Nữ Phụ Xinh Đẹp Thập Niên 70 - Chương 301
Cập nhật lúc: 28/04/2026 01:14
Tô Manh Manh chống cằm: "Khó quá đi mất, có mỗi một khóa tốt nghiệp thôi mà tớ đã thi không đậu rồi. Mấy chục khóa, mới nghĩ thôi mà đã nổi da gà. Kiểu này mà đỗ được thì đúng là lông phượng sừng lân, tớ dùng thành ngữ này đúng không nhỉ?"
Nguyễn Thu Dương chả mảy may hứng thú với cái kỳ thi đại học, lại càng không có hứng với mấy câu thành ngữ: "Tớ không biết."
Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết đeo ba lô chuyển sang lớp ôn thi nước rút mới được thành lập. Trong lớp toàn là những gương mặt đã ghi danh chuẩn bị ứng thí, giáo viên cũng là những người được nhà trường cất nhắc lựa chọn kỹ lưỡng. Chẳng cần vẽ bời bày trò gì thêm, các thầy chỉ tập trung toàn lực vào việc ôn luyện nước rút cho đám học sinh này.
Lớp ôn thi này không những phải cày cuốc ban ngày, buổi tối lại còn gánh thêm hai tiết tự học nữa.
Ban đầu Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết chẳng có ý định cho người nhà biết chuyện hai người đăng ký thi. Chẳng phải là cố tình giấu diếm, mà vì bọn họ không hỏi, thì các cô cũng chẳng rảnh háng chủ động đi khoe. Nhưng nay đã chuyển sang lớp nước rút, thế nào mà người nhà chả đ.á.n.h hơi ra.
Lại là trong bữa cơm tối, lúc Nguyễn Trường Phú cùng Diệp Phàm, Diệp Thu Văn bàn tán về kỳ thi đại học, Nguyễn Thu Dương bỗng nhiên chọc ngoáy một câu chen ngang: "Nhà ta đâu chỉ có hai sĩ t.ử, vẫn còn hai mống nữa cơ mà."
Nói xong, cô ả còn cố ý đá lông nheo liếc về phía Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết.
Lời vừa thốt ra, cả mâm cơm, ngoại trừ Nguyễn Thu Nguyệt và Diệp Phàm, ai nấy đều trố mắt ngạc nhiên nhìn Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết.
Cả bọn im lặng nửa ngày, Nguyễn Khê mới đủng đỉnh lên tiếng: "Sao thế? Không được đăng ký à?"
Nguyễn Trường Phú bừng tỉnh, vội vã xua tay: "Đủ điều kiện thì cứ việc đăng ký, làm gì có chuyện không được? Chỉ là học sinh tốt nghiệp cấp hai đăng ký không nhiều, nên ba mới để sót mất hai đứa. Đã đăng ký rồi thì cố gắng mà ôn tập."
Những người khác còn chưa kịp phản ứng, Nguyễn Hồng Quân bỗng vung nắm đ.ấ.m, gào to một tiếng cổ vũ Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết: "Chị cả, chị Khiết! Cố lên!!"
Thằng bé gào một tiếng đột ngột, vừa dõng dạc lại vừa to vang, dọa cho Nguyễn Trường Phú giật thót tim, ông thuận tay đập luôn một cái bốp vào đầu thằng nhỏ.
Nguyễn Hồng Quân ôm đầu phụng phịu kháng nghị: "Cổ vũ mà cũng không được nữa à?"
Nguyễn Trường Phú trừng mắt: "Mày làm ông đây giật thót cả mình!"
Ăn uống xong xuôi, Nguyễn Hồng Quân dắt díu Nguyễn Hồng Binh chạy ra ngoài chơi. Nguyễn Khê, Nguyễn Khiết cùng Diệp Phàm và Diệp Thu Văn kéo nhau đi học tiết tự học buổi tối.
Diệp Thu Văn réo Diệp Phàm đi cùng, Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết đương nhiên vẫn như hình với bóng, hai người song hành.
Đám người lục tục dời đi, căn nhà bỗng chốc trở nên tĩnh lặng. Nguyễn Thu Nguyệt tót lên lầu, còn Nguyễn Thu Dương thì chui tọt vào bếp lăng xăng phụ Phùng Tú Anh dọn dẹp.
Phùng Tú Anh vừa loẹt quẹt quét nhà vừa hỏi Nguyễn Thu Dương: "Đứa nào cũng đăng ký sao mày không thi?"
Nguyễn Thu Dương đáp trả ngon ơ: "Mẹ có biết tổng cộng bao nhiêu thí sinh đăng ký không? Thầy giáo bảo nhẩm tính cũng chục triệu người, nghe xong rụng rời chân tay, tưởng cứ nhắm mắt đi thi là đỗ chắc? Đăng ký cũng như muối bỏ bể, bày vẽ làm gì cho rách việc?"
Phùng Tú Anh suy nghĩ một chút rồi lẩm bẩm: "Anh ba mày chắc là đậu đấy."
Diệp Phàm từ bé đến lớn chẳng có gì nổi trội, chỉ được mỗi cái tính siêng học. Từ lớp một đến tận lớp mười một không bỏ phí ngày nào, học hành đâu ra đấy. Trong số mấy triệu người đi t.h.i t.h.ể nào cũng có người đỗ, mà Diệp Phàm thì chắc chắn nắm chắc một vé trong tay.
Nguyễn Thu Dương trầm ngâm một chốc, hạ giọng thì thào: "Con thấy, nếu chị cả chịu khó ôn tập t.ử tế thì khả năng đỗ cũng có đấy. Hồi trước chuyện học hành chẳng được coi trọng nên chị ấy mới chểnh mảng, điểm thi nhìn cũng chỉ tàm tạm, nhưng cái tính chị ấy xưa nay hễ quyết tâm làm gì là nhất định phải thành công... Hỏng bét ở chỗ... không kìm lòng được lại rước cái chuyện yêu đương vào người..."
Nhắc đến cái vụ yêu đương của Diệp Thu Văn, Phùng Tú Anh vẫn cứ rước bực vào thân, mặt mũi nóng râm ran như kim châm dội vào.
Thế nhưng bà ta cũng chẳng bác bỏ lời Nguyễn Thu Dương, đăm chiêu một lát rồi nói: "Hy vọng nó tự giành được chút thể diện cho bản thân."
Giành thể diện cho bản thân cũng là giành thể diện cho cả gia đình. Nếu lần này êm xuôi đỗ đại học, cái vụ bê bối yêu đương kia coi như bị vùi lấp đi. Gần một năm nay sống chui rúc ngột ngạt quá rồi, thi đậu là có thể mở mày mở mặt mà thở hắt ra một cái nhẹ nhõm.
Nói xong chuyện Diệp Thu Văn, Phùng Tú Anh lại xoay sang hỏi Nguyễn Thu Dương: "Mày học cùng lớp với con Khê con Khiết, mày thấy hai đứa nó có cửa đỗ không? Nếu đỗ hết thì càng tốt, nhà mình có tới bốn sinh viên đại học, gia đình mình tha hồ nở mày nở mặt."
Nguyễn Thu Dương bật cười, hỏi ngược lại Phùng Tú Anh: "Mẹ nghĩ sao?"
Thấy Phùng Tú Anh lặng thinh, cô ả lại bồi thêm: "Bọn họ tiểu học còn chưa học xong đã nhảy tót lên học cấp hai, cấp ba lại chẳng ngó ngàng đến. Hai năm nay mẹ có bao giờ nghe bọn họ khoe thành tích học tập chưa? Học giỏi thì có nhịn mồm nhịn miệng nổi mà không khoe không? Cho dù điểm thi có cao đi chăng nữa, hai năm cấp ba vứt xó, tham gia thi đại học cũng chẳng khá khẩm hơn ai, chỉ có nước làm nền cho người khác đạp lên thôi. Thầy Tạ còn nhắc rồi, đừng có bon chen đi thi làm rối đội hình quốc gia."
Phùng Tú Anh ngẫm lại thấy cũng đúng, chả hiểu sao mình lại rước hy vọng gửi gắm vào hai đứa này. Từ bé đến lớn chỉ thấy nó học hành nghiêm túc đúng hai năm nay, nếu mà đỗ đại học trót lọt hết thì hóa ra đám cày cuốc tám chín năm trời đỗ tuốt tuồn tuột à?
Bà ta khựng lại một lát rồi nói: "Đỗ được hai đứa cũng tốt chán rồi."
