Nửa Đời Bóng Tối, Nửa Đời Có Anh - Chương 15
Cập nhật lúc: 27/06/2026 13:05
Ngày hôm sau.
Kỳ Án Văn lại đến nhà, lúc này Doãn Tư Cương đã đi làm.
"Lung Nhi à, em có muốn đi ra ngoài dạo chơi với anh không." Anh hỏi.
"Là anh sao? Án Văn." Cô nói.
"Em muốn cùng đi ra ngoài với anh không?" Anh kéo tay cô nói.
"Nhưng.... có được không, em vẫn còn chưa nói với Tư Cương." Cô lo lắng.
"Không sao, em có thể gọi cho cậu ấy nói một tiếng mà." Anh thản nhiên nói với cô.
Lúc này cô chợt nhận ra rằng, cô vẫn chưa có số điện thoại của anh, cũng thật kỳ lạ, đã sống chung cùng nhau bao tháng nhưng cô vẫn chưa có số điện thoại của anh.
Những thứ biết về anh thật ít, điều đó khiến cô rất tự ti.
"Sao vậy?" Án Văn hỏi.
"Em không có số điện thoại của anh ấy." Cô cúi đầu nói.
"Sao lại vậy? Bọn em là vợ chồng cơ mà." Anh ngạc nhiên nói với cô.
Không lẽ là do đây là một cuộc liên hôn nên cậu ấy mới không quan tâm đến em ấy? Ngưng không đúng, không phải hôm qua bịn họ rất thân mật hay sao? Hay là cậu ấy chỉ đang diễn kịch cho mình xem? Rất có thể là như vậy, với tính khí của cậu ta sao có thể đối xử tốt với người khác. Chắc chắn là đối với em ấy cậu ta luôn đối xử lạnh nhạt. Em ấy phải chịu nhiều thiệt thòi rồi. Án Văn suy nghĩ, anh nghi ngờ Doãn Tư Cương không đối xử tốt với Lung Nhi.
Điều này làm cho anh cảm thấy rất khó chịu và đau lòng.
"Được rồi, em đưa điện thoại cho anh, anh sẽ bấm số cho em." Anh nhẹ nhàng nói.
"Em... em không có điện thoại, anh quên là em không nhìn thấy sao." Cô cười ngượng nói.
"A, anh quên mất." Anh vội vàng xoa đầu nói.
"Vậy một lát anh sẽ đọc cho em, em hãy nhớ số điện thoại của anh, cần gì thì cứ lấy điện thoại bàn gọi." Anh vui vẻ nói.
Cô liền gật đầu vui vẻ.
"Được rồi, chúng ta đi ra ngoài đi, đừng lúc nào cũng ở nhà như vậy, sẽ ngột ngạt c.h.ế.t mất." Anh kéo tay cô đi.
Trên xe của Kỳ Án Văn.
Lung Nhi nhẹ nhàng hỏi.
"Chúng ta sẽ đi đâu?"
Kỳ Án Văn liền lại gần cô.
"Anh.... anh làm gì vậy." Cô sợ hãi.
"Thắt dây an toàn cho em." Anh chu đáo thắt dây an toàn cho cô.
Anh ta đúng là một người dịu dàng lại chu đáo, chắc chắn người phụ nữ nào làm vợ của anh sẽ hạnh phúc lắm, cho dù là một người bị khiếm thị như cô cũng có thể được chăm sóc chu đáo, hưởng thụ được hạnh phúc trọn vẹn.
Nhưng đáng tiếc, đó không phải là cô, vã lại cô cũng không yêu anh, cho dù có cảm thấy được chăm sóc, quan tâm thế nào thì cũng không có được một tình yêu, một hạnh phúc trọn vẹn.
Bọn họ chỉ có thể làm vạn bè bình thường, tốt nhất là đừng ai nảy sinh ra một loại tình cảm khác.
"Chúng ta sẽ đi đâu." Cô lại hỏi anh một lần nữa.
"Em muốn đi đâu? Anh sẽ đưa anh đi đó." Anh muốn chiều theo ý cô.
"Em không biết đi đâu cả, dù không biết nhiều nơi, cũng không biết nơi nào tốt." Cô nói.
"Vậy...." Anh suy nghĩ một hồi.
"Vậy chúng ta sẽ đi ăn kem rồi anh sẽ đưa em đi trang điểm, đến ăn trưa ở một nhà hàng sang trọng, em thấy thế nào?"
Cô cười với anh và nói.
"Ừm, cũng được, dù sao chúng ta cũng được xem như là lâu ngày không gặp, lâu lâu gặp lại phải đi chơi một bữa chứ, tuy là em không nhìn thấy gì nhưng cũng muốn cảm nhận thế giới bên ngoài, anh có thể giúp em nhìn ngắm chúng không?" Cô vui cười nói với anh một cách ngây thơ và hồn nhiên.
Lúc này, tim Án Văn có chút nhói, anh cảm thấy cô ấy thật đáng thương, thật nhỏ bé, nhỏ bé đến mức anh muốn bảo vệ, muốn cướp về từ tay của Doãn Tư Cương.
Cứ vậy mà họ đã tới một quán kem.
Kem ở đây không chỉ ngon mà cô còn cảm thấy cách bày trí của quán rất đẹp qua lời kể của Kỳ Án Văn.
Lần này ra ngoài cô thật sự cảm thấy rất vui, cả buổi cô cùng anh Án Văn cùng nhau cười nói rất vui vẻ.
Dù sao đây cũng là người bạn độc nhất vô nhị của cô nên bọn họ trông rất thân thiết.
Sau khi ăn kem và ngồi nói chuyện xong thì cũng đã đến trưa.
Anh Án Văn đưa cô đến một tiệm làm đẹp để giúp cho cô rạng rỡ hơn. Qua thật là rất rạng rỡ, đẹp đến mức khiến cho người khác phải ngây người ra.
Anh ta ngẩn người ra một lát rồi mới giật mình ho vài cái.
Điều này khiến cho cô có cảm giác xấu hổ.
"Anh.... anh sao vậy? Không lẽ em mặc không đẹp sao? Sao anh lại không nói gì? Nếu không đẹp hay là em sẽ đi thay bộ khác." Cô nhẹ nhàng nói với vẻ rất tự ti.
Nghe cô nói vậy anh liền đi lại nắm tay cô và nói.
"Không, không, không, em mặc rất đẹp, bộ này rất hợp với em, em khiến cho anh phải ngẩn người ra nữa đó." Anh vui vẻ.
"Là vậy sao? Thật sự đẹp à?" Được khen cô liền vui vẻ hỏi lại anh, có lẽ những lần cô được người khác khen ngợi không nhiều.
"Ừm." Anh gật đầu với cô.
"Được rồi, chúng ta đi thôi, anh sẽ cho em thưởng thức các món ăn ngon của nhà hàng, những món mà từ trước đến giờ em không được ăn." Anh nói.
Đúng vậy, anh ấy nói rất đúng, trước giờ cô vẫn chưa ăn được những món ăn ngon, tuy là nhị tiểu thư nhưng có lẽ là chưa bao giờ cô được đi ăn nhà hàng.
Vì những thứ này đối với cô thật xa xỉ, cô sao lại dám đòi hỏi quá nhiều ở căn nhà nó.
Cô chỉ có thể được tận hưởng trong mơ hay trong tưởng tượng nhưng đó cũng chỉ là những ước mơ lúc nhỏ, khi nghe Kiều Lung Mẫn lúc nào cũng kể này, kể nọ những thứ cao sang, đắt tiền, khiến cô cũng muốn được như cô ta.
Nhưng bây giờ thì không nữa rồi, cho dù là mơ cô cũng không dám mơ tới những thứ đó.
Ở nhà hàng.
Kỳ Án Văn dắt tay cô vào nhà hàng, họ chọn một bàn ở tầng dưới vì anh biết cô bị chứng sợ không gian kín.
Có phải là không ngờ được không, chỉ là một câu chuyện mà cô từng kể cho anh lúc nhỏ vậy mà anh lại nhớ đến bây giờ, đúng là kỳ lạ.
"Nhà hàng này rất tốt, bày trí rất đẹp mắt thức ăn cũng ngon nữa." Anh nói với cô.
"Vậy sao?" Cô hỏi anh.
Nghe cô hỏi vậy anh liền nói cho cô nghe cách bày trí và sự sang trọng của nhà hàng.
Cô nghe xong liền có thể tưởng tượng ra, nói ra thì trí tưởng tượng của cô rất phong phú, điều đó cũng là đương nhiên thôi vì mắt cô chỉ thấy toàn là màu đen nếu không có trí tưởng tượng thì cô sẽ sống thế nào đây.
Cũng nhớ trí tưởng tượng đó mà foo có thể nhìn thấy được nhà hàng, quả nhiên đây là một nhà hàng sang trọng và cao cấp, không thể ngờ là cô có thể ngồi ở đây.
"Được rồi, chúng ta gọi món đi." Anh nói.
Ngay lúc đó, có những vị khách bước vào
họ thật sang trọng và quyền quý, có lẽ là đến đây để bàn chuyện làm ăn nhỉ?
Nhưng đó là.....
Đó không phải là.....
Là Doãn Tư Cương sao? Anh ấy cũng đến nhà hàng này nữa à?
Nhưng không đúng lúc rồi, Lung Nhi và Án Văn cũng ở đây.
Nhưng tại sao phải hốt hoảng chứ, đây vốn là chuyện bình thường thôi mà.
Doãn Tư Cương quay mặt qua anh nhìn thấy.
"Đó không phải là Kiều Lung Nhi và......"
