Nữ Phụ Thức Tỉnh - Chương 6
Cập nhật lúc: 01/07/2026 04:01
Hồi trước những điều tôi biết về biển đều chỉ qua sách vở phim ảnh, mãi đến lúc tận mắt nhìn thấy thì những buồn phiền chất chứa đã lâu trong phòng bỗng phắn một cái bay biến hết.
DiệpTri Bằng đứng bên cạnh tôi, nước biển mát lạnh dưới chân cứ xô tới xô lui.
Thấy tôi cứ luôn chăm chú ngắm biển, anh ta có chút bất mãn, xoay đầu tôi qua, hỏi: “Diệu Diệu thích món quà này của anh chứ?”
Tôi mím môi cười thẹn thùng: “Thích.”
“Thế có muốn khen thưởng cho anh không?”
Tôi im lặng nhìn anh ta một lúc, sau đó nhón chân nhẹ nhàng hôn lên má trái của anh ta.
Giây phút đó, biển lặng, gió dịu dàng, tiếng tim đập rộn của Diệp Tri Bằng vang lên bên tai tôi, tôi nhắm mắt lại, mặc cho anh ta trằn trọc trên môi tôi, dưới tiếng sóng xô mặc dung túng cho anh ta mạnh mẽ đoạt lấy.
Từ trước đến nay, đó là lần duy nhất tôi phóng túng.
Chúng tôi ở thành phố đó tổng cộng ba ngày, phần lớn thời gian đều là tôi ngồi xếp bằng trên bờ cát yên lặng ngắm biển, nhưng Diệp Tri Bằng lại chẳng chịu ngồi yên một chỗ, anh ta đào cát nhặt được rất nhiều vỏ sò rồi bỏ nó vào trong xô, cuối cùng mang tặng cho tôi là cái xinh đẹp nhất trong số đó.
Buổi tối trước lúc trở về, có một doanh nhân nhà giàu tổ chức tiệc tối trên biển, tôi với Diệp Tri Bằng ngồi bên cạnh nhau, mười ngón tay đan c.h.ặ.t vào nhau, trong mắt cả hai đều bập bùng ánh lửa.
Anh ta không hiểu tại sao lại đột nhiên liếc nhìn tôi một cái rồi toe toét cười: “Muốn nghe đàn không?”
Lúc đó tôi có uống chút rượu, đầu óc mơ mơ màng màng, ngây ngô cười hỏi: “Anh muốn em xướng cho anh sao?”
Diệp Tri Bằng xoa nhẹ đầu tôi, đứng dậy đi đến bên cạnh dàn nhạc.
Anh ta ghé sát một người trong số đó, nói nói gì đó sau đó người nọ liếc nhìn tôi, tỏ vẻ gật đầu đã hiểu, đem đàn ghi ta trong tay đưa cho anh ta.
Thanh niên đẹp trai cao lớn ngồi cạnh lửa trại bập bùng, cúi đầu nghiêm túc chỉnh dây đàn, tiếng đàn trong trẻo cũng theo đầu ngón tay của anh ta rơi xuống.
Một lát sau, anh ta ngẩng đầu, nở một nụ cười loá mắt với tôi: “Bài hát này tôi muốn gửi tặng cho bạn gái của tôi.”
Tim tôi nhảy dựng lên một cái, cách đám đông nhìn anh một cái, sau đó vô thức nắm c.h.ặ.t lấy chai rượu trong tay.
Trong lúc mọi người đang ồn ào sôi nổi, Diệp Tri Bằng dịu dàng nhìn tôi, chất giọng của anh là chất giọng thiếu niên trong sáng mang theo chút trầm khàn, nghe đặc biệt êm tai.
“Tôi rơi vào tình yêu cuồng nhiệt mù quáng, đã biến em trở thành thiên hậu được ngàn người sủng ái.”
Men rượu trong người tôi tản đi đôi chút.
Trong khoảnh khắc đó tôi không biết rốt cuộc trong lòng tôi có cảm giác gì, chỉ là có chút tiếc nuối mà nghĩ: Thì ra bài hát này không phải hát cho tôi nghe.
Bởi vì cái người làm Diệp Tri Bằng rơi vào tình yêu cuồng nhiệt mù quáng, từ trước đến nay chưa bao giờ là tôi.
Sau đó tôi cứ tỏ ra bản thân hoàn toàn chẳng hề biết gì, ngoan ngoãn làm một người bạn gái đủ chức, hỏi han ân cần, quan tâm đầy đủ.
Đôi lúc Diệp Tri Bằng cũng nói bóng nói gió nhưng tôi cũng chẳng hề để vào tai, chỉ là tôi đối với anh ta càng lúc càng tốt, làm thêm kiếm được tiền xong, ngoại trừ tiền sinh hoạt cùng học phí, tất cả còn lại đều dùng để mua quà cho anh ta.
Mà Diệp Tri Bằng cũng là một người cực kỳ công bằng, nếu tôi cho anh ta mười phần, anh ta sẽ trả lại tôi mười phần.
Chính lẽ đó anh ta cũng đâu biết, dưới dáng vẻ giả dối yêu tôi đến tột cùng cũng chứa vài phần thiệt tình.
Nhưng tôi biết.
Tôi bình tĩnh nhìn xem xét mối quan hệ giữa chúng tôi, từng bước từng bước nhìn Diệp Tri Bằng luân hãm.
Hẳn là giáng sinh năm trước, chúng tôi cùng nhau đi công viên giải trí.
Tôi mặc chiếc áo lông vũ dày cộm, quấn một cái khăn choàng cổ xấu xí màu đỏ, tung tăng nhảy nhót trong đám đông.
Diệp Tri Bằng nhanh tay lẹ mắt nắm tay của tôi, thấp giọng quở mắng: “Đi chậm một chút, cẩn thận bị lạc.”
Tôi làm mặt quỷ với anh ta, tuỳ tiện lấy một cái băng đô từ sạp hàng bên cạnh đeo lên cho anh ta, cười nói: “Anh hiện tại hệt như ông già Noel luôn.”
Anh ta sờ sờ cái băng đô trên đầu, cũng nở nụ cười: “Thế hôm nay anh chính là ông già Noel đi phát quà cho Diệu Diệu.”
Anh ta trịnh trọng hỏi tôi: “Em muốn quà gì?”
Tôi nghiêng đầu nghĩ nghĩ, thấp giọng nói: “Anh cho em xem tuyết đi.”
Diệp Tri Bằng cau mày: “Em cũng xem trọng bạn trai em quá rồi, cái chuyện liên quan đến thời tiết sao anh có thể điều khiển được cơ chứ.”
Tôi cúi đầu nhìn điện thoại một cái, rồi lại ngẩng đầu nhìn anh ta: “Không sao, thế em dẫn anh đi ngắm tuyết.”
“Sao cơ?”
Tôi cũng không giải thích gì nhiều, chỉ nhón chân che mắt anh ta lại, hàng mi dày khẽ cọ nhẹ trên tay tôi, một lát sau tôi bỏ tay ra.
Giữa tiếng hô lên kinh ngạc của đám đông, Diệp Tri Bằng ngốc lăng nhìn bông tuyết đang rơi trên tay tôi.
Tôi đắc ý xoa eo nói: “Chắc anh không biết rồi, tối nay chín giờ ở công viên này sẽ có tuyết nhân tạo.”
“Nên em mới dẫn anh đến đây sao?”
Tôi gật đầu, hỏi anh ta: “Anh vui không?”
Diệp Tri Bằng im lặng nhìn tôi, bỗng thoáng chốc anh ta cúi đầu hôn khẽ một cái lên má tôi.
Trong nháy mắt đó, tôi thấy được cảm xúc rung động chợt loé lên rồi biến mất trong mắt anh ta.
