Nữ Phụ Thập Niên 70 Sau Khi Thức Tỉnh - Chương 212

Cập nhật lúc: 12/03/2026 08:00

Từ sau lần trò chuyện trước với hệ thống, sự cảnh giác của Hứa Ý Tri và Kim Hoa Hoa đã giảm đi ít nhiều, không còn lúc nào cũng đề phòng nó nữa. Phía mình không có chuyên gia hỗ trợ cũng chẳng sao, chẳng phải đã có một hệ thống toàn năng, chỉ cần đủ năng lượng là có thể giải quyết mọi thứ sao? Hệ thống tất nhiên không biết suy nghĩ trong đầu đôi vợ chồng này, tự tin vỗ n.g.ự.c đảm bảo cứ để nó lo. Rất nhanh, nó đã có câu trả lời cho Kim Hoa Hoa: "Đúng là thiết bị cũ, bên trong có một linh kiện bị hỏng. Hệ thống có thể mua thay thế, chi phí là hai mươi tệ dưa."

Khó khăn lắm mới được giúp đỡ ký chủ, có lẽ cũng cảm nhận được thiện chí của Kim Hoa Hoa, hệ thống chủ động nói thêm: "Người trong xưởng đều biết dàn máy này không dùng được nữa. Nếu không có tôi, hai người mua về cũng chỉ để ngắm thôi, hoặc là xem có tìm được thợ cơ khí bậc cao nào ở thế giới này đúc lại một cái linh kiện y hệt hay không."

Kim Hoa Hoa có cảm giác quả nhiên là vậy. Cô liền bảo, thảo nào lúc trước họ nói muốn mua thiết bị, biểu cảm của giám đốc nhà máy cứ kỳ lạ sao ấy, còn có vài người nhìn họ bằng ánh mắt rất quái dị. Xem ra bọn họ đều biết đôi vợ chồng này suýt nữa thì trở thành kẻ ném tiền qua cửa sổ.

Chắc chắn hệ thống có thể xử lý được rắc rối nhỏ này, Kim Hoa Hoa tìm cơ hội nói nhỏ với Hứa Ý Tri. Hứa Ý Tri nhìn giám đốc đang lăng xăng trước mặt, mỉm cười: "Giám đốc Ngô, chúng tôi thật lòng muốn mua, nhưng trước khi mua, ít ra giám đốc cũng phải cho chúng tôi xem máy có chạy được không chứ. Vấn đề nhỏ thì không sao, nhưng không thể mua về thành đống sắt vụn được, như vậy tôi biết ăn nói sao với trưởng thôn."

Giám đốc Ngô chớp chớp mắt, lúng túng: "Chuyện đó là đương nhiên. Tôi thấy trời cũng không còn sớm, hay là chúng ta đi ăn trưa trước, ăn xong quay lại thử máy sau nhé." Ông ta thừa biết dàn máy này đã hỏng hẳn, vốn dĩ chỉ vứt trong kho cho chật chỗ. Bây giờ nếu thanh lý được dưới mác thiết bị cũ thì cũng kiếm được một khoản kha khá. Vấn đề là phải tìm cách che giấu chỗ hỏng hóc, lôi kéo được hai người này là tốt nhất, còn nếu không được thì cũng phải bảo người làm cho máy móc tạm thời hoạt động được để lừa gạt họ đã.

Dù không đi guốc trong bụng giám đốc Ngô, Hứa Ý Tri cũng đoán được phần nào. Máy móc hỏng không sợ, chỉ cần hệ thống giải quyết được là ổn. Vốn dĩ lần này anh mang theo 3000 đồng để mua thiết bị, với giá của máy móc cũ, xoay xở một chút là lấy được. Nhưng nếu giám đốc Ngô đã chơi không đẹp thì cũng đừng trách anh.

Hứa Ý Tri đan hai bàn tay vào nhau, ánh mắt nhìn giám đốc Ngô mang theo vài phần áp lực: "Chuyện ăn uống không vội. Tôi đến đây mang theo đầy thiện chí. Trước khi tới, tôi cũng đã tìm hiểu qua về xưởng nhà mình, nghe nói đã bị lãnh đạo phê bình hai lần rồi. Nhắc đến đồ hộp thì đúng là món ngon, ở thành phố An thì tiêu thụ tàng tàng, nhưng ở vùng Đông Bắc thì lại là món hàng hiếm nhà nào cũng chuộng. Tôi nghĩ chúng ta có thể bàn bạc lại việc hợp tác."

Không để giám đốc Ngô có thời gian phản ứng, Hứa Ý Tri quyết tâm cắt một miếng thịt từ ông giám đốc này: "Ban đầu tôi định làm cú ch.ót, mua đứt thiết bị cũ của nhà máy. Nhưng giờ tôi thấy chúng ta hoàn toàn có thể thay đổi phương thức hợp tác. Thiết bị cũ của xưởng các ông hỏng hóc không dùng được, chỉ có thể vứt xó trong kho phải không? Thay vì để không, chi bằng xưởng đồ hộp thế chấp thiết bị cũ cho chúng tôi trước, chúng tôi sẽ giúp xưởng tìm đầu ra cho đồ hộp. Ở thành phố An có tổng cộng ba nhà máy đồ hộp, chỗ này là nhỏ nhất. Tôi có người bạn làm trên thành phố, nghe nói ngài thị trưởng đang định cải tổ lại nhà máy. Nếu xưởng đồ hộp vẫn giậm chân tại chỗ, tôi e giám đốc Ngô cũng không vui vẻ gì nếu bị điều chuyển công tác đâu. Hợp tác với chúng tôi thì khác, nói thế nào thì cũng được tiếng là giúp đỡ bà con nông dân."

Giám đốc Ngô thoáng hoảng hốt. Ông ta cứ tưởng vớ được lũ ngốc lắm tiền, lặn lội từ xa đến đây lùng mua máy móc, trong bụng đã tính sẵn kế hoạch chia chác số tiền bán được. Giờ bị Hứa Ý Tri vô tình hay cố ý gõ cho một nhát, ông ta lập tức tái mặt. Chuyện thị trưởng không hài lòng với nhà máy ông ta cũng biết, vì thế nguồn hỗ trợ cho nhà máy ngày càng teo tóp, ông ta cũng có nỗi khổ khó nói. Ba nhà máy đồ hộp ở thành phố An, một cái là của em vợ thị trưởng, một cái do thân tín của lãnh đạo cấp trên quản lý, chỉ có cái xưởng của ông ta là quy mô bé nhất, lại là hàng tịch thu từ nhà họ Vạn, một địa chủ của địa phương. Tuy nói nhà họ Vạn giờ chẳng còn ai, nhưng vẫn luôn có người nói ra nói vào. Quan trọng nhất là năm đó người nhà họ Vạn xảy ra chuyện quá nhanh, nhà máy hoàn toàn không nắm được bí quyết chế tác đồ hộp. Hương vị đồ hộp do xưởng sản xuất rất nhạt nhẽo, trong khi hai nhà máy kia giá cả lại mềm hơn, ông ta cũng hết cách, chỉ có thể cầm cự cho xưởng khỏi c.h.ế.t đói.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Nữ Phụ Thập Niên 70 Sau Khi Thức Tỉnh - Chương 212: Chương 212 | MonkeyD