Nữ Tử Xuất Thân Tướng Môn - 7
Cập nhật lúc: 11/08/2026 18:01
Ta thu kiếm vào vỏ, thần sắc trở nên ôn hòa hiếm thấy.
“Nối tiếp huyết mạch hoàng gia là chuyện hệ trọng, huống hồ đây lại là đứa con đầu tiên của bệ hạ, thần thiếp đương nhiên sẽ chăm lo thật kỹ.”
“Bệ hạ không cần lo, tuy thần thiếp chưa từng sinh con nhưng lớn lên trong quân doanh, trước kia cũng từng nhìn thấy phu nhân của không ít tướng sĩ trải qua chuyện sinh nở.”
“Muốn dưỡng t.h.a.i cho tốt thì trước hết người mẹ phải khỏe, nếu suốt ngày chỉ nằm yên hưởng thụ, thân thể càng ngày càng yếu, đến lúc sinh mới thật sự khổ.”
Ngay tối hôm ấy, ta dẫn theo một đội người tới đóng hẳn tại Nhu Phúc cung.
Lần này quả thật ta không tới để tìm phiền phức.
Ta tới để tận tâm dưỡng t.h.a.i cho nàng.
Những người đi cùng ta chẳng phải ngự y quen với cách chăm sóc mềm mỏng trong cung, mà là mấy vị quân y già nhiều kinh nghiệm ngoài doanh trại, cùng hai bà t.ử thân hình chắc khỏe, bàn tay lớn đến mức nhìn đã thấy có sức.
Uyển Nhu đang tựa trên giường dùng yến sào, vừa nhìn thấy ta xuất hiện đã run tay làm chiếc bát rơi xuống.
“Hoàng… Hoàng hậu nương nương… bệ hạ đã nói phải để thần thiếp tĩnh dưỡng…”
“Đúng vậy, bản cung tới chính là vì chuyện tĩnh dưỡng ấy.”
Ta khẽ phất tay, đám thái giám phía sau lập tức bắt đầu dọn những bình hương, son phấn, hoa tươi cùng vật trang trí trong phòng ra ngoài.
“Những thứ có mùi nồng thế này đều chẳng tốt cho t.h.a.i nhi, mang đi hết.”
“Giường mềm quá cũng không có lợi cho lưng, đổi thành giường gỗ cứng.”
“Cửa sổ đóng kín quanh năm khiến không khí tù túng, tháo bớt giấy dán ra để gió trời lưu thông.”
Chưa đầy một lúc, Nhu Phúc cung vốn xa hoa ấm áp đã bị dọn trống đến mức lạnh lẽo như một gian nhà bỏ lâu ngày.
Uyển Nhu ôm chăn co lại, ánh mắt nhìn ta đầy hoảng hốt.
“Hoàng hậu, người đang ngược đãi long thai, thần thiếp nhất định sẽ bẩm với bệ hạ!”
“Ngược đãi ở đâu ra?”
Ta lấy vài quyển sách đã chuẩn bị sẵn, vẻ mặt nghiêm túc như đang bàn quân vụ.
“Theo kinh nghiệm ở tướng môn, người mẹ có thân thể khỏe thì đứa trẻ trong bụng mới dễ khỏe mạnh, ngày nào cũng nằm ăn cao lương mỹ vị chỉ khiến tay chân yếu thêm, tới lúc sinh nở càng khó chịu.”
Ta đưa tay chỉ hai bà t.ử đứng cạnh.
“Từ sáng mai, đúng giờ Mão phải thức dậy đi năm vòng quanh Ngự hoa viên, sức lực đủ tốt thì khi sinh mới bớt khổ.”
“Yến sào vi cá trong bữa sáng cũng bỏ đi, đổi sang cơm gạo lứt với rau luộc, đứa trẻ không nên lớn quá nhanh, bằng không tới lúc sinh sẽ khó.”
“Còn một việc nữa, mỗi ngày phải dành đủ hai canh giờ để t.h.a.i giáo.”
Uyển Nhu nghe đến đó tưởng rằng cuối cùng cũng có chuyện nhẹ nhàng, liền thận trọng hỏi.
“Là nghe nhạc, đọc thơ để dưỡng t.h.a.i sao?”
Ta lắc đầu rồi rút một con d.a.o găm khỏi tay áo, cắm xuống mặt bàn trước mắt nàng.
“Là nghe trống trận và đọc binh pháp.”
“Con cháu hoàng gia sau này phải gánh việc lớn, cho dù không ra trận cũng chẳng thể vừa thấy đao kiếm đã sợ đến mức đứng không vững.”
“Mỗi ngày bản cung sẽ cho cấm quân thao luyện ngoài Nhu Phúc cung ba canh giờ, để tiếng hò hét cùng tiếng binh khí truyền vào trong, đứa trẻ từ khi còn nằm trong bụng đã quen với khí thế sa trường.”
Uyển Nhu nghe hết lời, đôi mắt lập tức đảo lên, rõ ràng lại muốn ngất.
Ta nhanh tay châm ngay một châm vào huyệt nhân trung của nàng, khiến nàng lập tức tỉnh táo trở lại.
“Đừng vội ngất, phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i mà thường xuyên hôn mê chẳng tốt cho đứa trẻ, muội chẳng lẽ muốn làm tổn thương hoàng tự sao?”
“Người đâu, đỡ Quý phi xuống giường, trước tiên đi hai vòng cho cơ thể quen dần.”
Từ ngày đó, cuộc sống dưỡng t.h.a.i của Uyển Nhu chính thức bắt đầu.
Mỗi sáng trời còn chưa sáng hẳn, cung nhân đã theo lệnh ta kéo nàng ra khỏi chăn.
Ngự hoa viên rộng lớn, còn thân thể Uyển Nhu lại vốn yếu, thường chưa đi xong một vòng đã thở đến mức gần như chẳng nói thành câu.
Bởi vậy ngày nào trong hậu cung cũng vang lên tiếng than thở của nàng xen lẫn những hơi thở hổn hển trên đường đá.
Ban đầu Tiêu Cảnh vẫn còn đau lòng, từng mấy lần tới tìm ta nói lý.
Ta liền cho mấy lão quân y cùng nhau giải thích với hắn rằng mẹ khỏe thì t.h.a.i mới vững, từng lời đều nói đến có đầu có cuối.
Ta còn lấy nữ nhân Lang tộc ở phương Bắc làm ví dụ để hắn dễ hiểu hơn.
“Bệ hạ thử nghĩ xem, nữ t.ử Lang tộc lúc m.a.n.g t.h.a.i vẫn có thể cưỡi ngựa giương cung, vậy mà hài t.ử sinh ra đứa nào cũng khỏe mạnh.”
“Trái lại, không ít phi tần trong cung từ bé được nuông chiều, mỗi lần sinh nở lại như đi qua cửa quỷ, đứa trẻ ra đời cũng thường yếu ớt.”
“Điều đó chẳng phải cho thấy thân thể của người mẹ có ảnh hưởng rất lớn tới t.h.a.i nhi hay sao, mẹ càng cường kiện, t.h.a.i càng dễ vững, sinh ra hài t.ử cũng càng có sức.”
“Thần thiếp thúc Quý phi vận động như vậy hoàn toàn là vì muốn bệ hạ có một vị hoàng t.ử khỏe mạnh.”
“Bệ hạ muốn trưởng t.ử của mình sau này quanh năm yếu bệnh, hay muốn nó lớn lên thành người đủ sức gánh vác giang sơn?”
Tiêu Cảnh nghe đến đó quả nhiên d.a.o động.
Hắn nhớ tới người đường đệ quanh năm t.h.u.ố.c thang, rồi lại nhớ tới những tiểu tướng quân khỏe mạnh dưới trướng phụ thân ta, cuối cùng chậm rãi gật đầu.
“Những lời Hoàng hậu nói quả thật cũng có lý, chuyện của Uyển Nhu… vậy làm phiền nàng.”
Có được lời ấy, ta càng yên tâm chăm lo việc dưỡng thai.
Uyển Nhu bị rèn đến mức mỗi ngày chỉ cần về tới phòng là nằm vật xuống, chẳng còn sức nghĩ tới chuyện son phấn hay tranh sủng, hễ vừa thấy bóng ta từ xa sắc mặt đã trắng như nhìn thấy Diêm Vương.
Cứ như vậy trôi qua một tháng.
Hôm ấy, ta đang đứng bên đường đá nhìn nàng đi bộ quanh Ngự hoa viên.
Uyển Nhu đột nhiên ôm lấy bụng, sắc mặt trong khoảnh khắc trở nên tái nhợt, mồ hôi lạnh cũng túa ra đầy trán.
“Đau… bụng của ta đau…”
Ta vừa nhìn đã nhận ra lần này dường như không phải nàng đang giả vờ.
“Quân y, tới bắt mạch ngay!”
Vị lão quân y lập tức tiến lên, đặt tay lên cổ tay nàng, càng xem sắc mặt càng trở nên nghiêm trọng.
“Nương nương… Quý phi căn bản không có thai.”
Ta cũng thoáng sửng sốt trước kết quả ấy.
“Không có t.h.a.i sao, vậy những biểu hiện trước kia là thế nào, kể cả chuyện buồn nôn nữa?”
Lão quân y khẽ thở dài rồi giải thích.
“Đây là chứng giả thai, có người vì quá mong cầu con cái mà sinh ra triệu chứng, cũng có người dùng d.ư.ợ.c vật làm mạch tượng rối loạn, nguyệt sự ngừng tạm thời, còn có thể xuất hiện nôn mửa như m.a.n.g t.h.a.i thật, nhưng trong bụng thực tế không có t.h.a.i nhi.”
“Hiện giờ d.ư.ợ.c tính đã dần hết, cơn đau bụng này cũng chẳng phải động thai, chỉ là nguyệt sự đã trở lại.”
Cả Ngự hoa viên lập tức yên tĩnh như không có một tiếng động.
Uyển Nhu nghe tới đó liền mềm nhũn cả người rồi ngã xuống, trên mặt chỉ còn vẻ tuyệt vọng xám xịt.
