Nữ Quân Y Thập Niên 50 - Chương 3

Cập nhật lúc: 04/01/2026 03:01

So với sự mơ hồ của hai người kia, Hứa Vãn Xuân vốn là bác sĩ nên rất hiểu tình trạng này. Nói một cách đơn giản, đó là chứng rối loạn stress sau sang chấn (PTSD). Tất nhiên, những điều này không quan trọng, cô chỉ muốn hợp thức hóa việc mình "không có ký ức" mà thôi.

Hứa Hà Hoa cuối cùng cũng trút được gánh nặng: "Không ảnh hưởng đến con bé là tốt rồi, dù sao cũng chẳng phải ký ức gì tốt đẹp, quên đi cũng hay... Đúng rồi, bác sĩ Tào, hết bao nhiêu tiền ạ?"

Tào Tú xua tay: "Thôi bỏ đi, tôi cũng chưa dùng t.h.u.ố.c gì."

"Thế không được." Đang nói, bà đã nhét hai quả trứng gà vào tay ông.

Tương lai hàng xóm láng giềng còn dài, lúc nào cũng muốn chiếm hời thì đến lúc có chuyện thật sự, ai thèm đếm xỉa đến mình? Hứa Hà Hoa vẫn rất có trí khôn trong cuộc sống.

Tào Tú không có khái niệm đẩy đưa từ chối qua lại, thấy đối phương thành tâm đưa, ông cũng hào phóng nhận lấy, chỉ tò mò hỏi thêm một câu: "Chị định nhận nuôi đứa trẻ này thật à?"

Hứa Hà Hoa cười đáp: "Vâng, nãy con bé đồng ý rồi. Tên tôi cũng nghĩ xong luôn rồi, gọi là Đào Hoa, Hứa Đào Hoa."

Hứa Lan Thảo ủng hộ nhiệt tình: "Tên nghe hay thật đấy."

Hứa Vãn Xuân: "..." Bác sĩ Tào: "..."

Tào Tú tính tình bộc trực, thực sự không nhịn nổi: "Tại sao lại gọi là Đào Hoa?"

Hứa Hà Hoa bị hỏi đến ngơ ngác: "Mọi người chẳng phải toàn gọi là Hoa với Cỏ đó sao, vừa hay hoa đào sau nhà đang nở..."

Tào Tú vốn đầy bụng chữ nghĩa càng không thể chịu được: "Tầm thường!"

Bị phản bác, Hứa Hà Hoa cũng không giận, mắt đảo một vòng rồi lên tiếng nhờ vả: "Bác sĩ Tào là người có học, phiền ông đặt cho con bé một cái tên nào trang nhã một chút được không?" Nói xong, không đợi người ta từ chối, bà lại lôi thêm hai quả trứng gà từ trong tủ ra nhét vào tay ông.

Hứa Lan Thảo nhìn mà xót xa vô cùng, Đào Hoa nghe hay thế cơ mà, đặt cái tên thôi làm gì mà phải tốn tận hai quả trứng gà.

"Trứng gà thì thôi không cần đâu." Thấy cảnh góa phụ nuôi con không dễ dàng, Tào Tú nhìn cô bé gầy gò ốm yếu, chỉ trầm ngâm vài giây đã có ý tưởng: "Hai mẹ con khởi đầu duyên phận vào mùa xuân, tháng Tư lại là cuối xuân, vậy gọi là... Vãn Xuân (Xuân Muộn), cháu có thích không?"

Vãn Xuân... họ Hứa. Sống lại một đời mà vẫn trùng tên trùng họ là cái đạo lý gì đây? Hứa Vãn Xuân trong lòng vô cùng kinh ngạc, nhưng ngoài mặt chỉ lộ ra nụ cười hơi bẽn lẽn: "Cháu rất thích, cảm ơn bác sĩ Tào."

Cũng ngoan đấy, Tào Tú hài lòng gật đầu, xách hộp t.h.u.ố.c chuẩn bị ra về. Hứa Hà Hoa đi theo tiễn người ra cổng rồi mới quay lại. Thấy không còn việc gì nữa, Hứa Lan Thảo cũng xin phép cáo từ: "Tôi cũng phải về thổi cơm tối đây."

"Chị đi cùng với chị luôn." Vừa dứt lời, Hứa Hà Hoa đã bế thốc "đứa con gái hời" đang ngồi trên ghế lên.

Bất thình lình bị bế, cả người Hứa Vãn Xuân cứng đờ. Nhận ra đứa trẻ không tự nhiên, Hứa Hà Hoa bóp bóp đôi vai nhỏ toàn xương xẩu của cô: "Đừng căng thẳng, từ giờ trở đi tôi là mẹ con, bế một cái không sao đâu."

Nghe câu này, Hứa Vãn Xuân càng thấy ngượng ngùng hơn. Tuy rằng ơn cứu mạng ví như tái sinh, gọi một tiếng "mẹ" cũng không thiệt thòi gì, nhưng kiếp trước cô đã sống đến 28 tuổi, tuổi tác chẳng kém người trước mắt là bao, dù trong lòng công nhận nhưng lúc này vẫn chưa thốt nên lời được.

Cái người nhỏ xíu mà cứ trưng ra bộ mặt nghiêm túc trông rất vui mắt, Hứa Hà Hoa vừa buồn cười vừa giải thích thêm: "Đưa con sang chỗ trưởng thôn để đăng ký cho chính thức, sẵn tiện cạo trọc đầu luôn. Đường hơi xa, người con lại yếu, bế con đi cho nhanh..." Đầu tóc nhất định phải cạo, đứa nhỏ này không chỉ gầy mà còn bẩn thỉu, lúc nãy bà còn không dám đắp cái chăn bông mới cho cô.

Chưa đợi Hứa Vãn Xuân kịp trả lời, Hứa Lan Thảo đi bên cạnh đã đồng tình: "Phải cạo thôi, tóc tai như cỏ khô ấy, lại còn đầy chấy."

Hứa Vãn Xuân: ... Á!!!

Biết con gái mất trí nhớ, dọc đường đi Hứa Hà Hoa không ngừng kể cho cô nghe về tình hình trong thôn. Nhờ đó, Hứa Vãn Xuân cuối cùng cũng nắm bắt được kha khá thông tin, không còn là "người mù" nữa.

Ví dụ như, thôn Hứa Gia Đồn không hề nhỏ, có tổng cộng hơn tám mươi hộ gia đình, đại đa số đều mang họ Hứa. Trưởng thôn là một ông lão hơn năm mươi tuổi, rất có bản lĩnh, thời trẻ từng đi buôn bán, đ.á.n.h giặc, cái gì lợi hại cũng làm qua. Dù năm kia vì phân chia giai cấp mà phải đóng cửa xưởng rượu "Hứa Gia Thiêu Oa Phường" mở trên huyện, nhưng ông vẫn là người có uy tín nhất thôn. Dân làng có việc gì cũng đều tìm đến ông.

Hứa Vãn Xuân kiếp trước là người miền Nam, không hiểu lắm về văn hóa miền Bắc, nghe kể thấy khá thú vị. Tất nhiên, không chỉ nghe bằng tai, mắt cô cũng không hề rảnh rỗi.

Cái thôn này còn nghèo hơn cô tưởng tượng, đập vào mắt phần lớn là những ngôi nhà vách đất mái cỏ. Thậm chí còn có những kiểu lều nhỏ hình tam giác, mẹ nuôi bảo gọi là "ổ bành", bên trong không có giường lò (khang), dựng cái này chưa tốn đến nửa đồng bạc trắng.

Trước kia... nói chính xác là kiếp trước, nhà họ Hứa cũng không giàu có, nhưng có mở một tiệm trái cây, ít nhất là cơm no áo ấm không phải lo. Hứa Vãn Xuân là con một nên được nuôi nấng khá chiều chuộng, cái khổ lớn nhất cô từng chịu chỉ là việc học hành. Mà môi trường trước mắt này đúng thực là nghèo rớt mồng tơi, quá khổ cực...

Nói về kiếp trước, Hứa Vãn Xuân không nhịn được mà thở dài. Cô không phải cực kỳ thông minh, nhưng từ sớm đã biết rằng với gia đình như mình, chỉ có con đường học tập mới thoát khổ. Để cha mẹ không phải lo lắng, cách tốt nhất là vùi đầu vào học, hồi tiểu học và trung học cô còn học nhảy cóc hai lớp. Lên cấp ba, xác định nghề bác sĩ phù hợp hơn với những người bình thường không có bối cảnh, cô liền dốc sức chạy thẳng tới mục tiêu.

Đáng tiếc là năm cô thi đỗ đại học lý tưởng, cha mẹ đi lấy hàng thì gặp sập đường, cả hai đều qua đời, hoàn toàn chưa kịp hưởng phúc của con gái. Còn cô, vất vả lắm mới vượt qua giai đoạn đào tạo nội trú... thì lại "ngỏm", đúng là t.h.ả.m thương thấu trời...

"... Đến nơi rồi, sao lại ngẩn người ra thế? Lại còn thở dài nữa, đứa trẻ tí tuổi đầu mà tâm tư nhiều thật đấy." Hứa Hà Hoa đặt cái sinh linh nhẹ hẫng, hơi cấn người trong lòng xuống đất. Thấy biểu cảm ngơ ngác của cô, bà buồn cười nhéo má một cái... Hê, chỉ còn mỗi lớp da, chẳng có thịt mà nhéo.

Hứa Vãn Xuân sực tỉnh, không biết nỗi "chê bai" trong lòng mẹ nuôi, ngẩng đầu quan sát ngôi nhà trước mặt. Khá lớn. Ngoài nhà mẹ nuôi và nhà bác sĩ Tào, đây là ngôi nhà gạch ngói thứ ba mà Hứa Vãn Xuân nhìn thấy, là một căn nhà kiểu tam hợp viện.

Chưa kịp nhìn kỹ thì từ trong nhà chính có một người đàn ông đi ra. Người này không chỉ cao lớn, đen nhẻm mà trên khuôn mặt chữ điền còn có một vết sẹo, trông thực sự không giống người tốt. Nếu là đứa trẻ bình thường chắc đã sợ đến phát khóc, nhưng Hứa Vãn Xuân đương nhiên không sợ, ngược lại còn chăm chú quan sát cách ăn mặc của đối phương.

"Sao giờ này lại sang đây? Đứa nhỏ nhà ai đây? Gan cũng không nhỏ nhỉ." Hứa Kính Quân bị cái nhìn chằm chằm của "củ cải nhỏ" làm cho buồn cười, nhe hàm răng vàng khè ra cười, trông lại càng không giống người tốt. Cười xong, ông chỉ tay vào cái bàn đá trong sân: "Ngồi xuống nói chuyện."

Hứa Hà Hoa dắt con gái ngồi xuống ghế đá, bảo cô chào người lớn: "Gọi là Đại gia (Bác) là được."

Hóa ra đây chính là Trưởng thôn. Ông không giống người ngoài năm mươi, trông còn trẻ hơn tuổi thật vài tuổi. Hứa Vãn Xuân không hề rụt rè: "Cháu chào Bác ạ."

"Hê, gan dạ đấy." Hứa Kính Quân móc từ túi áo ra một viên kẹo đưa cho cô. Vốn định để dành cho cháu nội, đứa bé gái trước mắt này tuy hơi xấu một chút nhưng tính cách khá thú vị.

Hứa Hà Hoa nhét viên kẹo vào tay con gái rồi mới nói rõ mục đích đến đây, cuối cùng cảm thán: "... Ở Lý Gia Đồn bao nhiêu năm, Vãn Xuân sống thế nào tôi rất rõ, nếu trả đứa nhỏ về, e là cũng chẳng trụ được bao lâu."

Hứa Kính Quân rít một hơi t.h.u.ố.c: "Việc này không khó, chỉ là..." Nói đến đây, ông nhìn cô bé đang ngoan ngoãn ăn kẹo, rồi tiếp tục: "Cháu đã nghĩ kỹ chưa? Cháu còn trẻ, nuôi đứa trẻ này rồi sau này muốn gả vào nhà t.ử tế sẽ không dễ dàng đâu."

Hứa Hà Hoa theo bản năng nhìn sang con gái bên cạnh, thấy cô không có biểu cảm gì, tưởng cô không hiểu nên cũng yên tâm: "Đã gặp được Vãn Xuân cạnh mộ Thiết Đản thì đó là duyên phận của mẹ con tôi. Còn chuyện lấy chồng... giờ tôi có nhà, có đất, còn có cả lừa, ăn mặc không lo, lấy chồng một lần hồ đồ là đủ rồi, nhà t.ử tế đâu có dễ gặp như thế."

Hứa Kính Quân không phải hạng người hủ lậu, nếu không ông đã chẳng đồng ý cho cô gái ly hôn quay về thôn ở, nên ông không khuyên thêm: "Cháu tự hiểu rõ là được, sáng mai bác sẽ sang Lý Gia Đồn một chuyến."

Hứa Hà Hoa: "Mấy giờ ạ?" Hứa Kính Quân lại rít một hơi t.h.u.ố.c: "Không cần cháu đâu, một mình bác là đủ rồi."

Bản lĩnh của trưởng thôn thì Hứa Hà Hoa đương nhiên tin tưởng, bà không hỏi nhiều, đứng dậy mang nửa giỏ trứng gà đem sang gian bếp, coi như tiền công vất vả. Khi xách giỏ không đi ra, bà mới nói thêm chuyện khác: "Chú, chú xem giúp cháu mấy ngày tới có ngày nào tốt không? Nhà mới xây xong, cũng phải mời họ hàng tụ họp một bữa."

Đây là chuyện vui, Hứa Kính Quân không từ chối, đứng dậy đi vào nhà chính. Lúc trở ra, trên tay ông cầm một cuốn sổ dày cộp.

Hứa Vãn Xuân đang thấy ngại vì chỉ trong nửa ngày ngắn ngủi mẹ nuôi đã vì mình mà cho đi bao nhiêu đồ tốt, thì khi nhìn rõ thứ trên tay trưởng thôn, cả người cô liền trở nên tỉnh táo hẳn.

Là lịch!!!

Và ngày tháng ghi rõ màng trên cùng của cuốn lịch là...

Ngày 18 tháng 4 năm 1950.

Chương 3

Xác định được bối cảnh thời đại, tâm trạng của Hứa Vãn Xuân cũng chẳng nhẹ nhõm hơn bao nhiêu. Theo tiến trình lịch sử, từ sau khi giải phóng, không còn cảnh binh đao loạn lạc, cuộc sống của người dân tương đối ổn định. Đám thổ phỉ lẻ tẻ cũng sẽ sớm bị dẹp sạch trong vài năm tới.

Nhưng... thời kỳ này thực sự rất nghèo. Còn tận 28 năm nữa mới đến thời kỳ Cải cách mở cửa, nghĩ đến thôi đã thấy ngạt thở.

Bất chợt nhớ ra điều gì, Hứa Vãn Xuân nhìn chăm chằm vào mẹ nuôi đang dắt tay mình, mấy lần định mở miệng nhưng vẫn không tài nào thốt lên được một tiếng "Mẹ". Hứa Hà Hoa chỉ tưởng cô bé đi không nổi nữa, bèn cúi người bế thốc cô lên.

Hứa Vãn Xuân dứt khoát bỏ qua cách xưng hô: "Nhà mình... có mấy mẫu ruộng ạ?"

"2 mẫu." Đáp xong Hứa Hà Hoa mới phản ứng lại, bà xoa xoa cái đầu trọc lốc mới cạo của con gái, cười hứa hẹn: "Yên tâm, nuôi nổi con mà."

"Có phải bần nông không ạ?" Hứa Vãn Xuân xác nhận lại một lần nữa, thực sự là vì căn nhà ba gian gạch ngói của mẹ nuôi trông quá nổi bật giữa đám nhà vách đất mái cỏ.

Hứa Hà Hoa: "Là bần nông... Có phải con nhớ ra cái gì rồi không?"

Hứa Vãn Xuân nghẹn thở một nhịp, rồi sờ sờ cái đầu hơi ráp của mình, giả ngốc: "Con không biết, tự nhiên trong đầu hiện ra thôi ạ."

Hứa Hà Hoa cũng chỉ hỏi vậy thôi, thấy tinh thần con gái khá tốt nên cũng không quản nhiều, chỉ hứa lại lần nữa: "2 mẫu đất tuy không nhiều nhưng đất vùng mình màu mỡ, sản lượng cao, đóng thuế lương thực xong, tằn tiện một chút cũng đủ cho hai mẹ con mình ăn... Mẹ thường ngày nuôi thêm gà, dệt ít vải, sau nhà trồng thêm ít cao lương, kiểu gì cũng sống được... Đúng rồi, khi nào có thời gian mẹ còn định nuôi thêm một con lợn, thế là thịt cả năm đều có rồi."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.