Nửa Đời Bóng Tối, Nửa Đời Có Anh - Chương 18

Cập nhật lúc: 27/06/2026 13:05

Cô nằm trên phòng một lát lại cảm thấy thật nhàm chán nên cô đi xuống lầu.

Cô không biết rõ địa hình ở nhà nhưng cô mò đường một lúc cũng có thể đứng được ở dưới lầu.

Cô cứ đi xung quanh, thật im ắng.

Cô đi được một hồi thì bị vấp phải cạnh bàn, cô lại ngã rồi, thật đâu.

Cô định đứng dậy thì có người bước đến.

Là Mộ Bạch, anh ấy đã đến đỡ cô dậy.

"Này, cô có sao không đấy? Sao lại bất cẩn đến như vậy chứ, thật là..." Anh khó chịu nói với cô.

Cô không nói gì, chỉ có cảm giác ấm ức như một đứa trẻ bị mắng, cô chu môi không vui.

Anh nhìn thấy liền mỉm cười, quả thật anh không thể nào trách mắng cô với bộ dạng đáng yêu c.h.ế.t người này được.

Rồi anh lại nhìn xuống chân cô. Đầu gối của cô bị chảy m.á.u, anh lo lắng bế cô lên, anh bế cô đi đến sofa.

Liền đi lấy hộp cứu thương, anh quỳ một chân xuống, xử lí vết thương cho cô rồi dáng băng keo cá nhân.

"Không sao nữa rồi, sao này cô phải cẩn thận một chút đó, đừng để mình bị thương nữa, cô là một cô gái không nên để lại xẹo đâu." Anh nói câu này như đang lấy d.a.o đ.â.m thẳng vào tim của Lung Nhi một nhát thật đau.

"Này, tôi nói này, đàn ông các anh thường thích người phụ nữ đẹp không tì vết sao, cả một vết sẹo cũng không có à?" Cô không vui hỏi.

"Ừ thì.... đa số là vậy. Ai mà không thích một người phụ nữ như vạy chứ." Anh cười nói.

"Nhưng tôi có rất nhiều sẹo, toàn là những vết sẹo trông rất xấu xí. Như vậy sẽ không có ai thích tôi sao, nhưng mà đàn ông các anh cũng thật là..., chỉ nhìn thấy vẻ bề ngoài. Vã lại tôi còn bị mù như này, ai muốn trước một món nợ như tôi về nhà chứ." Cô tủi thân, co chân lên sofa và ôm c.h.ặ.t.

"Sao cô lại nói vậy chứ, không phải vẫn có người chịu trước cô về nhà sao? Có Doãn Tư Cương đó còn gì." Anh an ủi cô.

"Thôi đi, đây vốn chỉ là một cuộc liên hon, nó sẽ nhanh ch.óng kết thúc thôi, với... anh ấy sẽ không bao giờ yêu tôi đâu, một con mù như tôi thì sao có thể....." Cô như muốn khóc.

Anh liền ngắt lời cô, ép cô vào sofa.

"Cô đừng nói như vậy, cô vẫn đáng để được yêu thương mà, không sao đâu, vẫn còn rất nhiều người yêu thương cô, cô cần gì phải như vậy." Anh nghiêm túc nói.

Nghe vậy cô hình như cũng có chút vui hơn.

Cô gật đầu rồi nói với anh.

"Vậy anh cũng là một trong số đó phải không? Anh cũng quan tâm tôi phải không?" Cô cười rồi hỏi anh.

Anh liền "ừm" một cái.

"Vậy nếu sau này anh ấy ly hôn với tôi.... tôi sẽ đến tìm ấy đấy, anh nhất định phải khuyên nhủ tôi." Chợt cô lại cảm thấy khó chịu, tim như co thắt lại. Cô lại muốn khóc một lần nữa.

Anh liền xoa đầu cô rồi ngồi xuống sofa nói.

"Sao cô lúc nào cũng bi quan như vậy chứ hả? Có khi đến lúc đó cậu ta lại không muốn ly hôn thì sao. Được rồi, được rồi, đừng nói đến chuyện này nữa, chỉ khiến cô buồn thêm thôi." Anh nói.

"Nhưng mà, tôi không thể không nghĩ đến, nghĩ đến một ngày phải trở về như lúc trước, nghĩ đến phải trở về nhà họ Kiều chịu hành hạ thì tôi...." Cô cảm thấy đau lòng vô cùng.

"Thôi, không sao đâu, đến lúc đó tôi sẽ nhận nuôi cô được không, tôi nói cô nghe, tôi không phải là người bình thường đâu, tôi cũng là thiếu gia của một nhà giàu đó." Anh cười vui vẻ với cô.

"Anh... thật à?" Cô giật mình.

"Đúng vậy, có muốn mượn bờ vai của tôi không." Anh nói.

Nghe vậy cô có vẻ chần chừ.

Nhưng anh lại kéo đầu cô về vai của mình, xoa xoa đầu.

Anh ấy có lẽ thật lạ, hôm nay một bác sĩ như anh ấy uống lộn t.h.u.ố.c hay sao mà lại quan tâm cô đến như vậy?

Mộ Bạch ở nhà cùng cô được một lúc thì có một cuộc gọi khẩn cho anh. Anh liền vội vàng bước đi còn không quen dặn dò cô phải nghỉ ngơi.

Lúc này thì cô cảm thấy lạ, một bác sĩ như anh suốt ngày phải đầu tấp mặt tối dồn đầu óc vào công việc. Chẳng có thờ gian cho bản thân nhưng sao trong nhà lại chẳng có một người giúp việc nào.

Bình thường anh ấy sẽ anh ở ngoài sao? Còn dọn dẹp nhà cửa thì như thế nào? Thật là.... nếu một ngày bác sĩ như anh cũng bị bệnh thì ai sẽ chăm sóc đây?

Đúng là kỳ lạ, cô cứ suy nghĩ, càng suy nghĩ cô lại càng thương anh hơn, thương cho cái nghề bác sĩ này, lúc nào cũng phải lo cho người khác nhưng lại chẳng ai lo cho mình.

Thật cô đơn, lẻ loi và đơn độc. Có lẽ là đồng cảnh ngộ nên cô có thể hiểu, cuộc sống này có anh thật tẻ nhạt.

Khi cô suy nghĩ xong, liền nảy ra một ý tưởng, ý tưởng này đúng là có phần mạo hiểm nhưng.... không sao, cô thật sự muốn làm như vậy.

Cứ vậy mà cả một buổi cô lo mài mò dọn dẹp nhà cửa, lau sàn, những công việc này, cô đã từng làm khi ở nhà họ Kiều, nó chẳng vui vẻ gì.

Nhưng sao giờ cô lại thấy rất vui khi làm việc này.

Có cảm giác được làm việc thật thích.

Chiều đến, cô còn muốn nấu ăn nữa cơ.

Muốn đương nhiên phải làm, cô đã mò xem trong tủ lạnh có gì rồi nấu một bữa cơm thịnh soạn.

Đừng nghĩ rằng cô ấy chưa từng nấu ăn nhé! Cô ấy đã từng nấu ăn trong một tháng, khi dì giúp việc ở nhà họ Kiều phải về quê.

Nhớ lúc đó cô đã bị đ.á.n.h rất là nhiều vì nấu anh không ngon, khiến bọn họ không vui.

Trong một tháng đó cô đã luyện tập được và nấu ăn ngon hơn rất nhiều, cũng xem như là có tay nghề.

Nhưng do mắt không nhìn thấy nên cũng không tránh bị thương khi nấu ăn.

"A!"

Không xong rồi, cô lại bị đứt tay nữa rồi kìa, quả nhiên bị mù thì sẽ bất tiện hơn người bình thường rất nhiều.

Nhưng không sao, cô vẫn cố gắng làm xong các món ăn theo ý mình muốn vì cô chẳng thích việc bỏ dở giữa chừng.

Cuối cùng cũng xong rồi, các món ăn đã được dọn lên bàn.

Đây tuy chỉ là những món ăn đơn giản nhưng cô lại phải tốn rất nhiều công sức mới có thể làm ra được.

Khi đã dọn thức ăn lên xong cả, cô liền ngồi xuống ghế.

Cô nghĩ đến....

Doãn Tư Cương.

Không biết bây giờ anh ấy thế nào nhỉ? Anh ấy có lo lắng cho mình hay không? Có ăn cơm đầy đủ không? Có bỏ bữa không? Hàng vạn câu hỏi cứ xuất hiên trong đầu cô, cô thật sự rất quan tâm đến anh.

"Đúng rồi! Trước giờ mình còn chưa từng nấu cơm cho anh ấy nữa, cuộc hôn nhân đã sắp kết thúc rồi, vậy mà mình còn chưa làm tròn bổn phận của mình người vợ. Mình quả thật không xứng đáng là một người vợ mà. Vợ của anh ấy... không phải là mình thì sẽ tốt hơn. Một người mù như mình thì có thể làm gì chứ? Chỉ khiến cho anh ấy bị mất mặt thôi." Cô ch.óng tay lên cằm cứ ngồi lẩm bẩm một mình.

Càng nghĩ cô lại càng bất lực.

Cô nằm xuống bàn, từ từ nhắm mắt lại rồi ngủ thiếp đi lúc nào cũng không hay.

Khi ngủ, cô đã mơ một giấc mơ đẹp, mơ rằng.

Cô là vợ chính thức của Doãn Tư Cương chứ không chỉ là trên danh nghĩa. Còn nữa, cô còn thấy cô được anh ấy yêu thương, cưng chiều vô bờ bến, lại còn có con với anh ấy nữa.

Nhưng....

Mơ cũng chỉ là mơ mà thôi, liệu nó có thành sự thật?

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Nửa Đời Bóng Tối, Nửa Đời Có Anh - Chương 18: Chương 18 | MonkeyD