Nửa Đời Bóng Tối, Nửa Đời Có Anh - Chương 24
Cập nhật lúc: 27/06/2026 13:06
Ba chàng tai này đều nhìn cô, họ thật sự chờ đợi câu trả lời của cô, liệu cô có đồng ý.
Cô cảm thấy thật khó xử, sự khó xử mà từ trước đến giờ chưa xuất hiện ở cô.
Nhưng.... cho dù là có khó xử đến đâu thì cô... cũng phải trả lời.
Vì nếu không dứt khoát một lần thì.... sau này sẽ càng khó xử hơn.
Nên cô quyết định.......
Lung Nhi hít một hơi thật sâu vào.
"Em.... em.... em thật sự cảm thấy... hai anh không... không cần vì em mà làm như vậy đâu. Em không xứng đáng có được tình yêu thương này. Vã lại....."
Nghe cô nói vậy Án Văn lập tức phản ứng. Anh làm sao có thể nghe nổi những lời này chứ. Cô ấy chỉ toàn hạ thấp bản thân của mình thôi.
"Sao em lại nói vậy, bị khiếm thị thì sao chứ? Không nhìn thấy được thì đã sao? Anh sẽ bảo vệ em, cho em một cuộc sống hạnh phúc. Có lẽ là em không tin anh, nhưng anh hứa, anh nhất định sẽ yêu em đến đầu bạc răng long, cho dù trời có sập anh cũng sẽ không thay đổi."
"Còn anh thì không giỏi nói những câu sến súa đó như Án Văn, cũng không biết hứa non, hẹn biển gì nhiều. Anh chỉ muốn nói với em rằng. Em đừng như vậy nữa, đừng hạ thấp bản thân, con người mà, có ai hoàn hảo không tì vết đâu chứ, cho dù em không nhìn thấy được nhưng em vẫn xứng đáng có được tình yêu thương của người khác, vẫn có thể được quan tâm, được hạnh phúc. Và anh có thể cho em những điều đó, anh chắc chắn có thể làm tốt."
Mộ Bạch chắc chắn với cô.
Những điều này càng khiến cô khó nói hơn, cứ như là bị nghẹn rồi vậy, thật đau lòng, cô cảm thấy khó chịu vô cùng. Bây giờ cô cứ muốn mình như lúc trước, không ai quan tâm cũng được, muốn mắng c.h.ử.i gì cô cũng cam. Nhưng xin đừng như vầy, chỉ một câu nói của cô, một quyết định của cô lại khiến người khác đau lòng và khi nói ra thì có lẽ ngay cả cô cũng phải thất vọng. Cô thật sự không nỡ.
Ngay lúc này, Doãn Tư Cương thật sự đã biết sợ rồi, anh sợ mất cô, sợ cô sẽ đồng ý với một trong hai người anh em tốt của anh. Càng cảm thấy mình thua thiệt, bọn họ ai cũng tốt như vậy, quan tâm đến Lung Nhi như vậy, nhìn lại bản thân mình thì sao? Anh đã phát hiện, anh vẫn chưa đủ quan tâm cô, cho cô một cuộc sống hạnh phúc thật sự, có lẽ là anh đã quá gò bó cô, nhốt cô vào một chiếc l.ồ.ng vàng bắt mắt, cao quý nhưng lại đầy gai góc.
Hiện tại, anh mới bắt đầu hối hận và suy nghĩ, nếu như Lung Nhi không đồng ý với bọn họ thì anh.... anh sẽ đối tốt với cô, chân thành với cô, yêu thương cô hơn lúc trước, anh sẽ biến thành một người đàn ông có đủ mạnh mẽ để cô dựa vào, biến thành một bờ tường vững chắc để bảo vệ cô trước gió bão.
Trở lại với Kiều Lung Nhi.
"Hai anh đừng nói như vậy nữa, em hiểu, em có thể hiểu cả, hai anh.... đối với em rất tốt, thật sự rất tốt, nhưng em... em chỉ xem hai anh là bạn thôi, một người bạn thân, một người bạn tri kỷ có thể cùng em chia sẻ bao buồn vui trong cuộc sống. Ngoài ra thì em còn xem Mộ Bạch và Án Văn là hai người anh trai của em nữa. Chỉ đơn giản vậy thôi. Vã lại em cũng đã có chồng, có người trong lòng rồi."
Giọt nước mắt đã rơi, rơi vì ái nái, rơi vì thấy khó xử, rơi vì cô sợ hãi, sợ hãi điều sắp phải nói ra.
Đương nhiên trước câu nói này của cô ai cũng thấy không vui, không vui thì cô đã từ chối, không vui vì... cô nói cô đã có người trong lòng.
Nhưng người đó là ai chứ, cả ba người đều trầm mặt, hơi thở bắt đầu nặng nề, sự ghen tức, sự khó chịu này bắt đầu lấn át đi con tim rộn nhịp lúc nãy.
Rốt cuộc... người đó là ai chứ?
Không thể nào che dấu được nữa, dù sao cuộc hôn nhân này cũng đã sắp hết hạn, nói ra thì đã sao chứ.
Cô ngoảnh mặt về phía Doãn Tư Cương, tuy không nhìn thấy anh, không nhìn thấy được ánh mắt của anh lúc này như thế nào nhưng.... như vậy có lẽ sẽ khiến cô can đảm hơn, can đảm để nói ra mọi chuyện.
"Em.... người em thích là... là.... Anh ấy ở rất gần em, đối xử với em cũng rất tốt, anh ấy cho em biết.... thế nào là hạnh phúc, cho em biết thế nào là được quan tâm, yêu thương. Lần đầu tiên em bị đ.á.n.h lại có người lo lắng đến như vậy, lần đầu tiên có người mắng em vì những vết thương nhỏ, tuy nói là mắng nhưng... nhưng thật ra là anh ấy đang rất quan tâm em. Cũng không biết từ lúc nào em lại thích anh ấy mất, cũng không biết từ lúc nào mà.... anh ấy đối với em lại rất quan trọng." Cô nghẹn ngào.
Nói đến đây hình như có người đã hiểu ra được một chút, vừa cảm thấy đau lòng, xót xa, lại vừa lo lắng, không biết người cô ấy đang nói đến có phải là mình hay không.
"Người đó là..... là Doãn Tư Cương." Cô mạnh dạn nói ra, rồi lại cúi đầu xuống, cô sợ hãi rồi ngượng ngùng.
Nghe xong, anh giật mình, anh thật sự không hiểu được, tại sao người đó lại là anh. Vui mừng lại bất ngờ, cảm giác này thật sự không thể nào hiểu nổi.
Không ngờ chỉ những việc nhỏ nhặt của anh lại khiến cho cô để trong lòng, có lẽ là vì cô thiếu quá nhiều sự yêu thương, quan tâm, che chở nên mới dễ dàng bị rung động đến vậy.
Lúc này, Mộ Bạch và Án Văn cũng cảm thấy rất sững sốt, nhưng thôi, hai anh cũng tôn trọng quyết định của cô, có điều hai anh cảm thấy rất đau lòng, sao cô lại đi thích một người m.á.u lạnh như vậy, anh ta vốn không yêu cô, bọn họ cứ nghĩ thế.
"Được rồi, anh hiểu rồi, nhưng nếu sau này có chuyện gì xảy ra thì bọn anh... vẫn còn có cơ hội." Mộ Bạch nói xong rồi cùng với Án Văn rời đi, để lại Lung Nhi và Tư Cương một mình ở lại đó.
Cô cảm thấy rất ngượng, thật sự rất muốn tìm một cái hố để chui vào.
Nhưng đây có được xem là tỏ tình không nhỉ?
"Lúc nãy em nói.... người trong lòng em là anh, là Doãn Tư Cương này phải không?" Anh đi lại gần cô hơn.
Cô vội lùi lại như tránh né anh và nói.
"Tư Cương à, em thật sự không cố ý, không cố ý nói ra khiến anh phải khó chịu đâu, chỉ là... chỉ là em không muốn hai anh ấy cứ như vậy nữa, em cảm thấy rất khó xử. Em biết, anh không thích em, anh rất ghét em nhưng, nhưng em xin lỗi, em đã lỡ yêu anh mất rồi, anh có thể tha thứ cho em không. Em đã biết cuộc hôn nhân này không có kết quả rồi mà vẫn mơ mộng là em có lỗi. Nhưng mà... thích anh chỉ là đơn phương bởi một mình em thôi, anh không cần để ý đến làm gì đâu.
Cô tiếp tục nói tiếp.
"Đến lúc cần ly hôn thì em sẽ ly hôn, em sẽ không bướng bỉnh níu kéo đâu, cũng không khiến anh phải khó xử với ông. Em sẽ nói là do em, tất cả là tại em." Cô khóc sướt mướt.
"Lung Nhi à." Anh đau lòng tiến lại gần.
"Anh không cần nói gì đâu, em hiểu mà, em có thể hiểu được cả. Có phải bây giờ anh cảm thấy rất ghét em không? Cảm thấy rất bực bội không? Anh..... anh có thể đ.á.n.h em... đ.á.n.h em đi, em nhất định sẽ không phản kháng. Dù gì thì... bày tỏ với anh cũng là do em sai mà."
Cô cảm thấy mình bày tỏ cho Tư Cương biết là sai, như thế sẽ khiến cho anh tức giận, anh không vui. Vì anh đã từng nói rất ghét cô, không muốn cô có mơ mộng gì về cuộc hôn nhân này, càng không thích cô có tình cảm với mình vì... trước sau gì thì cuộc hôn nhân này cũng sẽ kết thúc.
"Không phải, Lung Nhi à, em nghe anh nói."
Anh tiến lại gần.
"Lung Nhi.... anh.... anh cũng yêu em." Anh nói ra, anh cũng muốn nói ra cho cô biết, nếu còn không nói ra thì mọi chuyện sẽ muộn mất, đến đó cho dù muốn nói cũng không có cách nào nói được.
Gì chứ? Anh ấy vừa nói gì cơ?
