Nữ Phụ Thập Niên 70 Sau Khi Thức Tỉnh - Chương 213

Cập nhật lúc: 12/03/2026 08:00

Bây giờ biết Hứa Ý Tri không phải là loại trọc phú ngu ngốc chẳng hiểu gì, ngược lại còn điều tra kỹ càng từ trước, thậm chí biết cả chuyện máy móc bị hỏng, ông ta bắt đầu luống cuống. Nếu chuyện ông ta tuồn máy hỏng cho dân đen đến tai cấp trên, cái ghế giám đốc của ông ta coi như xong đời. Ông ta vội vàng nặn ra một nụ cười lấy lòng: "Người anh em, người anh em, chúng ta cứ từ từ nói chuyện. Dàn máy cũ này đúng là có chút trục trặc. Nếu các cậu tìm được linh kiện thay thế thì vẫn dùng ngon. Thế này đi, tôi bán rẻ cho các cậu, hai ngàn, hai ngàn đồng, cậu thấy sao?" Ông ta nghiến răng đưa ra cái giá c.ắ.t c.ổ.

Dàn máy này hồi trước mua với giá mười hai ngàn, xài được năm sáu năm thì hỏng một linh kiện quan trọng do lỗi thiết kế. Nếu là linh kiện bình thường thì có thể sang xưởng cơ khí nhờ đúc lại cái khác. Khổ nỗi máy này nhập từ nước ngoài, cái linh kiện đó trong nước không ai làm nổi. Muốn sửa thì phải chở cả máy ra nước ngoài, tiền cước vận chuyển đủ để tậu một dàn máy mới tinh trong nước, nên nó mới bị vứt xó như phế liệu.

Bán lại cho Hứa Ý Tri hai ngàn đồng, giám đốc Ngô cũng phải c.ắ.n răng dứt ruột, xót xa như bị cứa thịt. Kim Hoa Hoa bật cười, đợi giám đốc Ngô nhìn sang mới thu nụ cười lại: "Giám đốc Ngô, chúng ta cứ thẳng thắn với nhau đi. Dàn máy này hồi trước các ông mua từ nước D, mang về mới biết là hàng người ta đã thải loại, nguyên nhân chính là có một chi tiết thiết kế bị lỗi. Khi mua giá là mười hai ngàn, nhưng lúc báo cáo lên thành phố lại là mười tám ngàn phải không? Ông nói xem, nếu thị trưởng biết chuyện, ngài ấy sẽ nghĩ các ông bị lừa, hay là các ông cố ý mua đồ phế thải của nước ngoài để ăn đút lót?"

Giám đốc Ngô lúc này mồ hôi mẹ mồ hôi con túa ra như tắm, chỉ thấy đầu váng mắt hoa, như thấy trước cảnh mình mặc áo kẻ sọc ngồi bóc lịch. May mà ông ta leo lên được vị trí này cũng không phải dạng vừa, nhìn hai người vẫn ngồi chễm chệ, không có ý định rời đi, ông ta đoán sự việc vẫn còn có thể xoay chuyển. Ông ta vội vàng thanh minh: "Không, không, không, cậu nghe tôi giải thích đã."

"Vâng, chúng tôi đang nghe đây." Kim Hoa Hoa nở nụ cười ngọt ngào. Những thông tin cô vừa tung ra đều do hệ thống thu thập cấp tốc từ nhà máy, ngốn của cô đứt mười tệ dưa.

Giám đốc Ngô há miệng, nhưng chợt nhận ra mình chẳng có gì để bao biện. Sự thật rành rành ra đó: cả người đi mua lẫn đám lãnh đạo nhà máy đều có tư tâm, nên giá báo cáo mới chênh lên mấy ngàn đồng so với giá thực. Những người nhúng chàm trong vụ này đều có phần. Giờ đối mặt với hai người này, ông ta không biết phải giải thích sao cho lọt tai. Ông ta cũng hiểu rõ đối phương đã chuẩn bị từ trước, đành c.ắ.n răng nói: "Hai vị, chúng ta nói thẳng đi. Hai vị đã biết rõ những chuyện này thì chắc chắn không phải là người bình thường. Cái cớ mua thiết bị cho thôn cũng là giả đúng không? Hai vị muốn gì thì cứ nói thẳng, nếu làm được, lão Ngô này không nói hai lời sẽ làm ngay. Còn nếu không được, tôi cũng hết cách."

Hứa Ý Tri nhướng mày: "Giám đốc Ngô nghĩ nhiều rồi. Tôi đã nói từ đầu, chỉ là muốn đổi phương thức giao dịch với xưởng các ông. Các ông cung cấp thiết bị cũ, chúng tôi giúp tìm đầu ra. Dù sao ở thành phố An cạnh tranh cũng khốc liệt, thay vì tranh nhau một miếng bánh nhỏ, chi bằng mở rộng đường tiêu thụ khác. Như vậy đôi bên cùng có lợi. Lãnh đạo có hỏi tới, các ông cũng có thể báo cáo là đang hỗ trợ bà con nông dân phát triển kinh tế."

Lòng giám đốc Ngô lạnh toát. Rõ ràng là muốn tay không bắt giặc đây mà! Thị trường nơi khác đâu dễ mở cửa thế. Đây chỉ là cái cớ để họ cuỗm dàn máy cũ từ tay ông ta mà không tốn một xu. Nhưng ông ta có quyền từ chối sao? Đối phương đến có chuẩn bị, biết đâu trong tay đã nắm giữ bằng chứng. Nếu ông ta từ chối, họ đưa tài liệu cho lãnh đạo, cái ghế giám đốc của ông ta lập tức bay màu, còn phải bóc lịch nữa.

Đang lúc giám đốc Ngô tiến thoái lưỡng nan, Hứa Ý Tri không hề thúc giục, ngược lại còn gợi ý lối ra: "Nhà máy đâu phải của riêng ông, hồi trước mua máy móc cũng chẳng phải do ông tự quyết định. Chi bằng ông triệu tập ban lãnh đạo xưởng lại mở cuộc họp bàn bạc xem. Yên tâm, chúng tôi không vội, cũng muốn nhân cơ hội này đi tham quan xưởng một vòng."

Dù trước đó có căm phẫn Hứa Ý Tri đến mấy, thì lúc này khi Hứa Ý Tri đưa ra phương án giải quyết, giám đốc Ngô bỗng thấy có chút biết ơn đối phương. Ông ta vội vàng phân phó thư ký của mình dẫn hai người đi dạo quanh xưởng, còn mình thì đi tìm những người khác để họp bàn.

Quy mô nhà máy đồ hộp không tính là lớn, chỉ khoảng hơn hai trăm công nhân, nhưng các tiện ích đi kèm thì không thiếu thứ gì: nhà ăn, khu tập thể, thậm chí còn có cả một trường học hợp tác với nhà máy thực phẩm bên cạnh. Người đi cùng họ là thư ký Từ - tâm phúc của giám đốc Ngô. Vừa rồi đứng bên ngoài, anh ta không nghe được nhiều, cũng không hiểu ý đồ của giám đốc khi bảo mình đưa hai người này đi dạo là gì. Dưới sự cố ý hoặc vô ý của Hứa Ý Tri, anh ta cũng biết ý giữ khoảng cách, không lại quá gần.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Nữ Phụ Thập Niên 70 Sau Khi Thức Tỉnh - Chương 213: Chương 213 | MonkeyD