Nữ Phụ Truyện Ngọt Sụp Đổ Tâm Lý - Chương 5
Cập nhật lúc: 26/07/2026 10:03
"Nếu Lục Kỳ Niên không thích nữ chính thì cô có thể cút khỏi đầu tôi không?"
Nó cười khẩy hai tiếng.
[Yên tâm.]
[Nếu nam chính không yêu nữ chính thì nhiệm vụ của tôi thất bại, tôi sẽ bị xóa sổ ngay. Không cần cô lo.]
Cuối cùng nó cũng yên tĩnh.
Tôi vỗ vai Lục Kỳ Niên, bảo anh thả tôi xuống.
Anh muốn nói rồi lại thôi.
"Chỉ là tự dưng muốn trêu anh một chút thôi. Đừng để trong lòng. Em mời anh ăn sáng nhé. Nhưng em có một chuyện muốn nhờ."
10
Lục Kỳ Niên vui lắm.
Cả người đều toát lên vẻ hạnh phúc.
Khóe mắt đuôi mày đều mang ý cười, nói chuyện cũng dịu dàng hơn bình thường.
Cho đến khi tôi nói: "Chúng mình... tạm thời đừng công khai được không?"
Nụ cười trên mặt anh lập tức biến mất sạch sẽ.
Giống như vừa trúng năm triệu rồi lại bị báo rằng đó là dãy số trúng thưởng của kỳ trước.
"Tôi... khiến em thấy mất mặt lắm sao?"
"Tất nhiên là không."
Giọng nữ kia cười trên nỗi đau của người khác.
[Nếu cô dám nói sự thật, cô sẽ c.h.ế.t ngay lập tức.]
[Đó là quy tắc của thế giới này.]
Tôi hé miệng.
Chỉ vừa nảy ra ý định thử nói, còn chưa phát ra nổi nửa âm tiết...
Trái tim đã như bị một bàn tay vô hình bóp c.h.ặ.t.
Đau đến mức sắp nổ tung.
Tôi lập tức ngậm miệng.
Đang định nghĩ cớ khác giải thích thì Lục Kỳ Niên dường như đã nhìn thấu suy nghĩ của tôi.
"Không sao. Không công khai thì không công khai. Chỉ cần em không phải người bắt cá hai tay là được."
Anh nói đầy tủi thân.
Tôi bật cười.
"Không đâu. Em thích anh. Rất nghiêm túc."
Khi tôi thích Lục Kỳ Niên, từng có người lén nói tôi không biết giữ giá, nói tôi quá "lụy".
Bởi vì tôi thể hiện quá rõ ràng.
Nhưng tôi thấy chẳng sao cả.
Tôi không bám riết lấy anh.
Cũng chưa từng mang đến phiền phức cho anh.
Thích một người, muốn ở bên người ấy nên chân thành đối xử với họ...
Chẳng phải đó là điều rất bình thường sao?
Tôi không hiểu vì sao lại bị người khác gọi là "lụy".
Huống hồ...
Tôi không tin ánh mắt Lục Kỳ Niên nhìn tôi lại hoàn toàn trong sáng.
Rõ ràng...
Chính anh mới là người quyến rũ tôi trước.
11
Chính là Lục Kỳ Niên quyến rũ tôi.
Biểu hiện cụ thể là lúc anh ghì tôi vào lòng rồi hôn, đúng là... bại hoại thuần phong mỹ tục.
Sao có thể...
Cứ đuổi theo hôn tôi mãi thế chứ.
Vành tai Lục Kỳ Niên đỏ bừng, nhưng đôi môi lại nóng ấm.
Giọng nói mập mờ đến mức khiến người ta đỏ mặt.
Tôi mấy lần định đẩy anh ra, nhưng anh càng cúi sát hơn, hơi thở nóng rực.
Rất lâu sau, anh mới chịu buông tôi.
Thở không nổi, tôi hít sâu một hơi.
Đường gân nổi lên dưới làn da anh vẫn chưa dịu xuống, tôi không nhịn được đưa tay chạm thử.
Trong đôi mắt vốn dịu dàng của Lục Kỳ Niên hiện lên vài phần trêu chọc.
"Đừng có chọc tôi."
Tên này...
Hôn cũng thích thật.
Dáng người cũng đẹp.
Chỉ là...
Thể lực tốt quá.
Có thể hôn lâu đến thế.
Khoảnh khắc ấy, cuối cùng tôi cũng hiểu câu Đỗ Phi từng nói: "Miệng cậu vẫn còn nguyên mà, còn biết cưỡng hôn người khác nữa, đáng sợ thật."
"Lục Kỳ Niên."
Tôi kéo nhẹ tay anh, đổi lại là ánh mắt anh cúi xuống nhìn tôi.
"Hu hu hu... sao anh hôn giỏi thế? Có phải từng học rồi không?"
Mặc kệ ba bảy hai mốt, tôi chui luôn vào lòng anh.
Đúng là tôi biết tự tìm phúc cho mình.
Nam bảo mẫu.
Ha...
Là của tôi.
Ha ha.
Không cần ngẩng đầu tôi cũng biết, Lục Kỳ Niên đang bất lực nhìn tôi dụi tới dụi lui trong lòng anh.
"Hừ."
Trên đỉnh đầu vang lên một tiếng cười khẩy.
Giọng nữ vốn giả c.h.ế.t bỗng như được tiêm m.á.u gà, lập tức hăng hái.
[Xong đời rồi, nam chính không cần cô nữa.]
[Lần này tôi không có hét bậy đâu, đừng có lại phát điên trước mặt nam chính đấy.]
Tôi nắm c.h.ặ.t áo Lục Kỳ Niên.
Nếu anh dám nói chia tay...
Tôi sẽ xé nát áo anh ngay bây giờ khiến anh mất sạch mặt mũi.
May mà anh không nói.
Anh chỉ hơi bất mãn.
"Vất vả lắm mới quyến rũ được em… Thế mà em lại bảo tôi lẳng lơ? Trần Hựu Hy, em giỏi thật."
Sao anh lại lật nợ cũ của tôi chứ?
Tôi lập tức chặn miệng anh bằng một nụ hôn.
Lục Kỳ Niên khựng lại.
Rồi rất nhanh lấy lại tinh thần, còn được đằng chân lân đằng đầu.
12
[Đồ...]
Mắng bẩn thật.
Tôi chẳng buồn chấp.
[Rõ ràng cô nói sẽ không chủ động chạm vào nam chính nữa mà.]
"Hôm nay là ngoài ý muốn."
"Với lại cô nhìn xem, Lục Kỳ Niên hôn tôi lâu như vậy. Dù tôi không chạm vào anh ấy thì đợi tôi nghỉ khỏe rồi anh ấy cũng sẽ chủ động hôn thôi. Đang yêu là thế mà."
[Đồ súc sinh! Sắp đến lúc nam nữ chính gặp nhau rồi, cô xong đời rồi.]
Tôi mặc kệ nó, đ.á.n.h răng rửa mặt xong chuẩn bị đi ngủ.
Nhưng mỗi lần sắp ngủ...
Nó lại hét lên: [Nam chính không phải của cô! Cô xong rồi!]
[Chia tay!]
Nó cứ lải nhải mãi.
Rõ ràng nếu tôi không chịu thì nó sẽ không để tôi ngủ.
"Im miệng."
[Không! Nam chính không có ở đây, cô còn lấy gì uy h.i.ế.p tôi?]
Tôi ngồi dậy, xuống giường lấy điện thoại đang sạc.
Ba giờ ba mươi tư sáng.
Nhà vệ sinh cách âm khá tốt, tôi vào đó gọi cho Lục Kỳ Niên.
Khoảng mười mấy giây sau, anh bắt máy.
Mơ hồ nghe được tiếng anh mặc quần áo.
"Sao thế? Có chuyện gì xảy ra à?"
Tôi đúng là quá đáng.
"Không có gì. Chỉ là… anh có thể sang đây một lát được không?"
Giọng nói trong đầu làm tôi đau đến phát nổ.
Lục Kỳ Niên đồng ý rất nhanh.
"Được. Đợi tôi."
Anh không cúp máy.
Tôi nghe thấy tiếng gió rít khi anh chạy.
