cơ mà.
Vân Sở Sở nhớ ngày đó việc làm ăn trong tiệm đặc biệt tốt, vị tu sĩ kia lại mua thêm không ít thứ khác trong tiệm, đương nhiên nàng cũng thu mua không ít đồ cũ từ hắn.
Từ ngày đó trở đi, cửa tiệm của nàng cũng thu mua đồ cũ.
Nàng đưa ra mức giá hợp lý nên người sẵn lòng bán cho nàng cũng không ít.
Từ đó việc làm ăn trong tiệm thực sự phất lên như diều gặp gió.
“Đúng vậy tiểu sư muội, con thực sự rất giỏi, đại sư huynh nói không sai đâu, không ngờ tiểu sư muội không một tiếng động cư nhiên lại chạy tới thành Thanh Sơn mở tiệm."
Ngô Hạo tỳ người lên quầy cười hì hì nói, trong lòng hắn tiểu sư muội rất giỏi, không ngờ lại giỏi đến mức này.
“Cửa tiệm các người còn Độn Địa phù không?"
Vừa lúc đó có một nhóm người từ ngoài đi vào, khoảng bảy tám người, người cầm đầu mặc bộ y phục sang trọng, tướng mạo bình thường, tay cầm chiếc quạt xương ngọc cười hì hì phe phẩy quạt.
Nhìn cách ăn mặc này là biết ngay con nhà giàu nào đó chạy ra gây chuyện, Vân Sở Sở không muốn đắc tội loại người này, nàng mỉm cười nói:
“Vị đạo hữu này, Độn Địa phù hôm nay đã bán hết rồi, ngày mai mời tới sớm cho."
Mỗi ngày cửa tiệm chỉ bán một trăm tờ, một tờ nàng cũng không bán thêm, ngày nào cũng bán hết rất sớm, giờ cửa tiệm đã sắp đóng cửa rồi mà người này mới chạy tới mua.
Người này không phải đầu óc có vấn đề thì cũng là tới tìm chuyện rồi.
“Ngươi là chưởng quỹ của Tào Bảo Các này sao?"
Thanh niên sang trọng không đi mà gập quạt lại, dùng quạt chỉ vào Vân Sở Sở hỏi, thái độ cực kỳ bất lịch sự.
“Bỏ cái quạt của ngươi ra."
Sắc mặt Ngô Hạo đen lại, hắn vung tay hất cái quạt của thanh niên sang trọng đi.
Cái thứ gì vậy, dám trước mặt bọn hắn mà giở thói ngang ngược trong cửa tiệm của tiểu sư muội.
“Ngươi là cái thá gì mà dám đ.á.n.h quạt của bản thiếu gia, ngươi chán sống rồi sao?"
Thanh niên sang trọng nheo mắt nhìn Ngô Hạo quát mắng.
“Nhị sư huynh."
Vân Sở Sở lập tức gọi Ngô Hạo lại, ra hiệu cho hắn đừng nói tiếp.
Nhóm người này người tinh mắt đều nhìn ra được là tới tìm chuyện, vả lại nhóm người này không đơn giản, tuy nàng không nhìn thấu tu vi của lão giả phía sau thanh niên sang trọng nhưng nàng có thể chắc chắn người đó nhất định từ Kim Đan trở lên.
Người có cường giả như vậy bảo vệ thì không phải là nhân vật tầm thường.
Khi chưa rõ thân phận và mục đích của đối phương, họ vẫn không nên manh động thì hơn.
Nàng từ sau quầy bước ra, đứng trước mặt thanh niên sang trọng hỏi:
“Ông không phải thành tâm tới mua Độn Địa phù, ông muốn làm gì?"
Thanh niên sang trọng liếc nhìn nàng một cái:
“Cũng xem như ngươi có mắt nhìn, bản thiếu chủ đương nhiên là tới mua Độn Địa phù của ngươi rồi, mua cả phù văn của ngươi nữa, giá bao nhiêu bản thiếu chủ mua sạch."
