Nữ Phụ Truyện Ngọt Sụp Đổ Tâm Lý - Chương 3
Cập nhật lúc: 26/07/2026 10:02
Trên đường lên thang máy.
Cô ấy véo má tôi.
Tôi ngơ ngác nhìn.
Cô ấy tặc lưỡi.
"Trần Hựu Hy à Trần Hựu Hy. Cậu tiêu đời rồi. Cậu sắp đào rau dại vì yêu. Lại còn bao cả một ngọn núi."
6
Nửa đêm.
Tôi mơ màng ngồi dậy.
Dưới giường vẫn còn để một chiếc đèn nhỏ.
Tôi ở phòng hai người.
Chắc chắn là bạn cùng phòng tốt bụng để lại cho tôi.
Tôi cảm động kéo rèm giường ra.
Kiều Lạc đang đeo tai nghe xem phim.
Thấy tôi đã tỉnh.
Cô ấy tháo tai nghe xuống.
"Đỡ hơn chưa? Có phải thấy toàn thân tràn đầy sức mạnh. Muốn đào sạch rau dại trên đời không?"
Chỉ một câu, đã kéo những ký ức đau thương của tôi trở về.
Tôi ôm mặt, mặt nóng bừng.
"A a a! Xin cậu đừng nhắc nữa. Tớ còn ôm Lục Kỳ Niên gọi chồng. Cứ đòi người ta hôn."
Kiều Lạc chỉ vào môi tôi.
"Thế hôn được chưa?"
Tôi lắc đầu.
"Mặt thì sao?"
Tôi tiếp tục lắc.
"Cậu đi rồi. Chắc mặt đất sạch bóng luôn. Ý gì?"
Giọng Kiều Lạc và giọng nói trong đầu chồng lên nhau.
"Mất sạch mặt mũi."
Tôi giống hệt một con sói.
Ngửa đầu tru lên với bóng đèn trên trần nhưng không dám quá to.
Kiều Lạc nhìn không nổi.
"Tru cái gì? Đổi người thích đi. Nếu không, tớ lừa anh trai tớ tới cho cậu chơi. Anh ấy cũng đẹp trai lắm."
Tôi đau khổ chui trở lại giường.
"Cảm ơn nhé."
Nhắm mắt lại.
Toàn là cảnh mình phát điên.
Tôi trằn trọc cả đêm.
Giọng nói trong đầu vẫn không ngừng lặp đi lặp lại.
[Nữ phụ độc ác sẽ không có kết cục tốt.]
[Nam nữ chính sẽ sống hạnh phúc bên nhau.]
[Còn cô chỉ xứng ở cạnh đống rác.]
Tôi cầm điện thoại.
Có khá nhiều tin nhắn.
Đọc từng cái một.
Cho đến khi thấy tin của Lục Kỳ Niên.
[Nghỉ ngơi cho tốt nhé.]
[Sáng mai em muốn ăn gì không? Tôi mang tới cho em.]
Tôi biết Lục Kỳ Niên có thói quen tập thể d.ụ.c mỗi sáng.
Ba trăm sáu mươi lăm ngày.
Ngày nào cũng chạy bộ buổi sáng.
Ban công ký túc xá tôi nhìn được xuống sân vận động.
Nếu dậy sớm, tôi sẽ nhìn thấy anh.
Có lẽ vì tập luyện thường xuyên, cơ bụng của anh rất rõ.
Mùa hè mặc quần áo mỏng, chỉ cần đổ chút mồ hôi.
Áo dính lên người là có thể lờ mờ thấy đường nét cơ bụng.
Tôi mải mê tưởng tượng.
Đến lúc định thần lại.
Đã gửi cho anh hai chữ.
[Cơ bụng.]
Tôi luống cuống bấm thu hồi nhưng đối phương còn nhanh hơn tôi.
[?]
[??]
[???]
Xong đời.
Lần này mới thật sự là mất sạch mặt mũi.
Tôi vén rèm.
Kiều Lạc đã lên giường ngủ.
Không có ai để tham khảo ý kiến.
Tôi chỉ biết nghe tiếng tim mình đập thình thịch, rồi nói bừa: "Đều tại anh. Đáng lẽ em phải ngủ từ lâu rồi. Bây giờ lòng em rối loạn. Không ngủ nổi. Anh đúng là đáng ghét."
Mỗi giây trôi qua, đều dài như vô tận.
Tôi bấm c.h.ặ.t lòng bàn tay.
Chờ tin nhắn của Lục Kỳ Niên.
Chỉ mong anh đột nhiên bị ai đó đ.á.n.h.
Mất trí nhớ, quên sạch mấy chuyện ngu ngốc tôi làm.
Nhưng ông trời không nghe lời cầu nguyện của tôi.
Anh trả lời: [Xin lỗi. Anh cũng rối rồi.]
7
Kỳ lạ thật.
Rõ ràng Lục Kỳ Niên đang xin lỗi tôi.
Vậy mà tim tôi lại đập nhanh hơn.
Tôi còn chưa kịp hiểu vì sao.
Giọng nói trong đầu đã nổi giận.
[Không được nghĩ!]
[Anh ấy không phải của cô! Không phải!]
Khung cảnh tôi tỏ tình.
Bị từ chối rồi bị mọi người cười nhạo.
Lại hiện lên.
Tôi ngồi trên giường xem hết.
Khẽ thở dài.
"Rốt cuộc… Tại sao Lục Kỳ Niên không thích mình nhỉ?"
Giọng nữ kia lặp đi lặp lại ba lần.
[Vì anh ấy là nam chính.]
Rồi đưa ra kết luận.
"Cho nên. Cô không xứng."
Tôi vẫn không hiểu.
"Anh ấy rất giỏi. Nhưng tôi cũng đâu kém. Tôi học cùng một trường đại học với anh ấy. Xét cả trí thông minh lẫn sự cố gắng. Tôi đâu có thua kém anh ấy. Ngoại hình, gia cảnh cũng không tệ. Tôi chưa từng làm chuyện thất đức. Cuối tháng nếu dư tiền thì đem đi quyên góp. Vậy tại sao tôi lại không xứng?"
Có lẽ vì lần này giọng tôi dịu xuống.
Nên giọng nói kia không còn mỉa mai nữa.
Rất nhanh đã trả lời.
[Vì tác giả viết như vậy.]
[Đừng vùng vẫy nữa.]
Tôi nằm xuống chăn.
Khép mắt lại, cuối cùng thế giới cũng yên tĩnh trở lại.
8
Trước khi thức dậy, tôi đã tự chuẩn bị tâm lý đến một trăm tám mươi lần.
Đang định làm lần thứ một trăm tám mươi mốt thì Kiều Lạc đã thúc giục tôi.
"Mau lên."
Tôi cuống cuồng thu dọn, đầu tóc bù xù chạy theo cô ấy ra ngoài.
"Mấy giờ rồi mà gấp thế? Hả?"
Kiều Lạc cười như không cười liếc tôi một cái, ra hiệu bảo tôi đi theo.
Ra khỏi ký túc xá, cô ấy dừng bước.
"Tớ muốn giúp cậu kiểm chứng xem Lục Kỳ Niên có thật lòng không. Không tệ, mới sáng sớm đã đứng đợi ở đó rồi."
Tôi còn chưa kịp phản ứng thì đã bị cô ấy kéo mạnh về phía trước.
"Hai người nói chuyện cho đàng hoàng đi, lần sau đừng khóc nữa. Nhìn đáng thương lắm."
Đến khi hoàn hồn, tôi đã đứng trước mặt Lục Kỳ Niên.
C.h.ế.t tiệt.
Trong lòng thì đang mắng c.h.ử.i, ngoài mặt vẫn nở nụ cười tươi.
"Chào buổi sáng. Hôm qua cảm ơn anh nhé. Mỗi lần say là em hơi mất kiểm soát. Sắp muộn học rồi, em đi trước đây."
Tôi vừa xoay người định chạy thì đã bị Lục Kỳ Niên dễ dàng chặn đường.
"Bây giờ còn chưa đến bảy giờ. Tôi thấy em toàn đi học sát giờ, vội cái gì?"
Tôi nhìn điện thoại.
Sáu giờ năm mươi ba.
Lục Kỳ Niên nhìn tôi chăm chú một lúc.
"Vậy là... em đang tránh tôi? Hôm qua em ôm tôi gọi chồng ơi, còn hôn tôi, sờ tới sờ lui, sờ đến mức quần áo tôi xộc xệch. Không định chịu trách nhiệm à?"
