
Nữ Tử Xuất Thân Tướng Môn
Ta là Hoàng hậu của Đại Lương, sinh ra giữa cửa tướng, từ thuở còn thơ đã quen với tiếng binh khí va nhau cùng những điều luật phân minh trong quân doanh, bởi vậy tính tình xưa nay chỉ trọng lẽ phải, chẳng mấy khi tin vào những lời huyền hoặc quanh co.
Đêm thành thân cùng Hoàng đế, Triệu Quý phi bỗng sai một tiểu thái giám hớt hải chạy tới, lấy cớ bệnh tình phát tác mà muốn mời người rời khỏi tẩm điện.
“Khởi bẩm Hoàng thượng, chứng đau đầu của Quý phi nương nương đột nhiên trở nặng, đau đến mức lăn lộn dưới đất, nương nương còn nói chỉ có long khí của người mới đủ sức trấn áp, khẩn cầu Hoàng thượng mau chóng giá lâm!”
Vừa nghe dứt lời, Tiêu Cảnh đã lộ vẻ xót xa, thân mình cũng theo đó muốn đứng lên.
Ta không vội lên tiếng, chỉ đưa tay giữ hắn ngồi trở xuống, rồi ung dung tháo thanh bảo kiếm treo trên vách xuống khỏi giá.
“Đau đầu đâu phải chuyện nhỏ, nếu đã phát tác dữ dội đến vậy thì càng không thể trì hoãn.”
“Bản cung từng xem qua cổ thư, nghe nói năm xưa Tào Mạnh Đức cũng từng chịu chứng bệnh tương tự, khi ấy chỉ có cách mở sọ cho gió thoát ra mới mong cứu chữa, vậy hôm nay bản cung sẽ tự mình sang đó, giúp Quý phi trị cho tận gốc.”
Tiểu thái giám còn quỳ phía dưới nghe đến hai chữ mở sọ, mặt lập tức trắng bệch, sợ đến mức chẳng giữ nổi thân thể, khiến trong tẩm điện thoáng chốc tràn ra một mùi khó nói.
Ngay cả Tiêu Cảnh cũng bị lời ta làm cho sững sờ, một chân vừa định bước xuống giường cứ thế cứng lại giữa không trung.
“Hoàng hậu, nàng hồ đồ rồi sao, Uyển Nhu là Quý phi của trẫm, nào phải địch quân ngoài chiến địa mà nàng muốn động đao động kiếm?”












