Nữ Phụ Xinh Đẹp Thập Niên 70 - Chương 312

Cập nhật lúc: 28/04/2026 01:15

Đương nhiên trừ phi trường hợp của Diệp Thu Văn dở khóc dở cười trượt đại học lại bị tẩn một trận ra bã thì có mà vực dậy bằng niềm tin, cuộc đời cô ả lại tiếp tục trượt dốc không phanh. Nếu chẳng nhờ vẫn còn cái phao thi đại học năm tới, e là cô ả đã sớm chìm nghỉm dưới đáy bùn rồi.

Phùng Tú Anh sai Nguyễn Thu Dương lên lầu gõ cửa ầm ĩ réo cô ả xuống ăn sáng, nhưng cô ả lỳ lợm chẳng buồn nhúc nhích.

Không ló mặt xuống xem ra lại là cái may, dẫu sao nhờ thế không khí bàn ăn mới dễ thở đôi chút.

Nguyễn Trường Phú tinh thần khoan khoái phơi phới, dõng dạc bảo Nguyễn Khê, Nguyễn Khiết và Diệp Phàm: "Hôm nay để mẹ tụi bay, còn bé Khiết thì là bác gái con nhé, dắt tụi bay dạo phố lượn một vòng xả láng, ngắm nghía ưng cái gì, chỉ cần nhà lo liệu nổi, thì bao mua tất tay."

Nguyễn Khê chẳng nấn ná nghĩ ngợi, vỗ thẳng mặt luôn: "Dạ thôi khỏi ạ, lát nữa chúng cháu dọn đi rồi."

Bữa cơm sáng mâm cơm chín người, trừ Nguyễn Thu Dương tỏ thái độ phớt lờ, coi trời bằng vung lơ lơ láo láo vì quê độ cái sự coi thường Nguyễn Khê Nguyễn Khiết trước đó bị đập vỡ nát bét thì mọi người đều rạng rỡ hân hoan. Cô ả tự thấy nhục nhã ê chề.

Cô ả bản tính hảo bấy lâu nay vẫn chuộng cái thói mặt dày sĩ diện, nên nào dại dột biến mình thành đích nhắm để Nguyễn Khê, Nguyễn Khiết với Nguyễn Thu Nguyệt châm chọc móc mỉa như đêm qua.

Thế nên cô ả mới trưng ra cái thái độ đui mù điếc lác chẳng can dự vào việc ai nấy làm.

Cô ả làm ngơ, đám người còn lại trố mắt ồ lên, dồn ánh nhìn về phía Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết.

Nguyễn Trường Phú rướn mày nhìn Nguyễn Khê vờ vịt hỏi: "Đi đâu cơ?"

Nguyễn Khê chớp mắt đáp gọn lỏn: "Về nhà."

Nguyễn Trường Phú thừa biết cô nàng bảo "nhà" ở đây là cõi Phượng Minh kia, nhưng ông vẫn khăng khăng ném ra một câu: "Thế chỗ này không là nhà của con sao?"

Nguyễn Khê liếc nhìn ông khẽ cười, một nụ cười súc tích, mang ý tứ phô ra rành rành thay cho vạn lời đáp trả.

Được nước Nguyễn Hồng Quân lại sôi sục hào hứng nhảy cẫng lên, mắt lóe sáng rỡ: "Chị cả, cho em bám càng với."

Nguyễn Khê kìm lại nụ cười, quay phắt sang nhìn Nguyễn Hồng Quân, lúng túng mất một lúc mới thốt nên lời: "Chuyến này chị về là một đi không trở lại, qua năm chị với Khiết tót thẳng từ Phượng Minh đến trường đại học báo danh luôn, cho nên là..."

Cô đăm đăm nhìn Nguyễn Hồng Quân tần ngần ngập ngừng, ruột đau như cắt nhưng rồi cũng c.ắ.n răng nặn nốt câu ch.ót: "Sẽ không tha lôi theo tụi em được đâu."

Ban đầu mặt mũi Nguyễn Hồng Quân hớn hở tươi rói là thế, nghe xong gáo nước lạnh từ Nguyễn Khê, nụ cười trên môi thằng nhóc từ từ méo xệch, vụn vỡ lả tả. Cu cậu trừng mắt nhìn Nguyễn Khê, câm nín nín thít đến nửa lời cũng chả nặn ra được.

Nguyễn Khê cười xòa dỗ dành: "Cứ ăn no ch.óng lớn đi, rồi em có thể tự lết xác về thăm ông bà nội."

Nguyễn Hồng Quân tụt hết cả hứng, cụp mắt xuống buồn thiu, tuyệt nhiên chẳng hó hé thêm lời nào.

Nguyễn Trường Phú đành tằng hắng húng hắng lên tiếng xoa dịu: "Hay là... Tết năm nay ăn Tết rình rang ở đây cho vui, hai đứa ở lì đây cũng ngót ba năm trời, chưa lần nào ăn Tết nơi đây, năm nay thì lán lại đây náo nhiệt cho biết."

Nguyễn Khê lắc đầu thẳng thừng dứt khoát: "Không được đâu ạ, chúng cháu phải cuốc bộ về bồi bạn cùng ông bà ăn Tết mới đặng."

Bầu không khí trên mâm cơm tức tốc lại chững lại.

Hai canh giờ sau, một chiếc xe jeep đã nằm chềnh ễnh đỗ ngay trước cổng.

Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết lốc xốc vác hành lý bước ra cửa, trừ Diệp Thu Văn ra thì toàn bộ các thành viên trong nhà đều cun cút bám gót theo sau.

Hai mắt Nguyễn Hồng Quân đỏ hoe ngân ngấn nước, ngay lúc Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết sửa soạn bước qua cổng lớn, cu cậu sụt sịt mũi thút thít một tiếng: "Chị cả, chị Khiết, hai chị đi rồi mút mùa không lộn về đây nữa có phải không?"

Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết xoay gót lại, cô nàng dán mắt vào Nguyễn Hồng Quân, lòng dâng lên trận chua xót không đành, bèn rít một hơi thật sâu vỗ về: "Rảnh rỗi chắc chắn sẽ về hóng gió thăm tụi em thôi, ở nhà phải biết điều ngoan ngoãn nghe lời, đặc biệt là cu Quân này, cái điểm 60 lẹt đẹt của mày vẫn là dở tệ, đợi lần tới chị về là phải ẵm gọn điểm 90 trên tay mới được đó."

Nguyễn Hồng Quân lí nhí: "Thế thì em sẽ ráng giật điểm 100."

Nguyễn Khê cười tủm tỉm gật đầu: "Cố lên!"

Bất thình lình Nguyễn Hồng Quân tung nắm đ.ấ.m hò hét váng trời: "Cố lên!!"

Pha này Nguyễn Trường Phú không còn quất vào đầu thằng cu nữa, Nguyễn Thu Nguyệt với Diệp Phàm cũng lười chả thèm liếc xéo bĩu môi.

Nguyễn Khê cũng chả rảnh nán lại buôn dưa lê, cô hướng thẳng mắt vào Nguyễn Trường Phú và Phùng Tú Anh dõng dạc nói: "Cháu cảm ơn hai bác, cảm ơn hai bác suốt chừng ấy thời gian qua đã bao bọc che chở để cháu và Khiết an tâm mà miệt mài kinh sử suốt hai năm trời."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Nữ Phụ Xinh Đẹp Thập Niên 70 - Chương 312: Chương 312 | MonkeyD