Nữ Phụ Xinh Đẹp Thập Niên 70 - Chương 302

Cập nhật lúc: 28/04/2026 01:15

Mặc dù nhà trường đã rốt ráo thành lập lớp ôn thi nước rút, gom toàn bộ học sinh đăng ký tham gia kỳ thi đại học lại một chỗ, cắt cử những giáo viên cốt cán để hướng dẫn ôn tập. Thậm chí còn tăng cường thêm hai tiết tự học buổi tối nhằm tạo dựng nên cái không khí thi cử căng như dây đàn.

Nhưng ngặt nỗi, đám học sinh này ròng rã mười năm trời căn bản có rớ tới sách vở đâu. Chúng đã quá quen với cái lối học hành lỏng lẻo, vô kỷ luật trong lớp học, nên cho dù trong lòng có hừng hực quyết tâm đỗ đại học đi chăng nữa, cũng chẳng thể đùng một phát mà ngoan ngoãn dán mắt vào bảng nghe giảng ôn tập được.

Thầy cô thì lúc nào cũng sốt sắng muốn nhét hết đám này vào cổng trường đại học, ngặt nỗi năng lực lại chẳng gánh nổi trí tưởng tượng bay xa.

Trong giờ học, tụi nó nào có tập trung được, dăm ba phút lại gật gù buồn ngủ là một chuyện, nghe chẳng hiểu mô tê gì lại là một chuyện khác.

Lúc đổ xô đi lùng sục tài liệu ôn thi thì hăng hái lắm, gom lại cả đống, cộng thêm phần thầy cô cất công sưu tầm, đem chia sẻ tất tần tật cho cả lớp. Mục tiêu duy nhất: giành lấy thành tích ch.ói lọi trong kỳ thi đại học!

Thế nhưng cứ mỗi lần ngó vào đống tài liệu ấy, đa phần đám học sinh trong lớp lại gãi đầu gãi tai, mặt mũi đần thối ra.

Dù thầy cô có khản cổ trên bục giảng, nước bọt văng tung tóe, lắm đứa học sinh vẫn cứ giữ nguyên cái biểu cảm ngây ngốc, như con nai vàng ngơ ngác.

Ngơ ngác một chốc rồi thiếp đi lúc nào không hay, cuối cùng rạp xuống mặt bàn thành một bầy, chỉ chờ tiếng quát tháo của thầy cô giật mình đ.á.n.h thót mới ngoi đầu lên lố nhố.

Mỗi bận chứng kiến cảnh thầy giáo dạy ôn tập tức giận đến mức đập bàn, nện bảng, tóc tai lông mày dựng đứng cả lên như muốn thăng thiên, Nguyễn Khê lại phải nén cười đến nội thương. Nhưng mà cười ra tiếng thì lại sợ bị tóm cổ ra ngoài ăn đòn, nên cô đành phải nghiến răng nghiến lợi mà nhịn.

Đèo bòng một bầy học trò ôn thi nước rút thế này, đúng là hành xác mấy ông thầy bà cô.

Đừng tưởng bọn này khoác cái mác học sinh tốt nghiệp sắp ra trường, nói không ngoa chứ có đứa trình độ tiểu học còn chưa tới nơi tới chốn.

Có đứa đến bảng cửu chương còn lẩm bẩm tính toán cả buổi chẳng phản xạ nổi trong một giây, thế mà thầy giáo lại đứng rao giảng về phương trình bậc hai, về tam giác vuông, định lý Pytago, rồi lại khai căn đồ... Thế khác nào đàn gảy tai trâu?

Chúng nó đến cái tên định lý Pytago còn méo nhớ nổi, chỉ lờ mờ nhớ thành cái định lý... cái m.ô.n.g.

Hằng ngày tan học về nhà, lúc rảo bước trên đường, bụng Nguyễn Khê lại cười rung rinh. Cô còn diễn lại cái bộ dạng tức giận phùng mang trợn má của thầy ôn tập cho Nguyễn Khiết xem, khiến Nguyễn Khiết cũng phải bò lăn ra mà cười.

Nhưng sau vài ngày mài đũng quần ở lớp ôn thi, trong lòng Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết lại càng thêm chắc mẩm. Bởi lẽ những gì thầy ôn lại, hai chị em nghe cứ nhẹ tựa lông hồng, điều này chứng tỏ quá trình tự học của các cô thực sự đơm hoa kết trái.

Nay lại có thêm một tháng ròng rã ôn tập hệ thống, bài bản, cánh cửa đại học gần như đã rộng mở trước mắt.

Lớp nước rút tổ chức được chừng một tuần lễ, số học sinh thực sự nhập tâm vào nhịp ôn thi vẫn chỉ lác đác đếm trên đầu ngón tay.

Hôm ấy thầy giáo không giảng bài, mà giành hẳn một tiết để giới thiệu cho học sinh các trường đại học lớn yếu. Đại học cũng dăm bảy loại, có trường danh giá bậc nhất, có trường danh tiếng tầm trung, nhưng nhan nhản nhất vẫn là mấy trường cao đẳng sư phạm bình thường.

Sau khi tóm tắt sơ lược, thầy giao cho cán sự lớp phát tờ khai nguyện vọng cho từng đứa. Thầy đứng trên bục giảng, tay gõ nhịp nhịp lên mặt bàn: "Các cô các cậu dựa theo sở thích cá nhân, kết hợp với thực lực điểm số hằng ngày, điền vào trường mà mình mơ ước."

Đây là năm đầu tiên khôi phục lại kỳ thi, đám học trò mù tịt về cái chuyện khai nguyện vọng này. Cầm tờ khai trên tay, Nguyễn Khiết mặt đần thối, lí nhí hỏi Nguyễn Khê: "Cái này điền kiểu gì hả chị? Cứ nhắm mắt mà điền thôi à?"

Nguyễn Khê rỉ tai khuyên nhủ: "Không được điền bừa bãi đâu. Phải điền vào cái trường mà mình nắm chắc phần thắng, nếu điền trường xịn quá, mà điểm thi lại lẹt đẹt không tới nơi, dẫu điểm đó dư sức đỗ trường khác, thì cũng trắng tay, chẳng có trường nào mà vào đâu."

Nguyễn Khiết lờ mờ hiểu ra cái tầm quan trọng của việc điền nguyện vọng không được xé nháp làm bừa, tự khắc chẳng dám vung tay múa b.út ghi linh tinh.

Trong khi đó, lũ học trò cầm tờ khai trên tay bắt đầu tranh luận chí ch.óe:

"Mày điền trường gì?"

"Tao điền Thanh Hoa, còn mày?"

"Mày điền Thanh Hoa thì tao điền Bắc Đại."

"Vậy tao chọn Phục Đán được không?"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Nữ Phụ Xinh Đẹp Thập Niên 70 - Chương 302: Chương 302 | MonkeyD