Nửa Đời Bóng Tối, Nửa Đời Có Anh - Chương 19
Cập nhật lúc: 27/06/2026 13:06
Co ngủ thiếp đi, một lúc sau thì Mộ Bạch trở về nhà.
Anh bước về nhà, cảm thấy cảnh tượng trước mắt thật lạ.
Có người đã nấu ăn cho anh, có người chờ anh về anh cơm, thật không tin vào mắt mình được mà.
Từ trước giờ, mỗi khi anh về đến nhà, chỉ thấy một căn nhà trống trơn, vô cùng cô đơn và lạnh lẽo.
Nhưng từ khi có Lung Nhi ở nhà anh thì mọi thứ đều thay đổi. Anh cảm nhận được một sự ấm áp vô cùng, từ một căn nhà buồn tẻ của bác sĩ, nay đã trở nên hạnh phúc hơn, thành một ngôi nhà ấm cúng.
Bây giờ anh liền có ý nghĩ.
Cô ấy tốt đến như vậy nhưng sao cậu ta lại không cần chứ? Doãn Tư Cương này, không lẽ cậu ấy bị mù sao? Nếu Lung Nhi là vợ của mình thì sao nhỉ? Mình chắc chắn sẽ đối tốt với cô ấy. Một cô gái đáng yêu, xinh đẹp thế này sao lại không cần chứ. Kiều Lung Nhi vốn là một người yếu đuối, thân hình lại nhỏ nhắn, ốm yếu như vậy, nhìn thôi là chỉ muốn ôm c.h.ặ.t vào lòng rồi, vậy mà cậu ta lại chẳng biết bảo vệ. Thật không hiểu nổi? Anh suy nghĩ rồi lại lắc đầu vài cái.
Cứ thế, anh bắt đầu đi lại bên cô, anh mỉm cười rồi nhìn cô một lát, bất chợt anh lại khom người xuống hôn vào trán cô, một nụ hôn nhẹ nhàng lại vô cùng ấm áp, còn cả ánh mắt đó nữa, đây quả là bác sĩ.
Nhưng cũng vù nụ hôn nhẹ nhàng này mà đã là cô thức giấc, nụ hôn đã đ.á.n.h thức cô.
Cô ngơ ngác ngẩng đầu lên vẫn chưa biết chuyện gì.
"Anh về rồi sao?" Cô cười với anh một cái.
Không hiểu sao, nụ cười này đã làm cho anh cảm thấy tim đập rộn ràng, rung động.
Anh kho vài cái để bình tĩnh rồi nói.
"Đúng vậy, hôm nay do có nhiều bệnh nhân, lại có hai ca mổ phức tạp nên tôi về trễ."
Anh nói tiếp.
"Thức ăn này là do cô làm cho tôi sao?" Anh mong chờ hỏi cô.
Cô tươi cười, gật đầu, rồi đứng dậy.
"Để tôi đi hâm nóng lại cho anh anh nhé!" Nói xong cô bước đi.
Nhưng.....
Lại nữa rồi.
Cô bị vướng cái ghế. Lại sắp ngã nữa rồi.
????????
Không đúng, sao lại không ngã?
Vì anh đã kéo cô lại.
Mộ Bạch thấy cô sắp ngã xuống liền vội vàng đưa tay ra, ôm lấy eo, kéo cô lại, khung cảnh hiện tại là anh đang ôm Lung Nhi từ phía sau. Trong thật thích mắt.
Bị anh ôm, cô cảm thấy ngượng liền vội vàng bước ra, lấy thức ăn tiến về phòng bếp.
Lúc này, anh đứng đó cũng có cảm giác xấu hổ, nếu cô không đi thì không biết anh còn c.h.ế.t lặng thế nào nữa.
Một lát sau, cô đã hâm thức ăn lại cho anh.
Mùi thức ăn thơm phức làm cho anh cảm thấy đói bụng, anh rất mong chờ để được thưởng thức thức ăn do Lung Nhi làm.
"Anh nếm thử đi." Cô nói.
Cô vừa nói xong anh liền đưa đũa ra gấp lấy một món bỏ vào miệng.
Không biết ngon không?
Nhưng anh lại trầm mặt, nụ cười trên môi cũng tắt hẳn.
Là chuyện gì đây, thức ăn của cô ấy nấu không ngon sao?
Im lặng một hồi.
Anh làm cho cô cảm thấy lo lắng.
"Sao vậy? Không ngon sao? Hay là do tôi làm không hợp khẩu vị của anh?" Cô hỏi anh.
Anh trầm trọng trả lời.
"Không phải."
Rồi đột nhiên lại thay đổi giọng, biến thành giọng tươi vui hơn và cũng có vẻ là không ngờ.
"Rất ngon luôn, không ngờ lại ngon như vậy đấy, cô làm sao mà hay vậy?" Anh bất ngờ.
Câu nói này làm cho cô có chút bực bội.
"Này, này, này, này, đừng nói là anh xem thường tôi đó nha, bị mù thì không làm được sao?" ??? Cô hờn dỗi.
Thấy cô phồng má, tức giận, anh không nhịn nổi mà bật cười. Ha ha ha ha.
"Gì vậy? Anh đang trêu tôi sao?" Cô hỏi anh.
"Không có, không có mà."
Sau khi anh ăn xong thì anh mới để ý.
Từ lúc nãy đến giờ cô ấy đều che che tay mình lại nên anh không thấy, bây giờ anh mới phát hiện....
Tay cô đầy vết cắt. Anh bắt đầu cảm thấy nhói lòng.
Chắc chắn là vì bữa ăn này nên tay cô mới biến thành như vậy, không những vậy còn có vết bị phỏng do dầu b.ắ.n nữa. Thật khiến cho người ta đau lòng biết bao.
Một cô gái trên người đầy vết thương, yếu ớt đến nhường này, thật khiến cho một bác sĩ như Mộ Bạch muốn bảo vệ mà.
Nhưng thật đáng tiếc, cô ấy đã có chồng, người chồng này của cô ấy còn là một vị chủ tịch danh tiếng, người người kính nể, không chỉ vậy, người này còn là bạn của anh, một người bạn chí cốt.
Thật khó xử.
Nhưng....
Cậu ta thật sự thích Lung Nhi, muốn cô ấy làm vợ mình sao? Vã lại, đây chỉ là một cuộc liên hôn, vốn dĩ là không có tình yêu, cuộc hôn nhân này sẽ sớm kết thúc, không phải anh vẫn còn cơ hội à? Đến lúc đó, không phải là tranh giành gì, mà là anh đường đường chính chính bảo vệ cô.
Suy nghĩ đến đây, hình như anh thật sự còn hi vọng.
Anh cầm lấy tay cô.
Cô vội rút tay lại vì sợ anh lo lắng. Lúc này anh càng nắm c.h.ặ.t lấy tay cô hơn.
"Tay em bị thương rồi, để anh băng bó lại cho em, sau này... đừng làm những việc này nữa." Anh dịu dàng nói.
"Không sao, em không thể cứ ngồi không trong nhà anh được, phải làm gì đó em mới không cảm thấy áu nái, cũng... không làm cho anh thấy phiền." Cô nhẹ nhàng nói với anh rồi gượng cười, vì sợ anh cho mình là một phiền phức.
"Không phải vậy, anh không thấy phiền gì đâu mà, anh được thưởng thức tài nghệ của em rồi, tuy là rất ngon nhưng anh lại không muốn thấy em bị thương như vậy. Anh là một bác sĩ, nên bác sĩ Mộ như anh sẽ đau lòng lắm đấy. Phải biết quý trọng thân thể của mình." Anh nắm c.h.ặ.t hai tay cô và nói.
Lúc này lúc cô có cảm giác xao động. Vì anh rất dịu dàng lại còn biết quan tâm người khác.
Nếu.....
Cô không có người trong lòng thì sao nhỉ? Chắc chắn là.... cô sẽ yêu chàng trai này mất. Tuy không biết mặt mũi ra sao nhưng chỉ với giọng nói và sự dịu dàng này thôi là có thể khiến cô đỗ rồi.
Cô nhẹ nhàng rút tay ra rồi ừm nhẹ một cái.
"Em còn bị suy nhược cô thể, còn bị suy dinh dưỡng nữa, cần phải điều dưỡng và tẩm bổ sức khỏe rất nhiều. Bắt đầu từ nhày mai anh sẽ nấu các bữa ăn trong ngày cho em, để có đủ chất dinh dưỡng. Chắc chỉ cần điều dưỡng trong một tuần là đủ rồi." Anh nói với cô.
"Vậy có phiền anh không?" Cô nói.
"Không phiền, giờ em là bệnh nhân của anh mà."
"Với bệnh nhân nào anh cũng tận tình như vậy à?" Cô thắc mắc, nghiêng đầu hỏi.
Anh không nói gì chỉ cười nhẹ một cái.
"À, mà sao khi khoẻ rồi em có muốn trở về đó không, trở về Doãn thị?" Anh nói với cô với giọng không muốn.
Cô liền vui vẻ trả lời.
"Đương nhiên rồi, sau khi khoẻ rồi em sẽ quay về, dù sao....." Cô nghẹn họng.
"Dù sao cuộc hôn nhân này cũng có thể kéo dài được mấy tháng nữa mà, không nên bỏ lỡ." Cô buồn bã nói.
"Nhưng cậu ta đã muốn g.i.ế.c em đó, em muốn trở về sao?" Anh cũng không vui.
"Em... em không biết bữa đó anh ấy bị sao nhưng em có cảm giác anh ấy không có ác ý, bình thường Tư Cương cũng đối tốt với em lắm, không biết sao hôm đó lạ khó chịu đến vậy." Cô khó hiểu.
Nhưng suy nghĩ một hồi thì có gì đó loé lên.
Không lẽ là.... anh ấy.... anh ấy đang ghen sao? Bỗng nhiên cô lại đỏ mặt nhưng suy nghĩ này rồi cũng dập tắt.
Không thể nào, sao có thể vậy được, làm sao mà anh ấy có thể yêu mình chứ.
Nhưng mà liệu điều này có xảy ra, có khi nào anh ấy yêu mình thật không?
