Nữ Phụ Xinh Đẹp Thập Niên 70 - Chương 313
Cập nhật lúc: 28/04/2026 01:15
Giờ đây Phùng Tú Anh mới vỡ lẽ Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết lầm lì ru rú trong xó phòng cả ngày trừ lúc ló mặt ra ăn uống với đi vệ sinh là để dùi mài cái gì. Mắt bà ta lại ngân ngấn rơm rớm, ngước nhìn Nguyễn Khê thỏ thẻ: "Khê à... hay là... con ở lại đi..."
Ròng rã ngót ba năm trời, bà ta nào có để tâm cưu mang hay đoái hoài bù đắp chi cho cô nàng đâu.
Nguyễn Khê bơ đẹp lơ luôn lời thỉnh cầu ấy, giả câm giả điếc điềm nhiên quay ngoắt bước lên xe.
Nguyễn Khiết cũng cúi chào Nguyễn Trường Phú và Phùng Tú Anh: "Cháu chào bác trai bác gái, cảm ơn hai bác suốt hơn hai năm ròng rã cưu mang đùm bọc, ơn sâu nghĩa nặng này cháu sẽ khắc cốt ghi tâm, thi thoảng sẽ tạt về thăm hai người."
Vuốt đuôi vài câu cô nàng vẫy tay từ biệt đám Nguyễn Hồng Quân rồi xách đ.í.t lên xe bám gót Nguyễn Khê.
Nguyễn Trường Phú, Phùng Tú Anh, Nguyễn Hồng Quân, Nguyễn Thu Nguyệt, Diệp Phàm cùng Nguyễn Hồng Binh túm tụm tẩn mẩn đứng ngoài cổng trố mắt ngóng theo bóng chiếc jeep xa dần, mặt ai nấy đều xám ngoét. Nguyễn Hồng Quân không kìm nổi rít lên òa khóc, rống được hai tiếng thì đưa tay quệt ngang quệt dọc lau nước mắt.
Diệp Phàm đứng tít bên cạnh vỗ vỗ vai thằng cu, bị nó làm cho lây bệnh sụt sịt, mắt mờ sương khói.
Chiếc xe jeep khuất rặng xa tít tắp rồi mà mấy người này vẫn chưa chịu buông tha, nhất là Phùng Tú Anh, cặp mắt găm c.h.ặ.t nơi góc xa thăm thẳm ngây như phỗng, l.ồ.ng n.g.ự.c như bị chèn ép dưới hàng vạn bao bông gòn nghẹt thở không sao lấy lại hơi.
Nguyễn Trường Phú tinh tường ngó thấu ruột gan bà ta, đứng kè kè bên cạnh quăng câu mỉa: "Nó dâng tận miệng cơ hội ngót nghét ba năm trời, mà bà chẳng lôi ra một cắc phút nào để dụng tâm dòm nom thấu hiểu nó, bà bảo xem rốt cục bà đã làm nên trò trống gì."
Xả xú páp xong ông quay đ.í.t một mạch vào nhà.
Phần Phùng Tú Anh thì khỏi nói, uất ức cục nghẹn đến tận cổ.
Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết khệ nệ bê hành lý xộc lên tàu hỏa, yên vị hành lý gọn gàng hai người an tọa thở phào cái rột.
Tuy con tàu này ồn ào chen chúc mùi thì nồng nặc bốc lên tận óc, song tâm hồn hai cô lại đong đầy viên mãn khôn tả.
Nguyễn Khiết xòe tay rướn người ẻo qua ẻo lại, tựa hẳn người vào ghế, ngoảnh sang líu lo: "Chẳng mấy chốc lôi xềnh xệch về đến nơi chạm mặt ông nội bà nội thím ba chú năm thím năm rồi... Á đúng rồi! Còn thêm cả thằng cu tí mới lọt lòng nữa!"
Nguyễn Khê hếch mày mỉa mai: "Chẳng mấy chốc á?"
Nguyễn Khiết nhe răng cười hề hề: "Cũng cỡ năm sáu hôm lận."
Năm sáu hôm trằn trọc, tiên quyết phải lết bằng tàu hỏa xuống tận công xã Thiên Phượng, rồi từ đó đi bộ bằng hai chân đất hành xác ch.ót vót về cái xó đại đội Phượng Nhãn.
Lần này lọt xác lê được chân đến nhà thì đúng giờ lên đèn nổi lửa nấu cơm chiều, trong thôn khói lam chiều uốn éo luẩn quẩn.
Nguyễn Khê bồ kết c.h.ế.t đi được cái phong cảnh đậm chất dân dã quê mùa này, chân cẳng dẫu có rã rời nhũn ra như b.ún đi chăng nữa, hễ ngóng thấy thấp thoáng mái nhà lấp lửng trong làn khói rơm rạ cuộn cuộn lên, sự háo hức lại khiến cả hai như được tiếp thêm lực bước ráo riết hơn hẳn.
Lết tới cổng thò cổ dòm vào trỏng, Lưu Hạnh Hoa đang ngồi rịt nấu bếp đun bữa tối, Tiền Xuyên lăng xăng chạy quanh phụ bếp, còn Nguyễn Trường Sinh thì lại đang nhong nhong ôm ấp ẵm ngửa thằng cu lém lỉnh kháu khỉnh mập ú tròn vo ngót tám tháng tuổi chọc ghẹo nó chơi đùa.
Ngó thấy bóng Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết ló rạng, cả ba ngạc nhiên bật thốt lên: "Tiểu Khê, Tiểu Khiết lò dò lôi mặt về rồi kìa!"
Nguyễn Khê, Nguyễn Khiết mỉm cười xông thẳng vào nhà: "Bọn con cắp m.ô.n.g lết về ăn Tết đây ạ."
Hai chị em dứt lời Nguyễn Chí Cao cũng lạch bạch lóc xóc từ trong buồng mò ra. Lại còn cất công rón rén thò cổ qua bậu cửa để rướn ngó ra ngoài một nhịp, đoạn rụt đầu nhìn Nguyễn Khê với Nguyễn Khiết thắc mắc: "Mấy thằng nhóc Hồng Quân không lẽo đẽo theo về à?"
Nguyễn Khê, Nguyễn Khiết gạt phăng mớ hành lý xuống đất, toe toét phân bua: "Chuyến này tụi cháu ăn Tết xong thì cuốn xéo đi luôn không có lộn về nữa đâu, nên bất tiện lắm đành ném tụi nó lại không xách về nữa."
Lưu Hạnh Hoa há mồm kinh ngạc dỏng tai lóng ngóng: "Làm quái gì lại đi luôn?"
Cái thuở rặn khuyên nhủ tống khứ hai con ranh này cút lên thành phố, là tâm bà ngầm cầu khẩn cho hai cái mạng nhãi này cứ bám rịt trụ lại cái thành phố này, đời thuở nào lại ôm mặt mò về cái xó núi Phượng Minh lụp xụp này nữa. Trên thành phố nếu xoay sở được chân làm kiếm công ăn việc làm hay kiếm tấm chồng cho đặng, thế là xong êm ấm cả đời chả sợ c.h.ế.t đói.
Nguyễn Khê cùng Nguyễn Khiết chạy ào tới sát chỗ Nguyễn Trường Sinh dòm mặt thằng em cu tí xíu, Nguyễn Khê vừa đùa thằng nhóc vừa lỏn rỏn thông báo: "Tại vì hai đứa chúng cháu thi đỗ đại học rồi ạ, qua Tết là khai giảng phát một bay thẳng lên đại học học liền, cần quái gì phải rúc ở đấy nữa."
