Nửa Đời Bóng Tối, Nửa Đời Có Anh - Chương 14
Cập nhật lúc: 27/06/2026 13:05
"Này, hai người đã đủ chưa vậy?" Anh đứng dậy, tức giận nói.
"Hả, a ha ha ha, xin lỗi, tôi quên là vẫn còn cậu ở đây, tôi giành vợ cậu từ nãy đến giờ cậu không để ý chứ?" Kỳ Án Văn vô tư nói.
Lúc này Tư Cương nắm c.h.ặ.t t.a.y lại, gương mặt tức giận vô cùng.
Ha, quên tôi sao? Tôi ngồi trơ trơ ra đây mà cậu nói là quên, còn hỏi tôi có để ý hay không nữa chứ, cô ấy là vợ tôi, đương nhiên là tôi để ý rồi. Anh hậm hực suy nghĩ trong lòng.
"Ha, tôi để ý đó." Đưa tay kéo Lung Nhi về bên mình, anh nắm c.h.ặ.t t.a.y cô mắt thì cứ lườm Án Văn.
A! Anh ấy sao vậy chứ? Anh sáy nắm c.h.ặ.t t.a.y mình làm mình đau quá. Cô suy nghĩ.
Anh ngồi xuống sofa và kéo cô ngồi xuống đùi mình.
Cô vội vàng đứng dậy thì bị anh ấy kéo lại. Cô bắt đầu đỏ mặt, ngượng ngùng, ngoan ngoãn ngồi trên đùi anh.
Cô nói nhỏ với anh.
"Hôm nay anh sao vậy, chúng ta... chúng ta phải diễn kịch sao?" Cô ngây thơ nói với anh.
Anh im lặng không nói gì.
Người phụ nữ này thật là... Diễn kịch sao? Sao cô lại có suy nghĩ như vậy chứ? Thật làm cho người khác tức giận mà. Anh giận dữ, nắm c.h.ặ.t t.a.y cô.
Cô đau nhưng vẫn không dám nói gì vì cô nhận biết rằng.... hình như là anh đang tức giận.
"Sao cậu không ngồi đi, đứng đó làm gì?" Anh thản nhiên nói.
Kỳ Án Văn đứng đó thấy bọn họ thân mật, sắc mặt anh cũng tự dưng biến sắc, khó chịu.
"Vợ chồng hai người đúng là thân mật thật đó." Anh ấy nói.
"Ha, đều này là đương nhiên rồi, chúng ta là vợ chồng, phải không? Nên đồng lòng một chút phải không?" Anh cố tình nói với anh ấy.
"À, mà phải rồi, quan hệ của hai người lúc trước là như thế nào vậy." Trầm mặt.
"A, chúng em từng làm bạn, cũng được một thời gian, có lẽ là một tình bạn có ấn tượng sâu sắc." Cô ấy vui vẻ nói vì có thể gặp được người bạn độc nhất vô nhị của mình.
Vậy sao? Anh nói.
Hai người đàn ông này mắt đối mắt, mặt ai cũng sậm xì, không vui, không hiểu sao lúc nãy còn vui vẻ như vậy. Bây giờ lại giống như là thù địch.
Là do Lung Nhi sao?
Không thể được, làm sao mà có thể được. Cô ấy là ai chứ, là ai mà có thể khiến hai người đàn ông hoàn hảo, giàu có này này vì cô mà đối đầu chứ.
Cô là một con mù luôn bị người khác chán ghét, hai anh ta chắc chắn không phải là vì cô.
Nhưng có thể vì chuyện gì được đây.
Sau một thời gian sau, hai người họ đều tỏ ra là rất thân với Lung Nhi. Lung Nhi ngồi đó không dám nói gì, cứ im lặng ngồi trên đùi của Doãn Tư Cương.
Doãn Tư Cương cứ nắm c.h.ặ.t lấy tay cô, khiến cô cảm thấy đau.
Cuối cùng chuyện này cũng đã kết thúc, anh Kỳ Án Văn đã về. Lúc này cô mới dám lên tiếng, nhưng lại với một giọng nhỏ nhẹ, sợ sệt.
"Anh, anh có thể buông tay em ra chưa vậy?" Cô nói.
Lúc này Doãn Tư Cương mới để ý rằng anh luôn nắm c.h.ặ.t lấy tay cô. Anh buông tay ra thì thấy....
Tay cô bị đỏ cả lên, như bị bằm tím. Như vậy, anh liền bế cô lên, bước chân đi lên lầu.
Ở trên lầu, anh không ngừng lo lắng.
Anh đang băng bó lại cho cô.
"Tôi xin lỗi, tôi không cô ý làm cô bị đau, sao lúc nãy cô không nói với tôi?" Anh lo lắng nói.
"Không sao mà, không sao, cũng không phải là chuyện gì to tát." Cô thản nhiên nói.
Anh tức giận không nói gì với cô nhưng sắc mặt đầy lo lắng.
Sao bây giờ anh tự dưng lại lo lắng đến Lung Nhi quá mức đến vậy chứ? Chỉ là một vết thương nhỏ cũng có thể khiến anh lo lắng đến như vậy.
"Mà nè, Không phải bọn anh là bạn bè tốt sao? Lúc nãy không phải là còn vui vẻ lắm sao? Nhưng sau khi em đi ra hai người có vẻ không vui vậy, anh hình như còn tức giận nữa." Cô thắc mắc nên muốn hỏi.
Anh im lặng một hồi rồi mới trả lời nhưng câu trả lời cũng không thể làm cho cô giải toả được sự thắc mắc.
"Không có gì." Anh nói.
Anh không muốn nói đương nhiên cô cũng không hỏi thêm.
Nhưng cô đâu biết, rằng ngay cả bản thân anh cũng không hiểu tại sao mình lại như vậy.
Đúng vậy, rốt cuộc là chuyện gì vậy chứ? Mình và Kỳ Án Văn vốn là bàn bè gắn kết rất thân thiết, nhưng khi biết được cậu ta và Kiều Lung Nhi có quan hệ trên cả bạn bè bình thường. Mình thật sự.... cảm thấy không vui, trong lòng cứ cảm thấy khó chịu và tức giận. Lúc nào cũng muốn quan hệ của mình và Lung Nhi hơn cả quan hệ bạn bè của họ, mình muốn hiểu Lung Nhi hơn cậu ta. Anh suy nghĩ.
Không lẽ là mình đã có cảm tình gì khác với Lung Nhi sao? Anh chợt nhận ra.
Nhưng không, anh không muốn thừa nhận nó mà nói với lòng rằng.
Không, không thể được, làm sao mà có thể, mình đối với con nhóc này mà có thể loại tình cảm đó sao? Chắc chắn là có hiểu lầm gì rồi, huống hồ chi, cô ấy còn bị mù, mình sao có thể thích người bị mù được chứ. Anh tự nhủ với bản thân như vậy.
Một lúc lâu không nghe anh nói gì, cô liền hỏi.
"Anh sao vậy? Sao lại không nói gì?" Cô hỏi.
"Không, không có gì. Tôi băng bó cho cô xong rồi này." Anh vội vàng nói.
"Ừm, cảm ơn anh." Cô sờ tay mình, cười, nói với anh.
"Sau này ít cử động một chút, tay cô bị sưng đỏ cả lên." Anh nhắc nhở.
Cô không nói gì mà chỉ cười với anh.
Anh nhìn thấy nụ cười tươi của Lung Nhi không biết tại sao tim cứ đập loạn lên, mặt thì có chút đỏ, cảm giác này trước giờ vẫn chưa từng có trong anh, nó thật khó chịu.
Lúc này, tuy anh đã hiểu rõ trái tim của mình nhưng vẫn cố gắng nhấn chìm nó xuống, không muốn thừa nhận.
Vì đây vốn chỉ là một cuộc liên hôn, chỉ vài tháng nữa thôi cuộc hôn nhân này sẽ kết thúc.
Vã lại, lúc trước anh còn nói không muốn cưới cô, không yêu cô, nếu bây giờ anh nói rằng "anh đã thích anh mất rồi, em hãy ở lại bên cạnh anh, chúng ta không ly hôn nữa" thì sao đây.
Mặt mũi anh ở đâu? Thể diện của anh ở đâu? Làm sao anh có thể nói như vậy được. Điều đó là không thể.
Vì đó tự tôn của một người đàn ông. Làm sao lời nói đã nói ra lại có thể làm trái được, không phải là tự vả vào mặt mình sao.
Chính vì như vậy mà anh lại không dám thừa nhận. Và anh cũng không biết rằng cô có yêu anh hay không. Nếu như anh nói ra lại bị từ chối thì thế nào đây? Chắc chắn lại càng ngượng ngùng, khó chịu hơn.
Không thừa nhận tình c của mình. Cả hai người đều như vậy, không ai muốn thừa nhận tình cảm đó, muốn nhưng cũng không dám.
Vì cả hai đều có một nút thắt, đây chỉ là một cuộc liên hôn, vốn không có tình cảm gì cả, không có tình yêu, từ đầu là như vây.
Nhưng ai biết được khi chung sống họ lại phát sinh tình cảm chứ. Đây là một điều không thể lường trước được.
Nếu cứ như vậy, yêu nhau lại không dám nói, không dám thừa nhận thì kết cục của họ sẽ như thế nào đây?
Hai người yêu nhau, ở gần nhau, tưởng chừng như gần ngay trước mắt, vậy mà lại xa tận chân trời.
Có phải không?
