Nữ Phụ Truyện Ngọt Sụp Đổ Tâm Lý - Chương 4

Cập nhật lúc: 26/07/2026 10:02

Tôi sửng sốt.

"Sao có thể chứ? Rõ ràng em còn chưa hôn trúng anh mà."

Ánh mắt Lục Kỳ Niên khẽ động, ý cười càng rõ.

"Thì ra em vẫn nhớ."

Anh ghé sát lại, nói khẽ bên tai tôi:

"Hôm qua em gọi 'chồng ơi', làm tôi..."

Tôi trợn tròn mắt.

Một Lục Kỳ Niên luôn nho nhã, lệ độ, sao lại có thể nói ra những lời như vậy?

Anh đang trêu chọc tôi sao?

Trong lòng tôi gào thét: Biết ngay mà. Anh ấy thích mình.

Giọng nữ trong đầu lại ré lên, còn lôi đoạn video kia ra cho tôi xem.

Tôi dứt khoát nhắm mắt.

Nhất định phải nghe chính miệng Lục Kỳ Niên nói không thích tôi, nếu không tôi vẫn sẽ không cam lòng.

"Lục Kỳ Niên, anh... có thích em không?"

Môi tôi chợt cảm nhận được một hơi ấm mềm mại rồi nhanh ch.óng rời đi.

Tôi không dám tin nhìn anh.

Giọng Lục Kỳ Niên nghiêm túc mà dịu dàng.

"Đúng vậy, bạn học Trần Hựu Hy. Anh thích em. Đã thích em từ rất lâu rồi. Hôm qua tôi không từ chối em. Tôi chỉ muốn để người tỉnh táo như em tự lựa chọn."

Tôi cảm giác cả thế giới đang b.ắ.n pháo hoa.

Đầu óc ù đi, tim đập nhanh như trống.

Giống như viên sủi bị ném xuống nước, từng chuỗi bọt khí không ngừng nổi lên.

Trong lòng tràn ngập niềm vui.

"Biết ngay mà. Hu hu hu... ôm một cái."

Anh vòng tay ôm tôi từ phía sau, siết c.h.ặ.t.

Tôi nghe thấy nhịp tim anh hỗn loạn.

"Tim anh đập nhanh quá."

Lục Kỳ Niên cụp mắt, hàng mi khẽ run.

"Ừ. Vì tôi muốn hỏi… Em có thể làm bạn gái tôi không? Tôi hơi căng thẳng."

Tôi ôm ngược lại anh, tiện tay sờ một cái vào eo anh.

Được lắm.

Eo đẹp thật.

Nhìn là biết người tập luyện thường xuyên.

Cơ thể Lục Kỳ Niên lập tức cứng đờ.

Anh lúng túng nắm lấy tay tôi.

"Hựu Hy… Đừng nghịch nữa."

Tôi vùi đầu vào n.g.ự.c anh, giấu đi nụ cười hưng phấn đến mức hơi kỳ quái.

Biết ngay mình không chọn nhầm mà.

Đúng chuẩn "nam bảo mẫu" trong mơ.

"Em đồng ý. Đừng căng thẳng nữa nhé. Bạn trai."

Tôi ngẩng đầu nhìn anh.

Mặt Lục Kỳ Niên đỏ bừng đến tận mang tai.

Tim anh đập còn nhanh hơn.

"Cảm ơn em… Đã chọn tôi."

Không hiểu vì sao, nghe anh nói vậy, tôi bỗng có cảm giác muốn khóc.

9

"Sao tim anh càng lúc càng đập nhanh thế? Không phải sẽ vì tim thiếu m.á.u mà c.h.ế.t luôn đấy chứ? Hu hu hu… anh c.h.ế.t rồi thì em biết làm sao?"

Vốn dĩ tôi chỉ định nói giỡn để anh bớt căng thẳng.

Chủ yếu là tim anh đập thình thịch, dựa vào nghe rõ mồn một, làm tôi thấy khó chịu.

Lục Kỳ Niên mỉm cười.

Nụ cười ấy còn dịu dàng hơn cả ánh trăng rơi xuống nhân gian.

"Đừng lo. Sức khỏe tôi rất tốt. Chỉ là em ở gần quá. Nó không chịu nghe lời."

Tôi hơi tiếc nuối rời khỏi lòng anh.

"Không sao. Sau này sẽ không hồi hộp nữa."

Lục Kỳ Niên lắc đầu.

"Không đâu. Tôi sẽ luôn hồi hộp vì em."

Giọng nói trong đầu ngày càng dữ dội.

Tôi không thể tiếp tục làm ngơ.

[Cô dám cướp người đàn ông của nữ chính! Đi c.h.ế.t đi!]

[Không sao, chờ nữ chính xuất hiện là cô sẽ bị đá thôi. Cô chỉ là bàn đạp.]

[Đồ mối tình đầu ngu ngốc của nam chính.]

[Kẻ trồng cây, người khác hưởng bóng mát. Sau này anh ấy sẽ chỉ đối xử với nữ chính tốt hơn.]

...

Giọng nói vốn ch.ói tai giờ trở nên trầm thấp, không ngừng vang vọng trong đầu tôi.

Tôi xoa xoa thái dương.

"Cô đúng là dễ nổi điên."

[A a a a!]

Nó gào khóc t.h.ả.m thiết.

Lục Kỳ Niên thấy tôi bỗng im lặng thì lo lắng nhìn tôi.

"Sao thế? Tôi nhớ trước đây em rất ít khi ốm. Có phải hôm qua uống rượu nên giờ đau đầu không?"

Tôi bám lấy vai anh, ra hiệu cho anh cúi xuống.

Anh không chút do dự ngồi xổm trước mặt tôi, chăm chú nhìn tôi.

"Muốn tôi cõng em đến phòng y tế không?"

Ngay khi chạm vào Lục Kỳ Niên, giọng nói trong đầu lại gào to hơn.

Tôi leo lên lưng anh.

Anh giữ lấy chân tôi rồi đứng dậy.

"A a a!"

Tôi bắt chước đúng kiểu gào thét của giọng nói kia.

Âm lượng và ngữ điệu giống đến mười phần.

Lục Kỳ Niên giật mình, suýt nữa ngã.

"Hựu Hy, sao thế?"

Giọng nữ trong đầu tức điên lên.

[Sao cô có thể như vậy?]

[A a a! Đồ tiện nhân!]

Tôi cũng không chịu thua, quay sang hét với Lục Kỳ Niên.

"Sao cô có thể như vậy? A a a! Đồ tiện nhân!"

Lục Kỳ Niên không hiểu chuyện gì xảy ra, vội nói:

"Tôi đưa em đến bệnh viện.”

“Không được đi! Anh mà đi là em không thèm để ý anh nữa."

Tôi đâu có bị bệnh thật.

"Đứng yên đây."

Tức quá, tôi đá nhẹ anh một cái.

Lục Kỳ Niên im lặng.

Nhưng động tác cứ chốc chốc lại muốn quay đầu nhìn đã để lộ sự lo lắng của anh.

Tôi thử thương lượng với giọng nói trong đầu.

"Cô hét một câu. Tôi sẽ hét một câu với Lục Kỳ Niên. Yên phận đi. Nếu nữ chính xuất hiện, Lục Kỳ Niên thật sự thích cô ấy, tôi cam đoan sẽ không cản trở."

Nó nửa tin nửa ngờ.

[Tôi dựa vào cái gì để tin cô?]

[Cô chỉ là nữ phụ độc ác hèn hạ thôi.]

"Tưởng cô còn lựa chọn à? Có hai con đường. Một là tiếp tục đối đầu với tôi, xem tôi phát điên trước hay Lục Kỳ Niên suy nhược tinh thần trước. Hai là tạm thời đình chiến. Nếu Lục Kỳ Niên thích nữ chính, tôi lập tức biến mất, tuyệt đối không để nữ chính vì tôi mà buồn.”

[Cô lấy gì đảm bảo?]

"Trước khi nữ chính xuất hiện, tôi sẽ không công khai chuyện hẹn hò với Lục Kỳ Niên. Thế nào?"

Bên kia im lặng một lúc rồi đáp:

[Được.]

[Chờ ngày cô cút đi đi.]

[Nam chính không thể nào không yêu nữ chính được.]

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Nữ Phụ Truyện Ngọt Sụp Đổ Tâm Lý - Chương 4: Chương 4 | MonkeyD