Nửa Đời Bóng Tối, Nửa Đời Có Anh - Chương 23

Cập nhật lúc: 27/06/2026 13:06

Ngồi trên xe, đi chơi mà cả bốn người lại đang ngồi trên chiếc xe sang trọng ngớp trời, thật khiến cho người ta chú ý.

"À, mà chúng ta sẽ đi đâu chơi đây?" Cô hỏi các anh.

Nghe cô hỏi xong thì mỗi người lại một ý kiến riêng, tranh cãi không thôi.

"Chúng ta đi ăn kem đi, anh biết có một quán kem rất ngon." Anh bác sĩ này thì muốn đi ăn kem.

"Hừ, anh kem? Thay gì vậy thì đi đến một nhà hàng sang trọng không tốt sao?" Còn Tư Cương đúng chuẩn là một vị tổng tài không biết gì về lãng mạn.

"Haiz, hai cậu chẳng biết gì cả, vẫn là nên đến khu vui chơi thì tốt hơn, Lung Nhi sẽ rất thích." Án Văn thì có vẻ rất hiểu Lung Nhi.

Ba người lại một lần nữa tranh cãi gay gắt.

Rồi lại quay sang hỏi Lung Nhi.

"Hả, ừm, em.... em.... nếu các anh hỏi em thì.... em thật sự muốn đến khu vui chơi hơn." Cô khó xử.

Nhưng cũng đúng thôi, từ nhỏ đến lớn cô chưa từng được đi đến khu vui chơi, đó vẫn luôn là mơ ước của cô lúc nhỏ, nếu bây giờ đã có cơ hội sao lại không đi.

Nhưng lựa chọn này của cô đã làm cho hai anh chàng này cảm thấy khó chịu, không vui, còn anh chàng kia thì lại nghênh đầu đắc ý.

Cuối cùng cũng đi đến khu vui chơi.

Ba chàng trai bước xuống một chiếc xe sang trọng đi đến khu vui chơi làm thu hút biết bao nhiêu là ánh nhìn, bọn họ bị thu hút bởi vẻ soái ca choáng ngợp của các anh nhưng....

Bọn họ không cứ vậy mà bước đi, còn quay lại đỡ một cô gái xuống.

Cô gái này không nhìn thấy gì, nói trắng ra là bị mù, tuy là có chút xinh đẹp nhưng lại quê mùa, rụt rè, nhút nhát, cô vừa bước xuống xong thì ánh mắt của họ chuyển sang thành viên đạn, đ.â.m chiêu vô cùng.

Nói thật thì cô đã phá hỏng khung cảnh đẹp đẽ này nhưng... đó chỉ là đối với những người đố kỵ cô còn đối với những người ngưỡng mộ thì....

Thấy đây chính là một khung cảnh lãng mạn, ba chàng trai cùng cưng cưng chiều một cô gái đúng là thật thú vị.

"Đi thôi, anh sẽ là đôi mắt của em." Ba người cùng nói một câu, lại bắt đầu rồi đây....

Tư Cương thì nắm tay phải của cô còn Án Văn thì nắm tay trái, Mộ Bạch đặt hai tay lên vai cô đi theo sau.

Gì đây chứ, các anh chàng này đang làm cho cô gái nhỏ này cảm thấy khó, cô không nói gì.

Hôm nay các anh ấy sao vậy nhỉ? Mình cứ có cảm giác gì đó không đúng, cứ như các anh ấy đang đối đầu nhau vậy nhưng... đó là điều không thể nào, ba anh ấy đều là bạn của nhau mà, sao có chuyện đi đối đầu nhau chứ.

Mấy anh ấy cứ vậy dẫn cô đi chơi chỗ này, chơi chỗ kia, đi tới đi lui, qua lại, nhìn có vẻ như là đang rất chiều chuộng cô nhưng thật ra là.... đang hành hạ cô.

"Thôi đủ rồi, em không muốn chơi nữa, mấy anh cũng thật là...." Cô bắt đầu cảm thấy mệt, không còn cảm thấy vui nữa.

"Được rồi, vợ tôi chắc đã đói rồi, chúng ta đi ăn trưa thôi." Anh liền bế cô lên bước đi, như đang muốn dằn mặt hai tên kia.

"A! Anh làm gì vậy, người ta có phải đang nhìn không?" Cô ngượng ngùng nói nhỏ.

"Không cần lo, em không cần phải sợ bọn họ nhìn, em là vợ của anh, ai dám nói gì chứ." Anh cứ hiên ngang bước đi trước những lời trầm trồ, ngưỡng mộ của bao người, cũng như là sự ganh ghét của hai chàng trai nào đó.

Sau bữa ăn trưa.

"Em còn muốn đi đâu nữa không?" Tư Cương hỏi cô.

"Không muốn đâu, em mệt rồi, đi chơi cũng đã nửa ngày, như vậy là đủ rồi."

"Nếu em ăn no rồi thì chúng ta bắt đầu đi." Án Văn nhìn Mộ Bạch, Mộ Bạch gật đầu rồi....

Hai anh quỳ một chân xuống.

Hai cậu ta đang muốn làm gì đây? Tư Cương nhìn bọn họ, một lát thì lại hiểu ra.

Nhà hàng này..... không có vị khách nào...

Không xong rồi, mình không có chuẩn bị gì cả.

Án Văn và Mộ Bạch lấy nhẫn ra.

"Lung Nhi, từ lúc nhỏ gặp em, anh đã thích em mất rồi, tuy bây giờ em đã có chồng, cậu ấy là Tư Cương, nhưng anh biết cuộc hôn nhân này của hai người chỉ là một cuộc hôn nhân thương mại, không hề có tình yêu, không phải chỉ vài tháng nữa là nó sẽ kết thúc sao? Như vậy nên anh... quỳ xuống đây, cầu hôn em, một khi đã cầu hôn thì anh sẽ bằng lòng đợi. Em có thể cho em cơ hội không?" Án Văn có lẽ là đang rất nghiêm túc với lời nói của mình, anh đang rất mong chờ sự đồng ý của Lung Nhi, vô cùng chờ đợi.

"Mộ Bạch anh tuy chỉ là một thằng công t.ử bỏ nhà đi lập nghiệp, cũng chỉ là một tên bác sĩ quèn nhưng anh chắc chắn có thể bảo vệ tốt được em càng có thể làm một người chồng tốt khiến cho em hạnh phúc, khiến cho em ngày nào cũng cảm thấy vui vẻ. Anh cũng biết đây là một cuộc hôn nhân thương mại nên mới liều mình cầu hôn em, chỉ mong có được sự chấp thuận của em. Em cũng không cần phải đồng ý liền hay là trả lời liền, em có thể từ từ suy nghĩ, anh cỏ thể đợi." Mộ Bạch cũng vô cùng nghiêm túc với chuyện này, cũng phải thôi, anh là một bác sĩ cơ mà, là bác sĩ thì lúc nào cũng chính chắn và nghiêm túc lại còn... rất ấm áp nữa chứ.

Nếu cô đồng ý với anh thì đây là một lựa chọn đúng đắn nhưng còn Kỳ Án Văn thì sao? Anh cũng đâu thua kém gì bác sĩ Mộ, cũng là một người chính chắn, dịu dàng còn rất hài hước. Nhưng tốt thế nào thì cũng phải nghĩ đến người chồng hiện tại của cô, hai anh ấy cầu hôn vợ của anh trước mặt anh, đúng là không nể mặt, cứ như là nói anh không đối xử tốt với cô, không yêu thương cô càng không quan tâm cô, để cho người khác thay thế anh chăm sóc Lung Nhi. Thật là làm cho người ta tức giận.

Rầm! Tư Cương vốn là một người không thích quan tâm đến chuyện của người khác, lúc nào cũng lạnh lùng, vô cảm nhưng cũng là một người có sự chiếm hữu rất cao nên anh rất tức giận, đập bàn đứng dậy.

"Các cậu đang làm gì đấy? Các cậu đang thách thức tôi sao? Ngay trước mặt tôi mà các cậu dám cầu hôn vợ tôi à?" Anh đã thật sự tức giận.

"Nếu cậu không yêu cô ấy thì hãy buông tha đi, cần gì phải giữ bên mình như vậy, dù sao thì chỉ vài tháng nữa cậu và Lung Nhi cũng ly hôn rồi." Án Văn nói với anh với vẻ mặt nghiêm nghị.

"Đúng đấy, chúng ta đều cạnh tranh công bằng cả, xem... cô ấy sẽ chọn ai." Mộ Bạch nhìn cậu nói với giọng chân thành.

Lúc này thì Tư Cương cũng rất muốn biết rằng người cô ấy chọn là ai, anh thật sự tò mò nhưng.....

Nếu người cô ấy chọn không phải là anh thì sẽ thế nào? Không phải anh sẽ mất cô sao? Lúc đó Lung Nhi sẽ chẳng còn là của anh nữa.

Anh thật sự lo lắng nhưng cũng tò mò.

Lung Nhi lúc này thì thế nào? Cô ấy sẽ lựa chọn ra sao trước sự việc hiện tại?

Thật sự rất khó lựa chọn, cho dù là cô chọn ai thì hai người còn lại cũng sẽ đau lòng, cô là một người dịu dàng và yếu đuối nên không muốn ai phải tổn thương.

Nhưng sự thật đau lòng, làm sao có thể chối cãi được.

Cuối cùng cũng phải nói ra.

Nhưng... lúc này cô cũng thật sự rất bất ngờ.

Tại sao lại có người thích cô chứ? Tại sao hai người đàn ông hoàn hảo này lại đi thích một con mù như cô? Tại sao lại muốn cầu hôn cô? Cô thật sự xứng đáng với sự yêu thích này? Nhưng... nếu như cô đồng ý, sau này... liệu họ có hối hận khi thích cô không?

Bao nhiêu câu hỏi đã đặt ra trong đầu Lung Nhi, những câu hỏi mà cô không thể nào lý giải.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Nửa Đời Bóng Tối, Nửa Đời Có Anh - Chương 23: Chương 23 | MonkeyD