Nữ Phụ Xinh Đẹp Thập Niên 70 - Chương 420
Cập nhật lúc: 28/04/2026 01:40
Nguyễn Khê ngồi cạnh Lăng Hào, thỉnh thoảng lại ân cần gắp những thức ăn ở xa bỏ vào bát cho anh, chỉ sợ anh thấy mình là người ngoài lại khách sáo ngại ngùng không dám vươn tay gắp. Còn Lăng Hào thì chẳng mảy may từ chối hay ngại ngùng, cứ thế tự nhiên đón nhận sự quan tâm của cô và thưởng thức ngon lành.
Chứng kiến cảnh tượng ấy, Trần Vệ Đông há hốc mồm kinh ngạc, nhỏ to hỏi Nguyễn Khiết: "Thế này mà gọi là bạn bè bình thường à?"
Nguyễn Khiết gật đầu xác nhận: "Đúng thế mà, chị em cưng cậu ấy từ bé, lúc nào cũng xem cậu ấy như em trai ruột thịt vậy đó."
Trần Vệ Đông câm nín: "..."
Em đừng tưởng tôi ít học mà lừa tôi nhé.
Nguyễn Khiết rủ rỉ thêm dăm ba câu rồi mặc kệ anh, chợt nhớ ra việc hệ trọng liền cất tiếng gọi Nguyễn Trường Sinh: "Chú năm, chuyện xin học cho thằng bé Đại Bảo cháu lo liệu êm xuôi cả rồi, ngày mai khai giảng chú cứ dẫn nó lên trường báo danh là xong."
Nguyễn Trường Sinh mừng rỡ ra mặt: "Thế thì chú cảm ơn Tiểu Khiết nhiều lắm nhé."
Nguyễn Khiết tươi cười đáp lại: "Người một nhà cả mà chú còn khách sáo thế làm gì?"
Chú cháu ruột rà, chỉ cần một lời cảm ơn là đủ trọn vẹn tình nghĩa, thế là mọi người lại rôm rả ăn uống, trò chuyện rôm rả, cùng nhau tận hưởng trọn vẹn buổi tối ấm áp, nhộn nhịp. Vì ngày mai ai cũng bận rộn với guồng quay công việc nên sau khi ăn uống xong, mọi người nán lại trò chuyện thêm một lát rồi lục tục ra về.
Nguyễn Thúy Chi và Nhạc Hạo Phong đưa Nguyễn Nguyệt về quê, Nguyễn Khiết và Trần Vệ Đông cũng quay về tổ ấm riêng.
Nguyễn Khê, Nguyễn Trường Sinh và Tiền Xuyến tiễn họ ra tận cửa, Lăng Hào cũng sóng vai đứng cạnh Nguyễn Khê tiễn khách.
Trước khi đi, Trần Vệ Đông còn lén lút mượn ánh trăng mờ ảo liếc trộm Lăng Hào vài cái, đợi khi ra khỏi ngõ nhỏ chia tay với vợ chồng Nguyễn Thúy Chi, anh chàng mới sốt sắng gạn hỏi Nguyễn Khiết: "Em khai mau đi, rốt cuộc thằng nhóc Lăng Hào kia có quan hệ thế nào với mọi người vậy."
Nguyễn Khiết đành chịu thua, yên vị phía sau yên xe đạp ôm eo chồng, tường thuật lại cặn kẽ câu chuyện thời thơ ấu của ba người bọn họ cho anh nghe. Thực ra cũng chẳng có gì đặc sắc lắm, chỉ là cùng nhau chăn lợn cắt cỏ, học hành đọc sách thôi.
À, có một kỷ niệm đáng nhớ là dịp Nguyễn Trường Sinh mang sính lễ sang nhà hỏi cưới Tiền Xuyến, mấy đứa trẻ cùng rủ nhau ra công xã xem phim bãi.
Trần Vệ Đông nghe xong gật gù ra vẻ hiểu biết: "Nói thế nghe cũng hợp lý đấy."
Quen nhau từ thuở nhỏ xíu, quan hệ thân thiết gắn bó thì việc đối xử như người nhà cũng là chuyện bình thường.
Lần này Nguyễn Đại Bảo lên thành phố rồi thì không về quê nữa. Hôm sau là ngày khai giảng trường tiểu học, Nguyễn Khê đích thân đưa bé đi đăng ký nhập học, nộp học phí và dẫn thằng bé nhận lớp. Trưa tan học, cô lại lên trường đón bé về nhà ăn cơm, nghỉ ngơi, chiều lại đưa đến lớp.
Cứ đưa đón tận tình qua lại hai ngày, Nguyễn Đại Bảo đã nhớ thuộc lòng đường đi lối về. Hơn nữa lúc tan học có xếp hàng theo đội ngũ về chung, lại kết thân được với vài bạn nhỏ cùng trang lứa sống chung con ngõ nhỏ, rủ nhau đi học mỗi ngày, nên Nguyễn Khê không cần phải đưa đón nữa.
Thời đại này chưa giống như sau này, trẻ con dù học cấp hai, cấp ba vẫn phải có phụ huynh đưa đón.
Mọi sinh hoạt dần đi vào quỹ đạo ổn định, Nguyễn Khê hầu như dành trọn thời gian ở trong gian nhà chính tứ hợp viện để tập trung chuyên môn, nơi đây đã chễm chệ trở thành phòng thiết kế của Tường Vi Các, nhưng tính đến thời điểm hiện tại, đội ngũ thiết kế chỉ lèo tèo mỗi mình cô.
Lúc này có muốn tuyển dụng những nhân tài trong lĩnh vực thiết kế thời trang cũng mò kim đáy biển, phải chờ thêm vài năm nữa khi ngành công nghiệp dệt may phát triển bùng nổ rồi mới tính tiếp được.
Vợ chồng Nguyễn Trường Sinh và Tiền Xuyến tất bật ra tiệm bán hàng mỗi ngày, Lăng Hào cũng đi làm theo lịch trình.
Đáng lý ra Nguyễn Trường Sinh và Tiền Xuyến định đợi công việc làm ăn của tiệm ổn định rồi sinh thêm đứa thứ hai, nhưng vì chính sách kế hoạch hóa gia đình được ban hành nên kế hoạch đó hoàn toàn tan thành mây khói, đành ngậm ngùi dẹp bỏ suy nghĩ ấy.
Từ lúc Lăng Hào dọn về sống ở tứ hợp viện, Nguyễn Khê cùng vợ chồng Nguyễn Trường Sinh đều không xem anh là người ngoài, anh mặc nhiên trở thành một thành viên trong đại gia đình. Đôi lúc Nguyễn Đại Bảo gặp những bài toán hóc b.úa, còn lon ton cầm vở sang nhờ anh giảng giải.
Chức danh "nhà khoa học" trong tâm trí trẻ thơ có một vầng hào quang rực rỡ, nói là ch.ói lọi khắp vũ trụ cũng chẳng ngoa, thế nên trong lòng Nguyễn Đại Bảo, Lăng Hào chính là thần tượng đích thực.
Cậu bé tôn sùng Lăng Hào đến mức sùng bái mù quáng, rảnh rỗi lại luôn miệng tự hào rêu rao lớn lên mình cũng sẽ trở thành một nhà khoa học vĩ đại như anh.
