Nữ Phụ Xinh Đẹp Thập Niên 70 - Chương 300

Cập nhật lúc: 28/04/2026 01:14

Vừa đọc xong dòng chữ trên thư, Nguyễn Khiết đã cười tươi rạng rỡ: "Chú năm lên chức làm cha rồi!"

Nguyễn Khê cũng cười híp mắt: "Chú ấy chắc phải mừng phát điên lên ấy chứ."

Nguyễn Khiết: "Chắc chắn rồi, em mới nghĩ đến thôi mà đã thấy vui sướng lây rồi."

Nguyễn Khê vui vẻ gấp bức thư lại, cẩn thận nhét vào phong bì, rồi đặt cả phong bì thư vào trong ngăn kéo.

Cùng lúc đó, ở căn phòng kế bên, Diệp Thu Văn đang đ.á.n.h diêm đốt thư.

Cô ta đốt tổng cộng bốn bức thư, một bức của Lục Viễn Chinh viết từ quân khu gửi tới, người gửi lại đề tên một cô gái. Nội dung bức thư cũng chẳng có gì quá phận, chỉ là báo cho cô ta biết trung ương đã chính thức tuyên bố khôi phục kỳ thi đại học, tuy báo đài chưa chính thức đưa tin nhưng chuyện này là ván đã đóng thuyền, và còn hẹn cô ta cùng thi đỗ đại học để cùng nhau xây đắp một tương lai tươi sáng.

Ba bức thư còn lại thì không phải viết cho cô ta, trong đó hai bức gửi từ đơn vị địa phương, bức còn lại đến từ Thân Hải.

Đốt thư xong vừa vặn nghe tiếng Nguyễn Hồng Quân í ới gọi xuống ăn cơm, cô ta vẫn ung dung đủng đỉnh, đứng lên cầm chổi quét dọn đống tro tàn, hót sạch sẽ vào thùng rác rồi mới mở cửa phòng bước xuống lầu dùng bữa.

Lúc ngồi trong phòng ăn, Nguyễn Trường Phú lại nhắc đến chuyện thi đại học. Ông bảo với Diệp Thu Văn và Diệp Phàm: "Nếu đã đăng ký rồi thì một tháng tới các con chẳng cần phải để ý đến bất cứ việc gì khác, cứ yên tâm mà ôn tập là được. Có cần ba giúp gì cứ việc nói thẳng."

Diệp Phàm gật đầu vâng dạ.

Diệp Thu Văn nhìn Diệp Phàm bảo: "Lúc nào em tìm tài liệu ôn thi thì nhớ kiếm luôn cho chị một bộ nhé."

Giờ đây cô ta ở trường cứ lủi thủi một mình một bóng, mở miệng ra mượn tài liệu của ai cũng khó.

Diệp Phàm vẫn gật đầu: "Vâng."

Bạn bè cậu giao du toàn những thành phần ham học hỏi, nên việc săn lùng tài liệu ôn thi cũng dễ thở hơn đám học sinh khác nhiều. Bao nhiêu kẻ khác đến quyển sách giáo khoa còn chẳng kiếm nổi, nói gì đến ba cái thứ tài liệu ôn thi quý như vàng nhặt ấy.

Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết cũng đang muốn tìm những tài liệu ôn thi mới nhất, xịn nhất, tốt nhất là bám sát đề cương thi. Thế nên ăn cơm xong, các cô bèn rủ nhau sang phòng Diệp Phàm nói khéo: "Cái chỗ tài liệu ôn thi đó, cậu tiện tay kiếm giúp bọn này một bộ với, bọn này chỉ lấy một bộ thôi. Hoặc nếu khó khăn quá thì lúc nào cậu dùng xong nhượng lại cho bọn này cũng được."

Diệp Phàm nhìn hai cô bật cười: "Vậy là hai người cũng đăng ký rồi hả?"

Nguyễn Khê tủm tỉm: "Thi thử cho biết mùi đời mà, nhỡ đợt này trượt thì học xong cấp ba thi tiếp."

Diệp Phàm gật đầu cái rụp: "Được, để đó tôi lo."

Nguyễn Khê cười càng tươi rói thân thiết: "Cảm ơn nhé."

Nhờ có việc khôi phục kỳ thi đại học một cách chính thức, bầu không khí trong trường dường như thay đổi hẳn trong chớp mắt. Ngôi trường ngày trước chẳng có lấy một mống không khí học hành, nay tự nhiên bừng bừng tinh thần hiếu học, đến tiết truy bài sáng cũng nghe văng vẳng tiếng đọc bài râm ran.

Thế nhưng tiết truy bài sáng mới diễn ra được một nửa, thầy chủ nhiệm Tạ lại bước vào.

Thầy bước vào lớp, đập bàn ra hiệu cho mọi người ngừng đọc, rồi dõng dạc nói: "Vì thời gian ôn luyện cho kỳ thi đại học chỉ vỏn vẹn một tháng, để những học sinh đã đăng ký thi có thể ôn luyện đạt hiệu quả cao nhất, nhà trường quyết định gom tất cả những học sinh đã đăng ký lại, lập ra vài lớp ôn luyện nước rút, có giáo viên phụ trách hệ thống hóa lại toàn bộ kiến thức cho các em."

Vừa nói thầy vừa vỗ vỗ tay: "Thế nên, tất cả những em đã đăng ký tham gia kỳ thi, thu dọn sách vở b.út thước ngay bây giờ sang lớp ôn luyện nước rút điểm danh, từ nay chỗ đó sẽ là lớp học của các em."

Trong lớp số lượng học sinh đăng ký cũng lèo tèo, dẫu sao tuổi đời ai nấy cũng còn mơn mởn, chưa việc gì phải sồn sồn thi lên đại học lúc này. Mà nguyên nhân cốt lõi là ở trường có học được chữ nào đâu, đi thi cũng chỉ phí công vô ích, rước lấy mệt mỏi vào thân làm gì.

Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết thu dọn sách vở, theo gót vài bạn học khác lục tục bước ra khỏi cửa lớp.

Lúc hai cô đeo ba lô ra ngoài, Nguyễn Thu Dương và Tô Manh Manh cùng nhau quay đầu, dán mắt chòng chọc vào bóng lưng hai người.

Tô Manh Manh hạ giọng thì thầm: "Họ vậy mà cũng đăng ký kìa."

Nguyễn Thu Dương bĩu môi: "Đăng ký thì ai chẳng đăng ký được, điền cái form là xong chuyện."

Tô Manh Manh: "Biết đâu lại thi đỗ thì sao."

Nguyễn Thu Dương liếc mắt: "Cậu làm như thi đại học dễ như uống nước lã ấy. Bao nhiêu là người thi cùng lúc cơ mà, mấy chục khóa học sinh cấp hai cấp ba cộng lại đấy. Kiến thức tiểu học của bọn họ còn chẳng vững, cấp ba lại chưa thèm học, lấy cái gì mà đòi đỗ?"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Nữ Phụ Xinh Đẹp Thập Niên 70 - Chương 300: Chương 300 | MonkeyD