Nữ Phụ Thức Tỉnh - Chương 5
Cập nhật lúc: 01/07/2026 04:01
Khương Diệu giả lại hoang mang, sau đó nói một tràn những chuyện mà mình trải qua mấy hôm nay:
“Nam phụ vẫn luôn nhắn tin qua WeChat đòi hẹn gặp mặt tôi, nhưng cũng chẳng phải chỉ có bấy nhiêu, tôi không biết rốt cuộc đã xảy ra cái gì, tuy rằng tôi luôn từ chối anh ta, nhưng nếu cứ như thế thì dường như cũng chẳng phải là cách.”
“Còn có nữ chính, hai ngày trước tôi gặp cô ta ở lớp tự chọn, cô ta mang đến cho tôi một cảm giác… Rất khó hình dung, cứ quái quái thế nào ấy.”
“Hơn cả chính là..” Khương Diệu giả nhíu mày, móng tay vô thức cào cào vào quần áo:
“Thời gian này, hẳn nam phụ phải bị nam chính nhốt ở quán bar mới đúng, nhưng cốt truyện mãi vẫn chưa phát sinh.”
Cô ấy nói càng lúc càng nhiều, càng lúc càng hoảng loạn, hoàn toàn không thể nhận ra bên trong phòng ký túc xá có một vài động tĩnh rất nhỏ.
Tôi đứng một bên khoanh tay trước n.g.ự.c, ánh mắt sắc lạnh nhìn cô gái nhỏ đang bất an, nói với số 1123:
“Mày tuyển ký chủ này quá bất cẩn, đến bây giờ cô ấy vẫn chưa phát hiện trong phòng ký túc xá có người khác.”
Số 1123 chẳng nói chẳng rằng.
Chỉ thấy giường ngủ đối diện Khương Diệu giả lú ra một cái đầu, nữ sinh xoa xoa đôi mắt bực tức nói:
“Khương Diệu, cậu không thể nói chuyện nhỏ tiếng chút được à?”
Khương Diệu giả giật b.ắ.n mình, sau đó cô ấy quay lại mắt đối mắt với bạn cùng phòng: “Sao cậu lại ở trong phòng ngủ?”
“Tôi vẫn luôn ở đây.”
Nữ sinh ngáp một cái sau đó ngó trái ngó phải một vòng, rồi lộ ra nét mặt quai quái hỏi: “Mới nãy cậu nói chuyện với ai đấy?”
Khương Diệu giả đem cái đồng hồ quả quýt giấu sau lưng, tròng mắt láo liên, sau đó chột dạ nói: “Đâu có đâu, cậu nghe nhầm rồi.”
Bạn cùng phòng rõ ràng không tin lời của Khương Diệu giả, nhưng cũng chẳng truy hỏi nữa, chỉ là hôm sau trong khoa đã lan truyền tin đồn rằng “Thần kinh của Khương Diệu có vấn đề”.
Cái lời đồn này truyền đến tai Diệp Tri Bằng, chờ đến lúc cuối tuần Khương Diệu giả học xong lớp học tự chọn thì người đã đứng chờ sẵn ở ngoài cửa phòng học rồi.
Chung quanh người đến người đi, các bạn học tò mò nhìn tới nhìn lui hai người họ.
Khương Diệu giả ngượng ngùng cụp mắt xuống, nhỏ giọng hỏi: “Anh đến đây làm gì?”
Diệp Tri Bằng không trả lời, ngược lại nắm lấy cánh tay của cô ấy, mặc kệ cô ấy giãy giụa mà kéo người đi khỏi khu dạy học.
Anh ta sảy bước rất nhanh, Khương Diệu giả thất tha thất thiểu chạy chậm phía sau anh ta, chờ đến lúc dừng lại thì hai người đã đến một chỗ vô cùng vắng lặng bên trong rừng cây nhỏ.
Diệp Tri Bằng ôm c.h.ặ.t người trong lòng, sức lực của anh ta lớn, trên mặt cô gái nhỏ xuất hiện vẻ mặt đau đớn cũng không thèm thả lỏng ra, chỉ trầm giọng nói: “Tại sao không trả lời tin nhắn của anh?”
Khương Diệu giả giật giật cánh tay: “Anh buông em ra trước.”
Gương mặt Diệp Tri Bằng trầm xuống, ánh mắt thâm thuý nhìn quanh một vòng người trước mặt, một lát sau, sắc mặt của anh ta đột nhiên trắng bệch:
“Cô không phải Khương Diệu.”
Khương Diệu giả hơi đờ người, cô ấy liếc nhìn Diệp Tri Bằng, mới phát hiện hiện tại sắc mặt anh ta âm trầm đến doạ người, cô ấy lắp ba lắp bắp nói:
“Anh, anh nói cái gì đó, em nghe không hiểu.”
Diệp Tri Bằng buông tay, tự mình lẩm bẩm: “Khương Diệu sẽ không nhìn tôi như thế, cũng sẽ không giống như cô.”
Khương Diệu giả lùi về phía sau một bước, chột dạ nhìn anh ta.
Diệp Tri Bằng lại chẳng thèm đoái hoài đến, đứng ngốc lăng tại chỗ, nhìn chằm chằm mặt đất trống trãi lầu bầu.
“Tôi nên sớm phát hiện…”
“Tôi luôn biết cuộc sống của Diệu Diệu chẳng hề dễ dàng gì, cuối tuần cô ấy còn phải đi làm gia sư, bình thường cũng sẽ đến cửa hàng bánh ngọt làm thêm, cô ấy nói với tôi cô ấy rất thích hai công việc này, trước khi tốt nghiệp thì cô ấy sẽ không xin từ chức.”
“Từ trước đến nay cô ấy không thích màu đen, cũng không thích hoá trang, không thích đeo trang sức, không thích mặc váy, rất nhiều đồ mà tôi tặng cho cô ấy, từ trước đến giờ cô ấy đều chưa từng dùng qua.”
Đôi mắt tĩnh lặng như mặt hồ của anh ta liếc nhìn Khương Diệu giả, sau đó nở một nụ cười gượng hết sức khó coi: “Nhưng từ lúc xuất viện, cô ấy đã không còn đi làm gia sư nữa, còn bắt đầu mang túi xách màu đen, sẽ thường mặc váy trang điểm rồi đeo lắc tay.”
Tôi ôm mèo nhỏ đứng sau lưng hai người họ, lẳng lặng nghe Diệp Tri Bằng gọi tên tôi.
Số 1123 hỏi tôi: “Chẳng phải anh ta thích Sầm Vi sao? Sao lại có thể nhớ được những chi tiết nhỏ nhặt của cô như thế?”
Tôi thở dài, nhìn thân thể đang khẽ run của Diệp Tri Bằng, nhẹ giọng nói: “Bởi vì anh ta quá ngu ngốc.”
Ngốc đến nỗi cho tới giờ mới phát hiện thì ra là bản thân đã thích tôi.
Tuy rằng trong tiểu thuyết không có viết cụ thể nhưng đúng thật là tôi với Diệp Tri Bằng từng có một đoạn thời gian vô cùng ngọt ngào.
Ngoại trừ chuyện anh ta xem tôi là thế thân thì những chuyện khác anh ta chưa làm sai cái gì, bằng không Khương Diệu trong tiểu thuyết cũng không đến mức yêu anh ta đến nước c.h.ế.t đi sống lại.
Tôi tới tận bây giờ đều nhớ rõ, nghỉ hè năm nhất ở bên nhau, Diệp Tri Bằng đã lên kế hoạch hoàn hảo dẫn tôi đến thành phố bên cạnh ngắm biển, chỉ vì tôi thuận miệng nói với anh ta là từ lúc sinh ra tới giờ vẫn chưa thấy biển bao giờ.
