Nửa Đời Bóng Tối, Nửa Đời Có Anh - Chương 22
Cập nhật lúc: 27/06/2026 13:06
Sáng hôm sau.
"Cô ấy thật đẹp, lông mi dài thế này, môi còn mỏng nữa, đẹp đến mức khiến người khác đắm say. Chỉ có điều số phận trớ trêu." Anh vừa suy nghĩ vừa ngắm cô đang say ngủ.
Anh từ từ đưa tay sờ nhẹ vào mặt cô.
Cô chợt mở mắt ra, anh liền thu tay lại.
"Ưm, anh tỉnh rồi sao? Có còn cảm thấy mệt không?" Cô sờ mó lung tung, lỡ tay sờ vào n.g.ự.c anh, rồi vội vàng rút tay lại.
"Ưm, xin lỗi"
"Xin lỗi gì chứ, có sao đâu, chúng ra vốn là vợ chồng cơ mà, em không nhìn thấy được thì có thể sờ thoải mái." Anh nham hiểm nắm lấy tay cô rồi đưa tay cô đến n.g.ự.c mình.
"Anh.... anh.... anh...." Cô bị hoảng loạn không nói được gì, cứ như bị ai nhập cả người cứ run lên.
"Sao vậy? Em không sao chứ? Có phải là mắc cỡ rồi không?" Anh đưa mặt lại gần cô.
"Ha, da mặt em mỏng thật đấy, đáng yêu c.h.ế.t được." Anh đưa tay véo mặt cô.
Đáng.... đáng yêu sao? Anh ấy vừa bảo mình đáng yêu kìa, tim mình sắp nhảy ra ngoài luôn rồi. Cô suy nghĩ.
"Anh.... anh đừng trêu em nữa, anh đáng ghét quá đi."
"Ha ha ha, không trêu nữa, không trêu nữa, anh đi làm đây." Anh ngồi dậy.
"Sao? Anh đã đỡ hơn chưa mà đi làm vậy? Hay là nghỉ ngơi thêm hôm nay đi rồi mai hãy đi làm." Cô lo lắng cho anh.
Nghe cô nói vậy anh liền khựng lại
"Được rồi, được rồi, anh biết rồi, vậy anh nghe theo bà xã đại nhân." Anh xít lại gần hôn vào má cô rồi đi xuống lầu.
"Hôm nay anh sẽ làm đồ ăn sáng cho em, bà xã à."
"Bà xã?" Nghe anh gọi mình là bà xã cô thật sự rất bất ngờ, không ngờ rằng có ngày mình lại được nghe anh ấy gọi mình như vậy, đúng là hạnh phúc c.h.ế.t mất.
"Nhưng mà..... mình cứ cảm thấy.... hạnh phúc này không kéo dài được lâu, liệu trong ba tháng nữa, có khi nào phải kết thúc không?" Vui mừng lại trộn lẫn với lo lắng, không biết rằng đây sẽ là nhất thời hay là mãi mãi.
Trưa hôm nay.
Không biết sao ông của Tư Cương lại đến.
"Aiza, hôm nay ông nhìn hai cháu yêu thương nhau như vậy ông rất là vui, nhưng mà....."
"Tư Cương à, con có phải là đàn ông không vậy, mấy tháng trước con đã nói là sẽ cố gắng sinh cháu cho ông bồng, rốt cuộc bây giờ vẫn chưa có động tĩnh gì, là sao đây?" Ông bực mình nói.
"Ông à, không cần phải gấp như vậy đâu, chỉ là lâu nay con bận bịu hơi nhiều việc nếu không,..... ông không tin vào năng lực của con sao?" Anh rất tự tin nói.
"Ừ, như vậy thì tốt, như vậy thì tốt."
"Mà Lung Nhi à, Doãn Tư Cương nó có đối xử không tốt với con không, nếu có thì con cứ nói với ông, ông sẽ trừng trị nó cho con, đừng sợ." Ông nghiêm nghị nói với cô làm cho cô cảm thấy rất khó xử.
"Không có đâu ông, anh ấy đối xử với con rất tốt, sáng nay anh ấy còn nấu bữa sáng cho con nữa." Cô cười tươi roi rói.
"Hừ, con nhìn xem, con chỉ nấu bữa sáng cho con bé thôi đã làm nó vui đến mức đó rồi, chỉ nhìn là biết con thiếu quan tâm Lung Nhi đến cỡ nào rồi." Ông không vui nói.
Anh nhìn cô.
Hình như là vậy, chỉ cần mình quan tâm Lung Nhi một chút thôi là mình đã cảm nhận được cô ấy vui đến thế nào rồi. Sau này mình phải quan tâm cô ấy hơn mới được.
"Không, không phải vậy đâu, anh đừng có hiểu lầm Tư Cương, anh ấy rất quan tâm con chỉ là do bận việc ở công ty thôi." Cô vội vàng bao che cho anh.
"Tốt nhất là như vậy." Ông nghiêm mặt nói.
Ngày hôm sau.
Buổi sáng ở nhà, lúc này anh đang định đi làm, có lẽ đây là lần đầu tiên Tư Cương vì một người con gái mà đi làm trễ đến vậy.
Lúc anh định đi thì....
Mộ Bạch đến.
Có cả Kỳ Án Văn nữa.
Hai người họ vào trong đều đứng sững sờ ra đó, không hiểu tại sao Doãn Tư Cương còn chưa đi làm.
Hai người này vốn định đến dẫn Kiều Lung Nhi đi chơi khi Tư Cương không có ở nhà, vậy mà ai ngờ rằng....
"Các cậu đến đây làm gì?" Thấy hai người này đến nhà anh liền có linh cảm không lành liền cau có, nhăn mặt, tỏ vẻ khó chịu rõ rệt.
"A ha ha ha, chúng tôi, chúng tôi đến đây chỉ muốn dẫn Lung Nhi đi đâu đó chơi." Án Văn khó xử.
"Đúng vậy, chỉ định dẫn cô ấy đi đâu chơi cho khuây khỏa, sợ cô ấy sẽ cảm thấy buồn chán khi ở nhà nhưng....." Mộ Bạch cảm thấy không vui. Tại sao cậu ta lại ở nhà chứ? Không phải bây giờ cậu ấy đã đi làm rồi sao? Tại sao vẫn còn chưa đi vậy? Chính là kiểu khó chịu như này.
"Các cậu định lợi dụng lúc tôi không ở nhà mà đưa cô ấy đi có phải không? Các cậu định qua mặt tôi sao? Án Văn, Mộ Bạch, hai người nên nhớ rõ.... đây... là vợ của ai." Cho dù là bạn nhưng muốn cướp vợ của anh, làm sao mà tha cho được. Anh đây chính là đang nhắc khéo hai người bạn này của mình.
Nghe xong câu nhắc nhở này, hai người đều xịu mặt xuống, không vui.
Rốt cuộc là cả ba người đối đầu nhau gay gắt, sấm chớp đùng đùng, hình như là trong căn nhà này sắp nổi một trận cuồng phong.
Nhưng kế bên ba người vẫn là bầu trời nắng ấm, vô cùng trong xanh và lộng gió.
Vì cô.... haiz.... cô vẫn chưa biết là chuyện gì đang xảy ra, cứ đứng đó ngơ ngác không biết gì.
Sau một hồi thì Doãn Tư Cương lại cất tiếng.
"Không phải là muốn đi chơi sao, hôm nay tôi sẽ nghỉ làm đi chơi cùng các người, muốn đi, chúng ta cùng đi."
Nói xong anh vươn tay ra ôm lấy Lung Nhi càng làm cho hai người này cảm thấy bực tức nhưng nói đúng hơn chính là ghen. Ghen? Nhưng mà đó là vợ của người ta, hai anh ghen gì chứ? Đúng là tức cười c.h.ế.t mất.
Cũng không chỉ là bực tức thôi mà trong đó còn chứa biết bao nhiêu câu hỏi.
Cái gì đây? Không thể nào tin được, anh ta, anh ta vừa nói gì? Sẽ nghỉ làm đi chơi sao? Gì chứ, đây có còn là Doãn Tư Cương không vậy? Anh ta vậy mà chịu bỉ công việc để đi chơi sao? Đúng là kỳ lạ hết sức.
Tuy là kỳ lạ thế nhưng nếu đã đối đầu thì phải cạnh tranh công bằng chứ, sao lại có vụ chơi bỉ ổi đến mức lén lút dẫn vợ người ta đi chơi.
Nên cho dù thế nào hai anh cũng không vui mà gật đầu.
Một lát sau.
Tư Cương bước ra, đúng là choáng ngợp, anh ta mặc đồ bình thường trong rất đẹp, chỉ vẻ ngoài thôi là đã có thể thắng hai anh rồi.
Nhưng cô nào có nhìn thấy, không phải là nói cô không nhìn thấy là tốt.
Mà đối với cô sẽ không quan trọng vẻ bề ngoài, chỉ quan trọng là tâm đẹp, tính cách khiến cho cô thích, xem như là vẫn còn cơ hội, tuy là mỏng manh, xa vời.
Nhìn anh được một lát thì Mộ Bạch và Án Văn cứ đưa mắt nhìn lên lầu, có lẽ là trong chờ Lung Nhi.
Biết được ý đồ, anh liền lườm hai người bạn, song lại chắn trước mặt, thật ấu trĩ c.h.ế.t được.
Cứ trông chờ cô, ba đôi mắt đều nhìn lên lầu chỉ mong một giây cô xuất hiện. Cuối cùng cũng.....
Đây, đây là Lung Nhi? Hôm nay cô thay đổi phong cách dễ thương, đáng yêu, làm cho ba linh hồn này bị hớp hồn vì cô.
Đúng là đáng yêu c.h.ế.t mất.
Ai cũng có chút đỏ mặt nhìn cô.
