Nữ Phụ Xinh Đẹp Thập Niên 70 - Chương 419
Cập nhật lúc: 28/04/2026 01:40
Tuy phần lớn thời gian sinh sống ở nông thôn nhưng mỗi khi rảnh rỗi, Nhạc Hạo Phong và Nguyễn Thúy Chi vẫn thường xuyên lên thành phố dạo chơi, nên không hề bỡ ngỡ với cảnh quan nơi đây. Cả buổi chiều trôi qua trong không khí vui vẻ, rộn rã tiếng cười nói.
Chiều muộn, mặt trời ngả bóng dần về Tây, cả nhà rục rịch chuẩn bị bữa tối. Bữa cơm vừa dọn lên cũng là lúc vợ chồng Nguyễn Trường Sinh đóng cửa tiệm trở về. Bọn họ vừa rửa ráy tay chân sạch sẽ thì Trần Vệ Đông và Nguyễn Khiết cũng vừa vặn bước vào sân.
Thế là cả đại gia đình đông đủ tề tựu, bầu không khí trong sân lập tức trở nên náo nhiệt, ồn ã hẳn.
Nguyễn Khiết xông xáo chạy vào bếp định phụ giúp nhặt rau rửa ráy, nhưng thấy việc gì cũng xong xuôi bèn ngậm ngùi lui ra ngoài chơi đùa với bé Nguyễn Nguyệt. Đang đùa giỡn vui vẻ, cô ngẩng mặt lên chợt bắt gặp một khuôn mặt quen thuộc vừa bước vào từ cổng nhị môn.
Nguyễn Khiết sững sờ trong tích tắc, sau đó lập tức nở nụ cười xã giao, lịch sự chào hỏi: "Thầy Lăng?"
Nhớ lại hồi còn nhỏ, mối quan hệ giữa hai người cũng khá thân thiết, mặc dù Lăng Hào chưa bao giờ xem cô là chỗ dựa dẫm hay tâm giao. Nhưng vì thời gian chia cách quá dài, nên sự bỡ ngỡ và khách sáo trong cuộc hội ngộ là điều không thể tránh khỏi.
Lăng Hào nhã nhặn gật đầu đáp lời: "Lâu quá không gặp."
Lần gặp mặt chớp nhoáng tại hội trường hôm trước, vì vội vã quay về làm việc nên Nguyễn Khiết chỉ kịp gật đầu chào hỏi rồi đi ngay.
Nghe thấy tiếng trò chuyện, Nguyễn Khê thò đầu ra từ trong bếp, ngó nhìn Lăng Hào hỏi: "Tối nay cơ quan anh không phải tăng ca à?"
Lăng Hào ân cần đáp: "Không, hết giờ làm là tôi về ngay."
Nguyễn Khê mỉm cười nói: "Vậy tiện quá, vào ăn cơm cùng mọi người luôn đi, cô ba và dượng cũng mới lên chơi đấy."
Lăng Hào gật đầu đồng ý: "Được."
Nguyễn Khiết chứng kiến màn đối thoại mượt mà của hai người, trong đầu chỉ xoay quanh bốn chữ – Chuyện gì thế này?
Trần Vệ Đông cũng lân la lại gần, hạ giọng tò mò hỏi vợ: "Ai đấy em?"
Nguyễn Khiết thì thầm đáp: "Là người bạn chơi thân hồi tụi em còn sống ở nông thôn, từ hồi bố cậu ấy được giải oan chuyển lên thành phố là hai bên bặt tin nhau luôn. Bảy tám năm trời không gặp mặt, bữa nọ tình cờ chạm trán trong một buổi tọa đàm nên mới nối lại liên lạc với chị gái em đấy."
Trần Vệ Đông thắc mắc: "Thế sao bữa tiệc gia đình ấm cúng thế này chị em lại mời cậu ta đến làm gì?"
Nguyễn Khiết lẩm bẩm: "Nhưng em có cảm giác không giống như là chị em cố ý mời đến đâu."
Lời vừa dứt, Lăng Hào đã nhanh nhẹn bước lên thềm, đi thẳng vào trong dãy Tây sương mất dạng.
Nguyễn Khê ngó sang Trần Vệ Đông, Trần Vệ Đông quay sang nhìn Nguyễn Khiết, cả hai đồng thanh thốt lên: "Cậu ta sống ở đây sao?"
Nguyễn Khiết lật đật chạy đi thăm dò Nguyễn Khê một hồi, lúc quay lại liền rỉ tai báo cáo với Trần Vệ Đông: "Xác thực là đang ở đây, vừa mới dọn đến hồi chủ nhật tuần trước. Chị ấy bảo không có chỗ trọ, nên cho thuê tạm."
Trần Vệ Đông gãi đầu khó hiểu: "Cậu ta làm ở cơ quan nào vậy? Cơ quan không bố trí được phòng tập thể cho nhân viên sao?"
Nguyễn Khiết trợn mắt lườm chồng: "Anh nhìn cái khí chất ngời ngời thế kia là đủ hiểu cậu ta làm nghề gì rồi chứ? Cậu ta giỏi giang lắm đấy, công tác tận Viện nghiên cứu tối cao của nhà nước, làm những dự án tầm cỡ mà dân đen tụi mình có giải thích cũng chẳng hiểu nổi đâu."
Trần Vệ Đông khẽ hít sâu một hơi, xuýt xoa: "Vậy là nhân tài xuất chúng rồi."
Nguyễn Khiết bồi thêm: "Cậu ấy bộc lộ tư chất thông minh từ bé cơ, lại không ham chơi bời lêu lổng như mấy đứa trẻ con khác, chỉ thích dán mắt vào những cuốn sách hóc b.úa mà bọn em nhìn vào chẳng hiểu mô tê gì."
Trần Vệ Đông trầm ngâm suy nghĩ một lúc rồi dè dặt hỏi: "Cậu ta với chị em không có mối quan hệ mờ ám nào khác chứ?"
Nguyễn Khiết tự tin khẳng định: "Thì chỉ là bạn nối khố thôi mà, bao nhiêu năm bặt tin nhau thì làm sao có quan hệ mờ ám gì được?"
Trần Vệ Đông thở phào nhẹ nhõm: "Thế thì tốt."
Nguyễn Khiết chăm chú nhìn anh một lúc, thắc mắc hỏi: "Tốt cái gì cơ?"
Trần Vệ Đông chỉ cười trừ, lảng sang chuyện khác: "Không có gì đâu."
Bữa tối đã được dọn lên mâm, đại gia đình quây quần bên nhau quanh chiếc bàn tròn rộng lớn, không khí trong nhà vô cùng ấm cúng, náo nhiệt.
Vì toàn là người nhà thân thuộc nên mọi người ăn uống trò chuyện rất thoải mái, không cần phải giữ ý tứ gì. Khách khứa duy nhất trong bữa ăn chỉ có Lăng Hào, nhưng Nguyễn Khê đã nhanh nhảu dặn dò Nguyễn Thúy Chi: "Anh ấy cũng là người nhà cả, mọi người cứ tự nhiên nhé."
Lăng Hào cũng phụ họa theo: "Vâng, người nhà cả mà."
Vốn dĩ ai cũng đã biết mặt biết tên nhau từ trước, thật sự không cần phải quá khách sáo, nên Nguyễn Thúy Chi và mọi người cũng nhanh ch.óng thả lỏng, thoải mái thưởng thức bữa ăn.
