Nữ Tử Xuất Thân Tướng Môn - 2
Cập nhật lúc: 11/08/2026 18:00
Tiêu Cảnh nhìn ta, rõ ràng muốn thuận thế dàn xếp cho chuyện này trôi qua.
“Hoàng hậu, nàng thấy rồi đấy, trẫm đã nói Uyển Nhu chỉ khó chịu đôi chút, vậy mà nàng lại làm lớn đến mức này.”
Ta chậm rãi gật đầu, tựa như thật sự vừa hiểu được điều gì.
“Hóa ra là như vậy, bệnh tới mau mà đi cũng chẳng chậm.”
“Chỉ có điều, nếu một người vốn chẳng bệnh mà lại cố ý giả bệnh để lừa quân, chuyện ấy chính là khi quân, theo phép nước thì khó tránh khỏi hình phạt c.h.é.m đầu.”
Nụ cười trên môi ta nhạt đi, ánh mắt cũng theo đó lạnh xuống.
“Bản cung nghĩ Quý phi mới phạm lần đầu nên có thể miễn tội c.h.ế.t, nhưng trách phạt thì vẫn phải có, bằng không quy củ trong cung còn để ở đâu.”
Ta đưa tay chỉ về bát t.h.u.ố.c đen đặc đặt trên bàn, thứ ấy chính là ma phí tán đã được ta dặn Thái y viện gia thêm liều.
“Nếu Quý phi đến chính mình có bệnh hay không cũng chẳng phân biệt nổi, vậy hẳn thần trí đang hỗn loạn, cứ uống hết bát t.h.u.ố.c này rồi ngủ một giấc thật sâu, tỉnh dậy đầu óc có lẽ sẽ sáng sủa hơn.”
Uyển Nhu nhìn bát t.h.u.ố.c tối màu kia, sắc mặt lập tức mất hết huyết sắc, bởi chỉ riêng mùi t.h.u.ố.c bốc lên cũng đủ làm người ta buồn nôn.
“Bệ hạ…”
Tiêu Cảnh vừa định lên tiếng thay nàng cầu tình, ta đã nhẹ giọng cắt ngang.
“Bệ hạ cũng tận mắt chứng kiến nàng ta lừa dối người rồi, nếu hôm nay chuyện này được bỏ qua, ngày mai kẻ khác trong hậu cung đều bắt chước theo, khi ấy long uy của bệ hạ chẳng phải thành trò cười sao?”
“Hay bệ hạ muốn người trong thiên hạ sau này nhắc tới mình đều nói rằng Hoàng đế sủng thiếp đến mức bỏ cả chính thê, ngay trắng đen cũng chẳng còn phân biệt?”
Lời ấy nặng tới mức Tiêu Cảnh há miệng một lúc lâu mà chẳng tìm được câu phản bác, cuối cùng chỉ có thể bất lực vỗ nhẹ lên lưng Uyển Nhu.
“Uyển Nhu, t.h.u.ố.c đắng mới trị được bệnh, nàng cứ uống đi.”
Dưới ánh mắt của ta, hai ma ma liền giữ lấy Uyển Nhu, một người nâng cằm, một người bóp miệng, ép nàng nuốt sạch bát t.h.u.ố.c đắng đến tận đáy.
Uyển Nhu trợn lớn mắt, vừa bị sặc vừa ho dữ dội, đến nước mắt cũng trào ra.
Ta phủi nhẹ tay áo, trong lòng rất đỗi hài lòng.
“Thế này mới phải, từ nay trong hậu cung ai đau đầu cảm mạo cứ tới tìm bản cung, nơi này đao thương kiếm rìu chẳng thiếu thứ gì, bệnh khó trị đến đâu cũng sẽ có cách.”
Sau lần ấy, chuyện mở sọ trị đau đầu nhanh ch.óng khiến cả hậu cung yên tĩnh được mấy ngày.
Chỉ tiếc Uyển Nhu vốn là sủng phi, ý chí tranh sủng lại chẳng hề yếu, chưa được bao lâu nàng đã tiếp tục nghĩ ra cách khác.
Theo quy củ lục cung, mỗi sáng giờ Mão các phi tần đều phải tới Khôn Ninh cung vấn an Hoàng hậu.
Hôm ấy, người nên tới đã tới đủ cả, chỉ riêng vị Quý phi được sủng ái nhất lại chẳng thấy bóng dáng.
Mãi đến khi ánh mặt trời đã vượt cao qua mái điện, Uyển Nhu mới vịn tay cung nữ, bước từng bước chậm rãi vào trong.
Trên người nàng chẳng phải cung trang chỉnh tề mà chỉ khoác một tầng sa y mềm mỏng, đường nét thân thể nhờ đó càng thêm uyển chuyển, song loại y phục vốn chỉ thích hợp mặc nơi khuê phòng ấy đem ra giữa đông người thì rõ ràng đã phạm vào cung quy.
“Thần thiếp thỉnh an Hoàng hậu nương nương.”
Miệng nói thỉnh an, nhưng hai đầu gối của Uyển Nhu vẫn thẳng tắp, ngay cả dáng vẻ muốn quỳ xuống cũng chẳng có.
“Xin nương nương rộng lòng tha thứ, đêm qua thần thiếp hầu hạ bệ hạ quá lâu nên sáng nay đầu gối đau nhức, thật sự chẳng thể quỳ được.”
Nói tới đây, nàng còn cố tình đưa tay sửa lọn tóc bên má, để lộ cần cổ trắng ngần cùng vài vết đỏ nhạt đủ khiến người khác hiểu lầm.
Các phi tần chung quanh âm thầm trao đổi ánh mắt, người ghen ghét, kẻ bất bình, cũng có không ít người chỉ im lặng chờ xem ta sẽ xử sự ra sao.
Ta an nhiên ngồi trên phượng ỷ, nâng chén trà lên môi rồi chậm rãi thổi nhẹ làn hơi mỏng trên mặt nước.
“Đầu gối yếu đến mức không thể quỳ sao?”
Uyển Nhu hơi cúi đầu, vẻ mặt e lệ.
“Vâng, Thái y từng bảo thân thể thần thiếp vốn yếu, chịu va chạm một chút cũng dễ tổn thương, mà gạch xanh trong Khôn Ninh cung lại cứng quá, thần thiếp thật sự sợ đầu gối chịu không nổi.”
“Ra là thế.”
Ta đặt chén trà xuống bàn, giọng nói vẫn bình hòa như nước.
“Nếu xương cốt yếu tới mức chẳng thể nâng đỡ thân người thì đây không còn là chuyện nhỏ, đương nhiên phải chữa cho cẩn thận.”
Ta nghiêng đầu nhìn cô cô chưởng sự đứng cạnh.
“Ngươi tới Thiếu Phủ, mời Tướng tác đại tượng sang đây, nhớ dặn hắn mang đủ dụng cụ theo.”
Uyển Nhu nghe thấy danh xưng ấy, nụ cười trên mặt liền cứng lại, còn vô thức lui về sau một bước.
“Nương nương muốn làm gì vậy, thần thiếp chẳng qua đau đầu gối đôi chút, đâu đến mức phải kinh động Tướng tác đại tượng?”
“Muội muội không cần lo, chỉ là muội chưa hiểu thôi.”
Ta kiên nhẫn giải thích cho nàng từng lời.
“Đầu gối đã yếu tới mức không chịu nổi sức nặng của cơ thể thì rõ ràng xương cốt có chỗ bất ổn, trong quân doanh, người nào gãy chân hay chân mềm đều phải lấy nẹp gỗ cố định, như thế mới dễ hồi phục.”
Chẳng bao lâu sau, Tướng tác đại tượng quả nhiên xách hòm đồ nghề tới, bước chân gấp gáp đến mức mồ hôi cũng lấm tấm trên trán.
Ta ung dung chỉ xuống hai chân Uyển Nhu.
“Quý phi nương nương nói đầu gối mềm yếu, đứng cũng chẳng vững mà quỳ lại càng khó, ngươi cứ đo theo chân nàng rồi đóng một bộ nẹp gỗ vừa khít.”
“Phải chọn loại gỗ già trăm năm cứng nhất, nẹp từ đùi xuống tận cổ chân, bó cho thật chắc rồi dùng chốt sắt khóa kín lại.”
Ta suy nghĩ thêm một lát rồi mới chậm rãi dặn tiếp.
